Xuyên Không

Xuyên Nhanh “tình” Thâm Một Tấc

Chương 108 – Ca Ca Mặt Than Vs Trúc Mã Hoa Tâm (48)

hắn nhéo nhéo tay nhỏ mềm mại: “ừ, em nói đi.”

cô lôi kéo tay hắn, nói chuyện ngoài ý muốn khi còn nhỏ kia cho hắn nghe.

Phó Vân Hàn đương nhiên là biết chuyện này, lúc trước khi hắn muốn đi WC, bởi vì không thân với Tần Cảnh Chi nên chạy tới nhà chính, ai ngờ ra tới thì được báo là Bé cưng rơi xuống nước, dọa sốc hắn, hối hận tự trách không thôi, sau thời gian rất dài, khi ra ngoài hắn cũng không dám để cô rời khỏi tầm mắt mình.

Ngày ấy rơi xuống nước rồi, Sở Mộc Tình sốt cao, tỉnh lại thì tự quên chuyện xảy ra. Giang Cầm và Sở Việt quyết định không nói cho cô, nhắc lại làm cô sợ hãi, chỉ từ đó thường xuyên dặn dò cô ly cách xa nơi có nước sây. không nhớ rõ mình từng rơi xuống nước, Sở Mộc Tình coi chuyện này là vì cha mẹ quan tâm thông thường, cũng chưa bao giờ nghĩ nhiều, nếu không phải lần này rơi xuống nước kích phát đoạn cốt truyện kia, chỉ sợ vĩnh viễn cô sẽ không nhớ lại.

Hạ Tình Tình đương nhiên thấy Tần Cảnh Chi cứu cô lên như thế nào, cũng thấy được, Tần Úy Nhiên vội vàng ôm cô rời đi rồi, thiếu niên kia từ trong nước gian nan bò lên, khiếp sợ trắng bệch mặt.

Theo bản năng cô liền nghĩ tới, trong ấn tượng cách thức Tần Úy Nhiên và Tần Cảnh Chi ở chung khác hẳn với mẹ con bình thường. cô không biết trước sự kiện đó bọn họ quan hệ thế nào, nhưng sau đó, đối với Tần Cảnh Chi thương tổn nhất định là rất lớn. cô liên tưởng lại trong trí nhớ, tính cách hắn đột biến, bỏ đi học ở thành phố khác.Hơn nữa đêm qua khi cô phát sốt, nhìn kết cục đời trước của hắn cùng “Chân tướng”đó khiến cô thấy ngoài ý muốn, nhất thời, tư vị trong lòng khó phân biệt.

Tính lại, hắn tổng cộng cứu cô ba lần. Hai lần rơi xuống nước, một lần đưa cô ra khỏi đau xót, dù về sau, do nguyên nhân nào đó, hắn cũng từng tự tay đẩy cô vào vực sâu thống khổ, nhưng hôm nay côđã có được hạnh phúc, đối với hắn, chung quy là hận không nổi.

cô vì Sở Mộc Tình đời trước mà cảm thấy đau lòng tiếc hận, cô ấy nhất khang tình ý hóa ra cũng khôngphải hoàn toàn nước chảy về biển đông, chỉ tiếc, tạo hóa trêu người.

Phó Vân Hàn lẳng lặng nghe cô lể lại, nghe đến cuối cùng, lúc cô lặng im một lát, nhẹ nhàng thở dài trong lòng hắn khẩn trường. hắn dùng sức ôm lấy cô, thanh âm có chút trầm buồn: “Bé con, anh thống hận mình sơ sẩy nhiều lần, cũng vô cùng cảm kích hắn cứu giúp em nhiều lần.”

Nhưng mà, anh tuyệt sẽ không nhường em cho hắn.

Hạ Tình Tình trấn an vỗ vỗ cánh tayhắn: “Ca ca, đó đều là ngoài ý muốn, anh không cần tự trách.”

Đối diện với người đàn ông trong mắt mê mang, tự trách cùng bất an, ngực cô lại đau, duỗi tay nâng hai má hắn, chóp mũi cơ hồ chạm vào nhau, ôn nhu kiên định mà nói: “Ca ca, anh nhìn em, Bé con vĩnh viễn đều là của ca ca, em yêu anh.”

Phó Vân Hàn trong mắt chua xót, ôm sát cô, chôn mặt vào cổ cô.

hắn luôn miệng nói phải bảo vệ cô, nhưng lúc cô xảy ra chuyện, hắn lại luôn tới trậm một bước, chỉ có thể trơ mắt nhìn cô sắc mặt tái nhợt ngã vào trong lòng người khác, đau lòng lại vô lực, hắn thật sựchán ghét mình vô dụng như vậy.

đang lúc hắn miên man suy nghĩ, cô lại lần nữa nhẹ nhàng mở miệng, hắn nghiêm túc lắng nghe, hóa ra cô tinh tế nói lại những việchắn đã làm cho cô từ nhỏ đến lớn.

Thanh âm kiều mềm mang theo ý cười bên tai, cho dù giờ phút này hắn không nhìn thấy biểu tình của cô, cũng có thể tưởng tượng được là mắt cô hơi cong, trong mắt lóe ánh sáng lấp lánh.

Rất nhiều việc hắn cảm thấy là đương nhiên, thậm chí là làm còn chưa đủ tốt, từ trong miệng cô nói ra, lại tốt đẹp như vậy, mang theo sắc thái vô cùng ấm áp.

Hóa ra, cô đều nhớ rõ.

Hóa ra, ở trong lòng cô, hắn tốt đẹp như vậy.

hắn nhịn không được cong môi, đầu quả tim như được cô ngâm vào đường, theo lời cô nói nhỏ nhẹ mà chậm rãi tan chảy, ngọt ngào, chảy vào đáy lòng. hắn có chút thẹn thùng, ấu trĩ dùng mặt nhẹ nhàng cọ cọ cổ cô, lỗ tai lại lặng lẽ nhiễm đỏ.

Cuối cùng, hắn nghe thấy cô nói: “Cho nên ca ca, anh đã làm đủ tốt, đáp ứng rm, sau này đừng tự trách, được không?”

“Được.” hắn nhắm mắt lại dùng sức gật đầu.

Bé con, em có lẽ không biết bản thân emtốt thế nào, tốt đến mức làm anh cảm thấy, bất luận làm cái gì vì em đều không đủ.

anh cũng không cho rằng bản thân mình ưu tú thế nào, anh chỉ sợ mình không đủ cường đại, không có năng lực bảo hộ em.

Tha thứ cho anh, cho dù như thế, anh cũng ích kỷ không muốn buông tay em ra.

May mắn đến thế nào, em có thể ỷ lại, tín nhiệm anh.

Cảm kích đến thế nào, cuộc đời này có thể có được em, mà em, cũng yêu anh.

Bạn đang đọc truyện trên: KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *