Đô Thị

Xử Lý Vạn Nhân Mê Một Trăm Loại Phương Pháp

Chương 19 – xử lý hoàng đế (19)

Mấy đời trước, Phùng Khánh Bảo chưa từng bị điều đi chỗ khác hầu hạ, cho nên lúc Thân Giác nhìn thấy trên cánh tay Phùng Khánh Bảo chỗ xanh chỗ tím, ánh mắt tối đi, thanh âm lạnh lẽo hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì?”

Phùng Khánh Bảo âm thầm suy nghĩ muốn rút tay về, Thân Giác nhận ra, tay nắm càng chặt, “Nói chuyện.”

“Là Lưu công công đánh, tuổi tác gã đã lớn, tính tình cũng không được tốt. Ta làm việc ở dưới trướng của gã, dĩ nhiên là phải chịu một chút khổ rồi.” Phùng Khánh Bảo cúi đầu nhỏ giọng nói, “Nhưng mà cũng không có việc gì, gã thích chèn ép người, ta vẫn còn chịu nổi.”

“Nếu ngươi còn chịu nổi thì sẽ không tới tìm ta phải không?” Thân Giác trực tiếp vạch trần Phùng Khánh Bảo có điểm dấu diếm, “Gã có phải thường xuyên để ngươi nhịn đói đúng không?”

Phùng Khánh Bảo không hé răng, cam chịu.

Thân Giác mím chặt môi, mới buông tay Phùng Khánh Bảo ra, “Ta sẽ nghĩ cách giúp ngươi trở lại, ngươi chờ mấy ngày nữa đi.”

Ánh mắt Phùng Khánh Bảo sáng lên, khuôn mặt nhỏ vốn còn đang tử khí âm trầm nháy mắt như bừng sáng, “Thật sao?”

“Ta sẽ cố gắng hết sức.” Thân Giác nói, lại từ trong tay áo lấy ra một túi tiền. Lần trước tuy rằng Mộ Dung Tu tịch thu túi tiền của cậu, nhưng qua mấy ngày lại trả lại cho cậu. Tuy rằng bên trong phần lớn ngân phiếu đã không còn, nhưng nhiều thêm chút bạc vụn.

Cậu nhét túi tiền vào trong tay Phùng Khánh Bảo, “Ngươi cầm lấy cái này đi. Nếu ngươi có chút ngân lượng, lúc vị Lưu công công kia mà không cho ngươi ăn cơm, ngươi cũng có thể lấy tiền này đi tới Ngự Thiện Phòng đưa cho thái giám ở đó, nhiều ít cũng có thể mua chút thức ăn về.”

Bọn họ là thái giám, có đôi khi ăn thức ăn ngày thường chán rồi, sẽ lén cầm tiền đi Ngự Thiện Phòng mua một ít thức ăn ngon về.

Phùng Khánh Bảo siết chặt túi tiền trong tay, đôi mắt dần dần đỏ lên, “Thân Giác, ngươi đưa tiền này cho ta, vậy ngươi phải làm sao?”

“Ta ở ngự tiền hầu hạ, còn có thể thiếu ăn thiếu uống hay sao? Ngươi cứ yên tâm đi.” Thân Giác còn đang mải nghĩ về chuyện Mộ Dung Tu và Nhiếp Chính Vương, cho nên không thể cùng Phùng Khánh Bảo dây dưa nói tiếp. Hơn nữa cậu còn muốn nói với Mộ Dung Tu về chuyện của Phùng Khánh Bảo. Phùng Khánh Bảo tính tình đơn thuần, coi như có thể chịu khổ, hắn cũng đã chịu không nổi mà chạy đến trước mặt mình rồi, Thân Giác cảm thấy bản thân cũng hẳn là nên giúp đối phương một phen.

Thân Giác vội vàng rời đi, mà chờ tới khi cậu đi tới thư phòng của Mộ Dung Tu, lại chỉ có một mình Mộ Dung Tu ở đó. Cậu hơi sửng sốt, mới đi tới trước mặt Mộ Dung Tu, “Bệ hạ, Nhiếp Chính Vương đã rời đi rồi sao?”

Mộ Dung Tu còn đang nhìn tấu chương trong tay, nghe được lời Thân Giác nói thì khẽ gật đầu, “Đã đi rồi.”

Thân Giác nhíu mi, Nhiếp Chính Vương này khi nào thì dễ dàng bị đuổi đi như thế? Du Tòng Hiên đã vào thiên lao, theo đạo lý mà nói, Nhiếp Chính Vương mất đi đồ giả, hẳn là sẽ một lần nữa dây dưa với Mộ Dung Tu mới đúng. Nếu là như vậy, Mộ Dung Tu sẽ càng chán ghét Nhiếp Chính Vương hơn.

Ánh mắt Mộ Dung Tu rời khỏi tấu chương, chuyển tới trên người Thân Giác, thấy cậu nhíu mày, không kìm được hỏi: “Làm sao vậy?”

Thân Giác vội vàng giãn mặt mày ra, cười một cái, “Không có gì.” Cậu dừng một chút, chuyển đề tài, “Bệ hạ, hôm nay nô tài có nhìn thấy Phùng Khánh Bảo.”

“Phùng Khánh Bảo?” Mộ Dung Tu vẫn còn nhớ rõ tiểu thái giám kia, chẳng qua về sau đối phương hình như không còn ở ngự tiền hầu hạ nữa. Hiện tại hắn chỉ coi trọng một mình Thân Giác, đối với các nô tài khác đều không để ý lắm.

“Phùng Khánh Bảo cầu được trở về ngự tiền hầu hạ, nô tài thấy bên cạnh bệ hạ đích là xác thiếu người hầu hạ, không bằng điều Phùng Khánh Bảo về đây được không?” Thân Giác thử thăm dò hỏi.

Mộ Dung Tu nghe vậy, hơi liếc mắt nhìn về phía Thân Giác, “Ngươi và Phùng Khánh Bảo có giao hảo sao?”

Ngữ khí của hắn vô cùng bình tĩnh, giống như chỉ là đang hỏi một vấn đề bình thường, nhưng Thân Giác vẫn suy nghĩ kĩ càng rồi mới trả lời, “Cũng tạm. Lúc trước nô tài bị thương, Phùng Khánh Bảo vẫn thường chăm sóc nô tài, còn giúp nô tài thay thuốc.”

“Nếu các ngươi đã có quan hệ tốt như vậy, thì triệu về đây cũng không có việc gì, ngươi cứ đi nói với Lương Vinh một tiếng đi.” Mộ Dung Tu nói xong, tầm mắt một lần nữa đặt trở lại tấu chương.

Thân Giác rũ mắt, cảm thấy Mộ Dung Tu mới vừa rồi có chút khác thường. Mộ Dung Tu rõ ràng biết cậu và Lương Vinh bất hòa, hơn nữa là chính Lương Vinh điều Phùng Khánh Bảo ra ngoài. Hiện tại bảo cậu đi nói với Lương Vinh triệu Phùng Khánh Bảo về, sợ là không dễ dàng như vậy.

Hôm sau, Thân Giác lập tức đi tìm Lương Vinh, quả nhiên Lương Vinh vừa thấy cậu đến đã cười, “Hôm nay là ngọn gió nào thổi vậy? Thân công công không ở bên cạnh bệ hạ, cư nhiên lại tới chỗ này của ta.”

“Lương tổng quản, nô tài tới là vì chuyện của Phùng Khánh Bảo, bệ hạ nói bên cạnh thiếu người, cảm thấy ban đầu Phùng Khánh Bảo hầu hạ không tồi, muốn kêu hắn trở về.” Thân Giác khẽ mỉm cười.

Lương Vinh nghe vậy, ý cười trên mặt dần thu lại, lộ ra biểu tình khó xử, “Ai nha, cái này cũng khó làm, chỗ của Lưu công công cũng thiếu người, cho nên ta mới điều Phùng công công qua bên đó, hiện tại triệu hắn trở về…… Thân công công và Phùng công công có giao hảo, ta biết, chẳng qua muốn điều người trở về ngự tiền hầu hạ, không phải một câu nói là có thể xong, rất phiền toái.”

Thân Giác biết ngay lão già này sẽ thoái thác, cho nên lại đem tên của Mộ Dung Tu ra, “Nhưng chính bệ hạ đã phân phó rồi.”

Khóe miệng Lương Vinh dần hạ xuống, giọng điệu trở nên sắc bén: “Thân công công đừng lấy bệ hạ ra ép ta, ta đây cũng không có biện pháp. Điều động một người sao có thể đơn giản như vậy. Bằng không như thế này đi, ta sẽ tuyển chọn một ít thái giám từ nơi cần ít nhân lực lại đây.”

Thân Giác nghe ra ý tứ trong lời nói của Lương Vinh, gã không muốn đưa Phùng Khánh Bảo trở về ngự tiền, vì thế cậu cũng lười nhiều lời với Lương Vinh, giả dối cười một cái rồi xoay người đi. Việc này xem ra vẫn phải tìm Mộ Dung Tu, nhờ Mộ Dung Tu tự mình nói chuyện này với Lương Vinh mới được.

Để Mộ Dung Tu bằng lòng mở miệng giúp đỡ, mấy ngày nay Thân Giác hầu hạ Mộ Dung Tu càng thêm chu đáo.

Mộ Dung Tu nhìn dáng vẻ Thân Giác đang gắp đồ ăn cho hắn, nghĩ tới ban đầu Thân Giác vốn không cần phải làm loại chuyện như gắp đồ ăn này. Lúc trước hắn lo lắng tay Thân Giác vẫn còn đang bị thương, cho nên hắn đều tự mình gắp đồ ăn. Sau đó tay Thân Giác đã ổn, hắn vẫn tự mình gắp. Nhưng đã nhiều ngày nay, Thân Giác đột nhiên bắt đầu vì hắn mà gắp đồ ăn, tay trái Mộ Dung Tu đặt ở đầu gối nhẹ nhàng gõ gõ, thản nhiên nói: “Nói đi, muốn thêm tiền tiêu hàng tháng, hay là muốn thêm hai bộ xiêm y mới?”

Thân Giác nhẹ nhàng buông đôi đũa ra, cười lấy lòng nhìn Mộ Dung Tu, “Nô tài không cần những thứ này, vẫn là chuyện của Phùng Khánh Bảo. Nô tài vị ti ngôn nhẹ, lần trước đi theo Lương tổng quản đã nói qua chuyện của Phùng Khánh Bảo, nhưng Lương tổng quản lại ra sức khước từ, chính là không chịu triệu người trở về. Nô tài nghĩ chỉ có bệ hạ tự mình phân phó Lương tổng quản một tiếng, Lương tổng quản mới không thể đùn đẩy nữa.”

“A, thì ra là vì chuyện này.” Mộ Dung Tu gật đầu, “Xem ra quan hệ của ngươi và Phùng Khánh Bảo thực sự rất tốt, thôi, ngươi kêu Lương Vinh lại đây.”

Lần này, Mộ Dung Tu đích thân nhắc Lương Vinh về Phùng Khánh Bảo, Lương Vinh liền không có lý do gì để từ chối. Ngay buổi chiều hôm đó, Phùng Khánh Bảo đã trở về ngự tiền hầu hạ. Phùng Khánh Bảo trước tiên là đi thỉnh an Mộ Dung Tu, khi đó Mộ Dung Tu nghỉ trưa vừa mới vừa tỉnh, đang để Thân Giác hầu hạ hắn mặc quần áo, Phùng Khánh Bảo thấy thế, muốn tiến lên hầu hạ một chút, nào biết Mộ Dung Tu khẽ liếc mắt nhìn hắn, ánh mắt lạnh băng, trực tiếp đông cứng Phùng Khánh Bảo ngay tại chỗ.

Thời điểm Phùng Khánh Bảo ngốc lăng ngây người, Mộ Dung Tu lần đầu tiên nghiêm túc mà đánh giá Phùng Khánh Bảo.

Tuổi của Phùng Khánh Bảo và Thân Giác không cách nhau nhiều lắm, đều còn là những thiếu niên đến thân thể cũng chưa hoàn toàn nẩy nở, trên mặt còn mang theo chút trẻ con, diện mạo Phùng Khánh Bảo so với Thân Giác xinh đẹp hơn nhiều, là một khuôn mặt âm nhu xinh đẹp.

Ban đầu Mộ Dung Tu vì thân phận nên không chịu thừa nhận mỹ mạo của chính mình, cũng không muốn để ý đến dung mạo. Nhưng hiện tại hắn đã huỷ hoại khuôn mặt của mình, đối với những người lớn lên xinh đẹp, hắn lại bắt đầu so đo.

Không biết Phùng Khánh Bảo và hắn đứng chung một chỗ, là ai đẹp hơn ai?

Mộ Dung Tu ở trong lòng nghĩ, với dáng vẻ hiện tại này của hắn, sợ là so với bất cứ ai đều xấu hơn.

Thân Giác hầu hạ Mộ Dung Tu mặc quần áo xong, thấy Phùng Khánh Bảo ngây ngốc đứng yên một chỗ, chỉ có thể khụ một tiếng. Phùng Khánh Bảo lúc này mới bừng tỉnh đại mộng, vội vàng đi bưng nước lại đây cho Mộ Dung Tu súc miệng.

Sau khi Mộ Dung Tu đã chuẩn bị tốt hết thảy, muốn đi tới thượng thư phòng. Thân Giác đi theo trước, sau đó cậu thấy Phùng Khánh Bảo vẫn đang bất động, khẽq quay đầu lại liếc mắt nhìn đối phương một cái.

Ngay lúc này, thanh âm của Mộ Dung Tu từ trước mặt truyền đến, “Thân Giác, một mình ngươi bồi trẫm đi thượng thư phòng là được rồi, người nhiều, phiền.”

Phùng Khánh Bảo cười khổ với Thân Giác, ở trong lòng Mộ Dung Tu hắn ngay cả một phần mười của Thân Giác cũng không thắng nổi, cho nên cũng không dám a dua trước mặt Mộ Dung Tu, sợ khiến vị cửu ngũ chí tôn kia thêm phiền.

……

Phùng Khánh Bảo trở lại ngự tiền hầu hạ, ngày tháng trôi qua cũng không tốt hơn bao nhiêu. Lương Vinh ỷ vào Mộ Dung Tu không thèm để ý đến Phùng Khánh Bảo, lén gây khó dễ cho hắn. Phùng Khánh Bảo là người vô dụng, bị người ta bắt nạt tàn nhẫn như vậy, cũng chỉ biết trốn ở trong góc phòng khóc, còn bị Thân Giác đi ngang qua phát hiện.

Thân Giác nhìn Phùng Khánh Bảo khóc đến tê tâm liệt phế, nhíu mày, nhét khăn tay của mình vào trong tay đối phương, “Trốn ở nơi này khóc thì có ích lợi gì?”

Phùng Khánh Bảo nhìn Thân Giác, khóc càng to hơn, hắn cầm khăn tay của Thân Giác, lắc đầu, nức nở nói: “Ta cảm thấy chính mình thật vô dụng, ngươi…… ngươi đừng động vào ta, ta đến chỗ nào cũng đều bị khi dễ.”

Mấy đời trước Phùng Khánh Bảo đâu có xui xẻo như vậy, đại khái là do cậu thay đổi vài thứ, mới khiến cho đối phương trở thành cái bộ dáng như thế này.

Thân Giác thở dài, thấy hắn chỉ cầm lấy khăn tay của cậu, lại không lau nước mắt, liền dứt khoát tiến lên một bước, đoạt lấy tay khăn, chính mình chủ động giúp đối phương lau nước mắt đi, còn miễn cưỡng nhỏ nhẹ mà an ủi vài câu, “Đừng khóc, hạng người như Lương Vinh là loại ăn mềm sợ cứng, gã là vì quan hệ của ta và ngươi tốt mới như vậy. Hắn không thể đối phó với ta, cho nên liền trút giận lên người của ngươi. Nhưng mà ta bảo đảm với ngươi, gã kiêu ngạo không được mấy ngày nữa đâu.”

Tính cách chân thật của Thân Giác vốn tương đối lạnh nhạt, lúc cậu hư tình giả ý thì còn được, nhưng khi cậu chân tình thật cảm đi an ủi người khác, lời nói sẽ trở nên khô cằn, ngữ khí cũng đông cứng. Nhưng giọng nói và động tác của cậu như thế này, dừng ở trong mắt người khác lại thành Thân Giác đối với Phùng Khánh Bảo phá lệ không giống những người khác, thậm chí còn mang theo một loại cảm giác cẩn thận nâng niu.

Mộ Dung Tu nhìn hai người trong góc, bàn tay yên lặng nắm chặt thành quyền, mà Nhiếp Chính Vương bên cạnh hắn lại còn cười một chút.

Y tiến đến bên tai Mộ Dung Tu, đè thấp thanh âm, “Bệ hạ, ta nói đâu có sai, em đối tốt với Thân Giác như vậy cũng vô dụng, người ta chân chính để ý chính là vị tiểu công công kia, hơn nữa vị tiểu công công kia xác thật lúc khóc lên đúng là có một phen tư vị khác, không giống như bệ hạ lạnh nhạt như băng, bất cận nhân tình.”

Mộ Dung Tu buông lỏng nắm tay ra, mặt lạnh quay đầu, “Nghê Tín Nghiêm, thứ ngươi muốn cho trẫm xem là cái này? Cũng chỉ là hai tên nô tài lười biếng ghé vào nói chuyện với nhau mà thôi.” Hắn nói xong thì lập tức xoay người trực tiếp rời đi. Mà Nhiếp Chính Vương vẫn chưa đi, y lưu lại tại chỗ đứng một hồi, thời điểm nhìn thấy Phùng Khánh Bảo đột nhiên nhào vào trong lòng Thân Giác, nhẹ nhàng hít sâu một hơi, một lát sau, ý cười trên mặt y cũng biến mất.

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *