Xuyên Không

Xuyên Nhanh “tình” Thâm Một Tấc

Chương 36 – Công Tử Thứ Xuất Vs Trạng Nguyên Lang (34)

Khương Hạo trên mặt mang theo vui sướng và kích động, còn không kịp nói gì đã thấy nàng đột nhiên ngã xuống, lập tức sợ tới mức hồn phi phách tán, vội vàng tiến lên kéo nàng vào trong ngực, run rẩy xem xét một phen. Phát hiện nàng chỉ có chút suy yếu thoát lực mới ngất đi, tâm kinh hoàng khôngngừng mới rốt cuộc dần dần bình tĩnh.

Cho dù trong lòng có rất nhiều nghi hoặc, hắn vẫn theo lời nói nàng trước khi té xỉu. Ánh mắthắn phức tạp nhìn thoáng qua phủ Trạng Nguyên, sau đó bế ngàng nàng, lên xe ngựa.

Xe ngựa chạy chậm rãi, Khương Hạo ôm nàng ngồi ở trên đùi mình, gắt gao ôm vào trong ngực, hắngần như tham lam nhìn dung nhan nàng một lần lại một lần, duỗi tay nhẹ nhàng miêu tả đôi mày nàng.

Lâu lắm không nhìn thấy nàng, hắn nhớ nàng sắp phát điên, giờ phút này nàng cứ như vậy an an tĩnh tĩnh nằm trong ngực hắn, lại làm hắn không có cách nào sinh ra một chút ý mừng, ngược lại trong lòng nặng trĩu, khó chịu cực kỳ.

Người trong ngực sắc mặt tái nhợt, cằm vốn có chút mượt mà lúc này trở nên nhòn nhọn, càng hiện rõnhu nhược.

Nàng thật sự gầy rất nhiều. Gầy đến tim hắn phát đau.

hắn run đôi môi, nhẹ nhàng dán lên trán nàng, nhịn xuống nhiệt ý trong mắt, ở trong lòng liên tục nói: “Thực xin lỗi… Thực xin lỗi… thật sự… Thực xin lỗi…”

Lý Tấn ngồi dưới đất, ngơ ngẩn nhìn ra ngoài cửa, hắn hy vọng, nàng có thể trở về.

Nhưng thật lâu thật lâu sau, hắn không nhìn thấy hình bóng quen thuộc kia.

Ánh sáng trong mắt hắn rốt cuộc tắt đi, hắn cúi đầu, đôi tay che mặt, cả người bắt đầu run rẩy.

hắn rốt cuộc tìm được nàng.

hắn lại một lần nữa mất nàng.

Nàng thật sự… sẽ không tha thứ cho hắn.

một nam tử đi đến trước cửa phòng, thấy thế trong mắt lướt qua không đành lòng, hắn cúi đầu nhẹgiọng bẩm báo: “Đại nhân, Khương công tử mang Lý cô nương đi.”

thật lâu sau, người trên mặt đất đều không đưa ra trả lời.

hắn than nhẹ một tiếng, lặng lẽ lui xuống.

Hạ Tình Tình tỉnh lại, nhìn bài trí quen thuộc, nhất thời có chút phát ngốc, nàng thế nào lại ở trong phòng Khương Hạo?

Ở trong lòng gọi hệ thống, hệ thống dò xét thân thể nàng, biết nàng cũng không phải không khoẻ, lập tức đem việc phát sinh phía trước giải thích một lần cho nàng.

Nghe xong hết thảy Hạ Tình Tình nhẹ nhàng thở dài một hơi. Nàng không nghĩ tới, Lý Tấn cũng trọng sinh, tựa như nàng lúc trước cũng không nghĩ tới, kết cục của thân thể này đời trước, lại thê thảm như thế.

Đối với tồn tại trong thân thể, nàng đã thản nhiên tiếp thu, không sợ hãi, chỉ có đau lòng.

Ở trong mộng, nàng không chỉ thấy được tiểu cô nương hồng y đó từ bắt đầu chờ đợi dài lâu đến cuối cùng tuyệt vọng mà tìm chết, nàng còn thấy được… cảnh ngộ sau khi nàng ấy chết.

Lý Uyển Tình mang theo hận ý nùng liệt nhảy sông tự sát, oán khí cường đại thật lâu không tiêu tan, làm cho nàng sau khi chết không có cách nào đầu thai luân hồi. Nàng chỉ có thể ngày ngày đêm đêm mà ở trong một mảnh bóng đêm không ngừng du đãng, mờ mịt đi về phía trước.

không biết bao lâu, hình như là mấy trăm năm, lại hình như là mấy ngàn năm, lâu đến mức nàng sớm đã quên mình là ai, tên gọi là gì, từ đâu tới đây, chỉ biết mình là một con nữ quỷ, không có mục tiêu, côđộc du đãng.

Đến một ngày, trong mắt nàng đỏ máu đột nhiên gặp một tia ánh sáng, nàng bị nó hấp dẫn, mở to hai mắt hướng tới chỗ ánh sánh đó. Ánh sáng kia luôn cách nàng không xa không gần, như là đang khôngtiếng động mà lôi kéo nàng.

Nàng một đường đi theo, lần đầu tiên có phương hướng.

không biết trôi bao lâu, trước mắt đột nhiên sáng ngời lên, ánh địa quang mãnh liệt chiếu cả người nàng nóng rát, thực không thoải mái, thân hình nàng chợt lóe, ẩn dưới một cây đại thụ.

Cách đó không xa, một tiểu cô nương hồng y tĩnh tọa ở trước nhà, chống cằm, mặt mang nhu hòa nhìn về phương xa, mắt to đựng đầy chờ đợi cùng… yêu say đắm.

Nàng ấy đang đợi người.

Nữ quỷ ngơ ngác nhìn nàng, không biết vì sao trong đầu vô cùng tin tưởng hiện lên một câu như vậy. Tâm trăm ngàn năm qua không hề gợn sóng đột nhiên hung hăng run lên, một cỗbi thương nùng liệt từ ngực truyền đến.

Nàng gắt gao túm chặt quần áo trước ngực, nhìn tiểu cô nương kia, trong lòng có thanh âm đang khôngngừng vang vọng, càng ngày càng lớn:

không cần đợi… Ngươi không đợi được… không cần đợi nữa…

Chạy mau… Rời khỏi nơi này… Mau rời khỏi nơi này… Nhất định phải rời khỏi nơi này…

Nàng đột nhiên trừng lớn đôi mắt, mặt xanh trắng lộ ra một chút dữ tợn, thân thể không chịu khống chế mà lao tới tiểu cô nương kia.

Sau một trận choáng váng, nàng mở mắt ra, ngơ ngẩn vươn tay, trắng tinh như ngọc, không phải nửa trong suốt, lại sờ sờ mặt mình, là nóng, trên người mặc váy đỏ vừa mới thấy, nàng ở trên người tiểu cônương kia!

không kịp nghĩ nhiều, nàng vươn chân chạy, trong lòng chỉ có một ý niệm, rời khỏi nơi này… Nhất định phải đưa nàng ấy rời khỏi nơi này…

Nàng chạy vội vã, chạy ra khỏi thôn trang, chạy vào một rừng trúc.

Cả người nàng đau đớn, hô hấp dần dần khó khăn, nàng chịu đựng khó chịu tiếp tục chạy về phía trước, không đủ xa… Còn chưa đủ xa… Lại kiên trì một lúc… Lại kiên trì một lúc…

“Phù phù” một tiếng, nàng hung hăng ngã trên mặt đất.

Người quỷ đối nghich, cường ngạnh kết hợp sớm làm nữ quỷ và thân thể này đều chịu thương nặng.

Thân thể này sinh mệnh từng chút trôi đi, nữ quỷ hình như có cảm giác, nàng giãy giụa không ngừng bò về phía trước, nước mắt lăn xuống, trong mắt tràn đầy tuyệt vọng và cầu xin.

không… không thể…

Cứu ta… Ai tới cứu chúng ta…

Rốt cuộc, trước mắt nàng một mảnh đen tối, không cam lòng nhắm mắt.

Nàng không biết, một giây cuối cùng lúc trái tim khối thân thể ngừng nhảy lên, một đám bạch quang thường nhân không nhìn thấy tiến vào trong cơ thể.

Lúc thân thể lại một lần nữa mở mắt ra, nàng là Hạ Tình Tình.

Bạn đang đọc truyện trên: KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *