Xuyên Không

Xuyên Qua Chi Thiên Lôi Nhất Bộ

Chương 1 – Tập Đoàn Xuyên Không Tấn Giang (1)

Lôi Lôi xuyên qua một thôn núi nhỏ, mở mắt ra, trước mặt là một đám hương thân phụ lão đang đứng.

Một đại thẩm hơn 40 tuổi ngồi trên giường, thấy nàng tỉnh lại thì vui sướng: “Mau mau, tỉnh rồi tỉnh rồi!”

Một đám người hô lên vây đến.

“Tỉnh rồi!”

“Thật sự tỉnh rồi!”

………………..

“Đang khỏe mạnh, tại sao lại muốn chết?” Đại thẩm thở dài, chợt thấy vẻ mặt Lôi Lôi ngỡ ngàng thì lập tức mặt đầy hoảng hốt: “Cô…Cô không nhận ra bọn ta?”

Lôi lôi bình tĩnh: “Đúng, không nhận ra.”

Đại thẩm giậm chân: “Té xuống từ trên cao như vậy, chắc là đã mất trí nhớ rồi!”

Mọi người thương xót nhìn nàng.

Mất trí nhớ? Lôi lôi xúyt chút nữa là lại ngất đi, nàng cực kỳ tức giận, nửa vui nửa buồn, vui là vì cuối cùng cũng được xuyên không theo ý nguyện, buồn là vì bị đám người khốn khiếp kia đưa đến thiên lôi văn, rồi lại bị nói là mất trí nhớ!

Lão nương không mất trí nhớ, ngược lại trí nhớ của lão nương rất tốt! Nàng tự tin mỉm cười: “Không phải, ta không mất trí nhớ.”

Mọi người sững sờ.

Đại thẩm nghi ngờ: “Vậy cô có nhớ mình tên là gì không?”

Lôi lôi nói: “Ta tên Lôi Lôi.”

Đại thẩm lắc đầu: “Đứa nhỏ này mất trí nhớ thật rồi, ngay cả tên mình cũng không nhớ được.”

Phát hiện màu da tay mình không khỏe khoắn giống ngày thường, vừa trắng nõn vừa mịn màng, móng tay nuôi dài, thế là Lôi Lôi mới biết mình đã xuyên vào thân thể của người khác, ngay lập tức tinh thần tỉnh táo, đối với thân phận mới có chút tò mò: “Vậy ta tên là gì?”

Đại thẩm mỉm cười hiền lành: “Nha đầu ngốc, dĩ nhiên cô tên là Xuân Hoa.”

Lôi lôi thiếu chút nữa té xỉu: “Xuân Hoa!”

“Đúng, cô tên Xuân Hoa, đến thôn Cổ Ngôn chúng ta mới được ba tháng, nói là không nương nhờ họ hàng ở thành Tấn Giang được, “Đại thẩm tỉ mỉ giải thích cho cô” tuổi còn trẻ, đường còn dài lắm, tự dưng tìm cái chết làm gì, may mà có cái cây bên sườn núi…”

Thôn Cổ Ngôn? Thành Tấn Giang?

“Không,” Đột nhiên Lôi Lôi cắt ngang lời bà, khăng khăng nói, “Ta không phải là xuân hoa, ta tên Lôi Lôi.”

Đại thẩm hoảng sợ: “Lại nói sảng rồi!”

Thật sự là không thể nhận mình là “Xuân Hoa” này được, Lôi Lôi thử thuyết phục bà: “Thật ra, lúc đó ta đã lừa các người…”

“Mau đỡ cô ấy nằm xuống, đem thuốc của Triệu đại phu đến đây!”

“Ta không mất trí nhớ, ta nói thật!”

“Ép cô ấy uống!”

Nhìn thấy chén thuốc đen sì kia, Lôi Lôi hoảng loạn, nhảy dựng lên muốn tìm đường chạy: “Ta không uống thuốc, ta thực sự không phải là Xuân Hoa, đó là ta lừa các ngươi đấy!”

Đại thẩm kinh ngạc hô lên: “A! Chắc chắn là đầu óc có vấn đề rồi! Nhanh, giữ cô ấy lại!”

Năm người đàn ông cao to bước tới giữ Lôi Lôi lại, kéo nàng về giường.

“Oa__” Lôi Lôi hai mắt xám ngắt, kêu thảm thiết, “Lão nương không mất trí nhớ! Có nghe hay không! Này này…”

Đại thẩm mở miệng nàng ra: “Các người có từng nghe Xuân Hoa nói chuyện lớn tiếng như vậy chưa?”

Mọi người lắc đầu.

“Chắc chắn là ngã đến hồ đồ rồi, đứa nhỏ này thật đáng thương.”

Chén thuốc bị đổ xuống ừng ực, bỏ tay ra, Lôi Lôi giống như sắp nôn, uể oải gật đầu không ngừng: “Đúng đúng, đột nhiên ta đã nhớ ra rồi, ta thật sự là Xuân Hoa.”

Mọi người buông nàng ra: “Sao không nói sớm hơn đi!”

Đại thẩm nhìn sắc trời ngoài cửa, dặn dò hai đại nương kia: “Bây giờ trời sắp tối rồi, hai người các ngươi ở lại đây, sau này chúng ta thay phiên nhau trông coi cô ấy, đứa nhỏ này thật sự rất đáng thương.”

Nghe tiếng bước chân đi xa, Lôi Lôi khóc không ra nước mắt, thật sự là ta không mất trí nhớ, bà nội mấy người… biến thái kia, tự nhiên lại dựng ra vở kịch tiểu thuyết này!

Năm 2008, tháng nào đó, đêm nào đó, trong một gian phòng nào đó.

Trước màn hình máy tính, một người đang mệt mỏi duỗi thắt lưng, môi nở ra một nụ cười miễn cưỡng, hài lòng: “Bước vào Thiên Lôi Văn, không có sấm sét cũng phải có, tiểu tử, không cho ngươi nếm mùi đau khổ, ngươi sẽ không biết sự lợi hại của ta.”

………………

Tại một văn phòng cũ nát, trên bàn có một tấm bảng nhỏ có viết những dòng chữ bằng sơn đỏ, ánh sáng trong phòng không được tốt lắm, cần phải đến gần mới thấy rõ: Tập Đoàn Xuyên Không Tấn Giang.”Là nơi này.” Lôi Lôi thở phào nhẹ nhỏm.

Trong văn phòng, một cô gái tướng mạo thanh tú đang ngồi trước màn hình máy tính, hai mắt phát sáng.

Lôi Lôi tò mò bước tới, bỗng thấy trên màn hình là một con vịt nướng bóng nhẫy! Đang ngây người, đột nhiên cô gái ngẩng đầu lên, nhìn cô với hai mắt tỏa sáng: “Này, mùi vị của vịt quay Bắc Kinh như thế nào!”

Lôi Lôi cười cười: “Cũng không tệ lắm.”

Cô gái vừa lòng: “Đêm nay sẽ ăn nó!”

Lôi Lôi vội hỏi: “Cái này, tôi đến để phỏng vấn.”

Cô gái khinh thường: “Phỏng vấn? Ăn mặc như vậy đi?”

Lôi Lôi ngập ngừng nói: “Nghe nói các người đang tuyển người xuyên không…”

“Đúng vậy,” Cô gái lập tức ho khan hai tiếng, bỏ vịt nướng qua một bên, ngồi thẳng, nghiêm túc mà gật đầu: “Đúng, gần đây chúng tôi đang tuyển người xuyên không, hôm nay là ngày báo danh cuối cùng.”

Lôi Lôi khẩn trương: “Tôi muốn tham gia!”

“Đến phòng nhân sự báo danh.”

“Phòng nhân sự ở đâu vậy?”

“Ở đây,” Cô gái mỉm cười, “Xin chào, tôi tên là Tô Tố, là tổng giám đốc.”

Lôi Lôi lập tức cười xả giao “Xin chào Tô tổng! Tôi tên là Lôi Lôi.” Nói xong, cô nhìn xung quanh: “Sao lại chỉ có một mình cô ở đây?”

Tô Tố nói: “Bởi vì tôi là tổng giám đốc phòng nhân sự.”

“Tôi biết.”

“Kiêm chức nhân viên.”

Lôi Lôi bắt đầu đổ mồ hôi, ngạc nhiên nghi ngờ đánh giá trang trí xung quanh: “Nơi này mà cũng được gọi là tập đoàn? Các cô có thể làm cho người ta xuyên không được sao?”

“Ngoài chúng tôi ra, trên thế giới này còn có ai có thể giúp cô hoàn thành giấc mơ xuyên không!” Tô Tố kích động, đập bàn đứng dậy, bụi trên bàn bay tứ phía, dọa Lôi Lôi lùi bước, “Đây là hạng mục mới của bộ R&D (*) chúng tôi, đã được những người có uy tín chứng nhận, tất cả chương trình đều là thiết kế lý tưởng nhất, có đủ loại chuyên môn riêng biệt. Đặc biệt người dùng có thể lựa chọn không gian xuyên.” Nói xong, hai mắt cô sáng ngời, chỉ vào cửa: “Cô xem đi, các cô ấy là người đã báo danh, hôm nay tới tham gia cuộc tuyển chọn.”

(*)R&D từ viết tắt của research & development – nghiên cứu và phát triển.

Ba cô gái vừa nói vừa cười, trực tiếp đẩy cửa đi vào.

Lôi Lôi có phần tin tưởng: “Còn tuyển không?”

Tô Tổng ngồi xuống, lấy lại phong độ, ý tứ sâu xa mỉm cười: “Dĩ nhiên, người tham gia quá nhiều, cơ hội có hạn.”

Lôi Lôi lập tức nói: “Vậy tôi báo danh, tôi muốn đi giang hồ, văn nhiệt huyết.”

“Để tôi tra thử,” Bỗng nhiên Tô Tổng biến mất từ trên bàn, sau đó đồ đạc hỗn tạp bay tứ tung. Hơn nửa ngày, ở dưới bàn mới có một cái đầu chui ra “Thật không may, những loại khác đã đầy, chỉ còn Thiên Lôi Văn.”

Thiên Lôi Văn! Lôi Lôi tránh chiếc giày da đang bay tới: “Không đi không đi, quá không ổn rồi!”

“Lôi thì làm sao, đây là hình thức đang được ưa chuộng đấy, cô còn chưa chắc đã có cơ hội đâu!” Tô tổng chống hai tay lên bàn, kiên nhẫn thuyết phục “Tôi thấy tên của cô cũng rất hợp, Lôi Lôi, a, chữ đầu là Lôi, chữ thứ hai cũng là Lôi, có câu nói “Lôi Lôi càng khỏe mạnh,” cô gái, hãy yên tâm xuyên bằng cách để sét đánh, tương lai tươi sáng đang rộng mở.”

Lôi Lôi từ đầu đến cuối không chấp nhận nổi, cô cười cười: “Phiền Tô tổng xem lại coi còn thể loại nào khác không?”

Thoáng nhìn ánh mắt vô tội kia, Tô Tổng bất đắc dĩ không vui cúi người xuống lần thứ hai, vô số đồ đạc hỗn tạp lại bị bay ra. Nửa ngày sau cô vui sướng ngẩng đầu lên: “Có, còn một cái không viên mãn, xuyên qua cung đấu, ngược thân, có đi không?”

Ngược thân? Lôi Lôi run rẩy, cận thận từng li từng tí một “Ngược như thế nào? Có nặng hay không?”

“Mười lăm cái tát.”

“Cái này… không thành vấn đề.”

“Một trăm roi cộng thêm bị đối xử ngược đãi.”

“A, cái này… Sẽ không chết chứ?”

Tô Tổng đứng dậy, lộ ra ánh mắt bí hiểm: “Sẽ không chết.”

Lôi Lôi lau mồ hôi: “Vậy thì tốt.”

Tô Tổng chăm chú nhìn cô: “Còn muốn lưu giữ lại con của nam chính mà chịu 5 nhát đao.”

“Chuyện này…” Lôi Lôi cân nhắc hồi lâu, quyết định bỏ thân chống lại thiên lôi, cắn răng gật đầu “Được!”

Tô Tổng kinh hãi: “Nói cô như vậy mà cô vẫn muốn đi?”

Lôi Lôi trầm mặc một chút: “Tôi đã thông suốt, đây là nội dung yêu cầu của giả thuyết, các cô cũng không phải là cố ý.”

“Thánh Mẫu ơi!” Tô Tổng ngửa mặt lên trời thở dài, bước ra khỏi bàn kéo cô đi, mở một cánh cửa ra, đá cô một cái để vào “Còn nói cô không đi Thiên Lôi Văn!”

Bạn đang đọc truyện trên: KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *