Xuyên Không

Xuyên Nhanh “tình” Thâm Một Tấc

Chương 82 – Ca Ca Mặt Than Vs Trúc Mã Hoa Tâm (22)

Lần này, Sở Việt cuối cùng xác định mình không nghe lầm, trong lòng ông rất khiếp sợ, nhưng ở sâu trong nội tâm tựa hồ lại nhè nhẹ cảm thấy đương nhiên là như vậy.

Ông nhìn người trẻ tuổi trước mặt cơ hồ là mộttay ông nuôi dạy nên, trong mắt tràn đầy phức tạp: “Vân Hàn, con biết con đang nói gì sao?”

“Con biết. “Phó Vân Hàn biểu tình không có một tia biến hóa, tay dưới bàn đặt trên đầu gối nắm chặt lại tiết lộ hắn khẩn trương, “Thúc thúc, con biết Bé con và Tần Cảnh Chi có hôn ước, nhưng con biết hắnchỉ làm Bé con thương tâm.”

hắn ngừng lại, trong mắt xẹt qua một tia tự giễu, thanh âm cũng mềm xuống: “Thúc thúc, con luyến tiếc.”

một câu lúc trước nói ra, làm trong mắt Sở Việtđột nhiên xẹt qua một tia sắc bén, sau đó câu nói “Luyến tiếc” kia, làm ông thấy tâm ý mềm xuống.

không ai hiểu biết đứa nhỏ này hơn ông.

Đứa nhỏ này, tuy khuôn mặt luôn đạm mạc, không thích biểu đạt, nhưng ông biết, hắn có một trái tim thiện lương, chân thành, tha thiết.

hắn sẽ không nói lời ngon tiếng ngọt, càng sẽ không hứa hẹn bảo đảm, nhưng mà lời nói luôn phát ra từ nội tâm, việc làm lại luôn là có thể khiến ông động dung.

Lúc trước, ông bồi dưỡng hắn tiến vào Sở thị, chuyển cho hắn 20% cổ phần, hắn một phần cũng khôngđộng, tất cả đều chuyển tới danh nghĩa Bé con.

Giang Cầm qua đời, Bé con rời đi rồi, hắn không nói gì chỉ thay ông chia sẻ rất nhiều, nhưng cả người lại trở nên càng ít nói trầm mặc.

Mỗi một ngày trước ngày giỗ của Giang Cầm, hắn đều cả đêm không ngủ, sáng sớm ngày hôm sau lại đã sớm tới mộ địa, xa xa tránh ở chân núi, thẳng đến khi Bé con và ông đã rời đi, mới lặng lẽ lên núi.

Dì Trương từng nói, bà thường thấy thiếu gia một mình ở trong phòng bếp, làm rất nhiều đồ ăn tinh xảo, rồi nhìn chúng phát ngốc thật lâu.

Ông cũng biết, hắn ngầm giúp Bé con làm rất nhiều việc, lặng lẽ thaycon bé đổi sang ký túc xá tốt nhất, khi tập quân sự, âm thầm nhờ người chăm sóc, biết con bé sinh bệnh, suốt đêm từ nơi khác vội trở về, yên lặng canh giữ ở ngoài phòng bệnh… Rất nhiều việc, làm ông, người cha này, đều hổ thẹn khôngbằng.

trên thế giới này, ông cũng thật sự tìm không ra người thứ hai đối xử tốt như vậy.

Làm cha, ông đương nhiên hy vọng con gái có thể gả cho người yêu thương con bé nhất.

Tiểu tử Tần gia kia, không phải lương xứng.

Nhưng ông không có biện pháp.

Lúc trước, quan hệ giữa ông và Bé con cơ hồ rơi vàođóng băng, con bé không để ý ông khuyên can, trực tiếp đính hôn cùng Tần Cảnh Chi vào năm mười tám tuổi. Đêm đó, ông không ngủ, khó chịu, tự trách, còn có chút tuyệt vọng. Ông không ngừng nghĩ mãi, lúc trước ông nên kiên quyết không cho con bé đi Tần gia, như vậy nó sẽ không thích Tần Cảnh Chi. Ông tình nguyện con bé hận ông hơn, thậm chí nói nhiều lời tổn thương hơn, cũng tốt hơn nhìn thấy nó nhiều lần vì một gã đàn ông mà thương tâm rơi lệ.

hiện tại quan hệ bọn họ hòa hoãn, ông vốn tính toán tìm thời gian nói chuyện cẩn thận, khuyên nhủ con bé, lại không nghĩ Phó Vân Hàn đi trước biểu đạt cảm tình. Nếu con rể đổi thành Phó Vân Hàn, ông vừa lòng cả trăm lần. Nhưng ông lo lắng Bé con, nó có bao nhiêu quật cường, bao nhiêu thích Tần Cảnh Chi ông cũng biết, nếu Bé con chỉ coi hắn là ca ca, ông cũng không thể cưỡng bức bọn họ cùng nhau, huống chi hai đứa nhỏ vừa mới cởi bỏ khúc mắc.

Rồi ông nghe thấy hắn nói: “Thúc thúc, nếu Bé con cũng nguyện ý, như vậy xin ngài đồng ý? Con sẽgiải quyết chuyện hôn ước, toàn bộ trách nhiệm consẽ gánh vác.”

Sở Việt nhìn hắn trong mắt nghiêm túc cùng kính cẩn, trong lòng đột nhiên trào ra một ý niệm, vạn nhất thế nào? Vạn nhất thật sự có thể làm Bé con buông Tần Cảnh Chi thì sao? Chính mìnhđã nguyện ý đi tới bước này, vì cái gì không thể thử xem?

Cuối cùng, ông nghe thấy chính mình nói “Tốt.”

Những việc này Hạ Tình Tình đương nhiên không biết, lúc này, cô cũng đang tự hỏi.

cô thích Phó Hàn Vân là thật, muốn cùng hắn ở chung cũng là thật. Nhưng ở giữa còn một Tần Cảnh Chi. Hôn ước nhất định phải giải trừ, cô vô cùng xác định hiện tại gửi thể này đối với hắn ta đã không có chút nào lưu luyến. Nhưng mà, nhiệm vụ cũng phải hoàn thành, hiện giờ cô xa cách, đã thành công làm hắn ta có tâm với cô.

Có lẽ Tần Cảnh Chi thích Sở Mộc Tình, chỉ là hắn đã quen thấy cô đi theo sau hắn, chỉ có lúc cô đột nhiên rời xa, hắn mới phát hiện mình đã mất đi cái gì, chậm rãi nhìn thẳng vào tâm tư của mình. cô đãtừng không muốn tin tưởng khi vừa tới Tần gia, Tần Cảnh Chi làm bạn tốt hòa hảo, còn có những ái muội ẩn ẩn đó là giả, nhưng cuối cùng chính hắn ta nhiều lần chứng minh cho cô, hắn chính là một tra nam.

Mà hiện tại, cô cần một cơ hội, làm Tần Cảnh Chi yêu cô, cũng làm cô thoát khỏi hôn ước này.

Trung tuần tháng mười một, lão gia củaAn gia đại thọ bảy mươi, cơ hồ toàn bộ danh viện, quan chức thành phố A đều nhận được giấy mời.

Đời trước, Sở Mộc Tình lúc đó ở ký túc xá đã phát bực không đi.

Đời này, Hạ Tình Tình lại không nghĩ bỏ qua. cô có dự cảm, một yến hội này, sẽ phát sinh rất nhiều chuyện.

Tiệc mừng thọ hôm nay, Hạ Tình Tình mặc lễ phục màu hồng nhạt, kéo Phó Vân Hàn xuống xe.

An Tử Viện mặc tây trang màu trắng, biểu tình nghiêm túc ở cửa tiếp khách, nhìn thấy cô tới, trên mặt hắn cười lộ ra vui sướng, ánh mắt chạm vàocánh tay cô khoác lên tayPhó Vân Hàn thì lóe lên, rồi mới nhanh chóng dời đi, nghịch ngợm nháy mắt với cô.

cô cũng vẫy vẫy tay với hắn, rồi mới cùng Phó Vân Hàn vào cửa.

Tần Cảnh Chi đi theo sau lưng Tần Úy Nhiên, được bà dẫn tới nói chuyện cùng một thương gia địa ốc, vừa rồi hắn chú ý tới thấyđối phương đột nhiên nhìn về phía đại sảnh, hắn thuận thế nhìn theo, tay cầm chén rượu đột nhiên chặt hơn.

cô gái trẻ mặc váy liền màu hồng nhạt, vừa vặn lộ ra đôichân trơn bóng thon dài. Tóc dài vấn cao, ở bên tai để lại hai lọn, làn da tăng thêm vài phần trắng sáng, mắt tròn lấp lóe linh động.

đã lâu không gặp, cô tựa hồ càng xinh đẹp, nhưng với hắn mà nói, lại là trống trải bởi vì ánh mắt đầu tiên của côđã không còn hướng về hắn. Khóe miệng cô treo nụcười hào phóng, kéo người đàn ông bên cạnh, chậm rãi đi đến. Tương phản với cô, người đàn ông sắc mặt đạm mạc, khóe môi hơi nhêch, hai người đứng cùng nhau, lại có hài hòa nói không nên lời.

thật là chướng mắt a.

hắn ngửa đầu uống cạn ly rượu, rồi mới buông cái ly, đi đến chỗ cô.

Bạn đang đọc truyện trên: KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *