Tiểu Thuyết

Vương Phi Áp Đảo Vương Gia

Chương 97 – Chương 97

Mặc dù Nam Cung Thần cách hai người kia không có xa lắm, nhưng đúng là vẫn còn khó có thể làm cho người ta quên sự hiện hữu của bọn hắn, động tác thì thầm bên tai than mật của hai người, tất cả đều rơi vào trong mắt mấy người xung quanh khác, hai người Liễu Trì còn hiểu được dời đi ánh mắt, phi lễ chớ nhìn, nhưng Phượng Phi Linh cũng hoàn toàn không có bất kỳ cố kỵ nào.

“Hai người các ngươi, muốn thân thiết cũng chờ trở về a, ở nơi rừng rậm Băng Thiên Tuyết Địa này mà thân thiết, cảnh tượng này không khỏi quá không thích hợp, lại nói chúng ta mấy người lớn như vậy đứng ở chỗ này, hai người các ngươi cũng sẽ không nghĩ chúng ta là cây cối đi!” Phong Phi Linh ranh mãnh cười đùa, trong ánh mắt tràn đầy ý nhạo báng.

“Có chút bí mật tự nhiên chỉ có thể hai người biết được, công chúa nếu muốn biết, phải đi tìm một người khác đi!”

Từ trên đùi hắn đứng lên, Thư Nhã Phù đem một luồng tóc dài vén ra sau tai, giống như cười một tiếng, không để ý chút nào mỉm cười trả lời.

Bây giờ da mặt của nàng hình như là càng ngày càng dầy, đối với bị nhìn đến dáng vẻ hai người thân mật, hoàn toàn đã không có quẫn bách cùng e lệ như trước.

Chẳng lẽ loại chuyện như vậy cũng có nói đến quen tay hay việc!

“Chung quanh đây có dấu vết người đi qua, hiển nhiên con đường này trước có người đi qua, Vương Gia, chúng ta là đi bên kia hay là đi bên này, tiếp tục đi tới. Rất có thể sẽ gặp phải những người khác!” Liễu Trì dời đi đề tài, chỉ một ngón tay phía dưới cây cối có vết tích của dấu chân không có bị che phủ kín.

“Đã đến nơi này! Công chúa đi vào cũng không phải là vì trông thấy những người khác, như vậy nếu chúng ta cẩn thận một chút là được!”

Liễu Trì mới vừa nói xong, Nam Cung Thần còn chưa mở lời, Thư Nhã Phù cũng đã không chút nghĩ ngợi một hơi khẳng định xuống, hình như là hoàn toàn không có vẻ nhiều suy tính.

Nam Cung Thần không cắt đứt lời của nàng…, tròng mắt khẽ thấp xuống mang theo nụ cười thản nhiên, nụ cười này lại giống như là lưỡi dao sắc bén mà lạnh lẽo, thâm trầm mà bất động thanh sắc.

Phong Phi Linh nhàn nhạt khẽ cười, chân mày khóe mắt tràn đầy nụ cười, mặt dí dỏm dáng vẻ dễ thương: “Bản công chúa muốn tuyển chọn phò mã, không đi nơi có người thì chọn lựa thế nào?”

Quyết định tốt lắm, mấy người lập tức bay thẳng đến con đường đi xuống trước mặt.

Nhã Phù quyết định đi đường này, chỉ vì phương hướng này đi qua được, là khoảng cách sư phụ ban đầu chỉ ra phương vị gần đây, nàng lần này tới mục đích đúng là vì Tuyết Liên Tử, như vậy tất yếu phải đi phương hướng này, mặc kệ phía trước có người nào đã đi qua, nàng cũng không thể tùy tiện bỏ qua.

Đoàn người đi một đoạn đường, nhưng lại cũng không có nhìn thấy bong dáng những người khác, mà hoàn cảnh chung quanh cũng là có vẻ rất yên tĩnh, băng tuyết trong rừng rậm, thế nhưng làm cho người ta có một loại cảm giác so với đêm khuya trong rừng quỷ dị hơn.

“Dừng lại!” Ánh mắt Nam Cung Thần thoáng qua, quát lạnh một tiếng: “Ra ngoài!”

“Thập đệ không phải đã bỏ qua rồi, như thế nào lại xuất hiện tại nơi này, còn là cùng thị nữ của công chúa cùng nhau tiến vào trong rừng này, Thập đệ hai chân tàn phế không thể đi lại, Cảnh công tử là một thư sinh văn nhược, mấy người các ngươi đi cùng nhau sợ rằng rất nguy hiểm a!”

Từ bên phải sau cây đại thụ phía trước, đi ra một người bọn họ vô cùng quen thuộc, Tam hoàng tử Nam Cung Hữu, mang trên mặt mỉm cười, ánh mắt nhàn nhạt nhìn mấy người.

“Hô, làm ta sợ muốn chết, thì ra là Tam điện hạ, Vương Gia đột nhiên lên tiếng ta còn tưởng rằng là ai đó?” Vừa cùng vỗ ngực, Phượng Phi Linh đã thở ra một ngụm khí lớn, nhìn người tới là Nam Cung Hữu, ngay sau đó buông lỏng nở nụ cười.

Chỉ là, nàng ta buông lỏng xuống, những người khác cũng vào lúc này trong bụng căng thẳng như một cây cung kéo căng!

“Tam Hoàng Huynh tại sao lại xuất hiện ở chỗ này, chẳng lẽ là đang đợi Bổn vương?”

Ánh mắt Nam Cung Thần lạnh lùng tối tăm, nhàn nhạt nhìn về phía người đàn ông đang mỉm cười như không cười, thần sắc tự nhiên, bất động thần sắc.

Nam Cung Hữu này luôn luôn cùng Nam Cung Thần không hòa hợp, cộng them chuyện trước của An gia, An gia cùng Thư gia cũng sớm đã đối lập nhau, mà so với trước kia rõ ràng hơn ở một chỗ, cũng chính là Tam hoàng tử cùng Tề vương hai người ở giữa tranh đấu.

Hiện tại Nam Cung Hữu nhìn như một thân một mình xuất hiện ở nơi này, vô cùng không bình thường, bên cạnh hắn, nàng nhớ khi tiến vào rừng rậm thời điểm, rõ ràng đi theo một đội người, nhưng bây giờ chung quanh nhìn cũng chỉ có một mình hắn, thị vệ khác cũng không thấy bong dáng.

“Thì ra là Tam điện hạ, Tam điện hạ vì sao một thân một mình ở đây, chẳng lẽ là cùng những người khác tách khỏi?”

Nhã Phù không tiếng động cười cười, chân mày khóe mắt nhẹ nhàng khẽ cong, trong tròng mắt mang theo mấy phần tràn đầy nghi hoặc mê mang, làm cho người ta nhìn không thấu ý tưởng chân thật cùng vẻ mặt trong đáy mắt nàng.

“Đúng vậy a, Tam điện hạ thế nào một mình ở chỗ này, nếu như là tách ra thì không ngại cùng chúng ta cùng đi a!” Phong Phi Linh trước có lẽ còn không có phát hiện, nhưng là cô gái có tâm tư cẩn thận, nàng cũng đã nhận ra sau khi Nam Cung Hữu xuất hiện, không khí chung quanh mình rõ ràng bất đồng.

Vì ngôi vị hoàng đế tranh đấu, từ xưa phần nhiều là đạp máu tươi mà đến, trên tay lợi kiếm bao nhiêu cũng dính máu tươi của huynh đệ thủ túc!

Mặc dù Phượng Phi Linh là Công chúa duy nhất của Bắc Việt quốc, địa vị vô cùng tôn quý, bất luận kẻ nào cơ hồ cũng sẽ đem nàng bảo vệ cực kỳ chặt chẽ, nhưng đồng dạng hậu cung đấu có trong cuộc sống ở hoàng cung của nàng, cũng không phải bình thường qua, con đường muốn đi lên làm nữ hoàng, những lịch sử trước kia này, tay chân dính đầy máu tươi, lịch sử thật sự giống nhau để cho nàng khắc sâu ghi nhớ.

Nam Cung Thần cùng Nam Cung Hữu mặc dù cùng là hoàng tử Đông Ly Quốc, nhưng giữa hai người dù sao cũng là người hoàng gia.

Nếu như nàng không có nhớ lầm, Đông Ly quốc hoàng trữ (*người được xác định sẽ thừa kế ngôi vua) vị chưa định ra người được chọn!

Cho nên có thể nói ở trong tứ đại cường quốc, tranh đấu là kích liệt nhất, chỉ sợ sẽ là Đông Ly quốc này.

Đáy mắt gấp không thể tra xẹt qua một nụ cười, Phượng Phi Linh khẽ nghiêng đầu tránh ra ánh mắt của những người khác, nhìn về phía Nam Cung Hữu, đáy mắt vì thấy đám người có Nhã Phù mà thần sắc sáng rỡ.

“Bổn cung lại xuất hiện tại nơi này, dĩ nhiên là. . . . . . Biết được thập hoàng đệ sẽ tiến đến, đặc biệt ở chỗ này chờ thập hoàng đệ đến!” Con ngươi Nam Cung Hữu chợt co rụt lại, tay vẫn chống bên trên cây khô, hai mắt để mắt tới Nam Cung Thần đang bình tĩnh tự tin, bên khóe miệng cũng là nâng lên nụ cười trào phúng, lạnh lùng mở miệng nói.

Lời Nam Cung Hữu mới nói ra, chung quanh trắng xanh lặng lẽ xuất hiện một nhóm người, nhân số tối thiểu có 20 người trở lên, mà trên tay lưỡi đao ánh lạnh hiện ra, ở dưới tuyết trắng càng phát băng hàn.

“Tam Hoàng Huynh thật sự là biết trước, chuyện tình Bổn vương tạm thời quyết định, ngươi lại đều có thể biết được tất cả! Lợi hại, thật là càng ngày càng lợi hại!”

Hắn hiển nhiên là sớm có an bài, người ở chung quanh đây chỉ sợ sớm tại đây chờ đã lâu, mà đang trong thời gian này, sợ rằng chính là biết được bọn họ tiến đến, đã sớm để cho người của hắn trước tiên ở chung quanh đây tất cả đều mai phục.

Người có thể biết được hành tung của bọn họ, hơn nữa có thể dọc theo đường đi cũng nắm trong tay lộ tuyến của bọn hắn, đồng thời còn có thể làm cho những người khác biết được. . . . . . Người như vậy sẽ không có bao nhiêu! Cũng rất dễ dàng bị người thông minh khám phá!

Gương mặt Nhã Phù vốn là giống như cười yếu ớt, giờ phút này mặc dù đã hoàn toàn âm trầm xuống, nhưng lại vẫn như cũ khẽ cười cười, mặt mũi tuấn tú mang theo chút rét lạnh tái nhợt, giờ phút này cười lên thế nhưng so với trời băng tuyết chung quanh đây càng thêm rét lạnh.

Chùy thue dưới ống tay áo nắm chặt, chợt trực tiếp một tay tóm lấy Phượng Phi Linh kéo đến trước mặt của mình, chủy thủ trực tiếp đặt lên cổ của nàng ta, sức lực trên tay trực tiếp đem da trên cổ Phương Phi Linh cắt một đường, máu tươi ở da thịt trắng nõn cùng lưỡi dao sắc bén nhiễm máu đỏ tươi nhìn chói mắt.

“A —— Lưu Niên ca ca, ngươi. . . . . . Người cái này là đang làm gì? Buông ta ra a!” Phượng Phi Linh không nghĩ tới, Nhã Phù lại có thể đột nhiên làm khó dễ, trực tiếp đem lấy nàng ta bắt được làm con tin, ngay lập tức kinh ngạc kêu to ra tiếng.

Mà đối với hành động đột nhiên của Nhã Phù, hai người Liễu Trì cũng là trong bụng kinh nghi, không hiểu tại sao vương phi lại đột nhiên dùng thế lực bắt ép công chúa.

Hai người cùng khẩn trương nhìn động tác của Nhã Phù, càng nhiều một phần cảnh giác cùng hoài nghi.

Xe lăn Nam Cung Thần vừa động, trực tiếp đem một viên thuốc ném vào trong miệng Phượng Phi Linh, dung mạo khuynh quốc tuyệt sắc, nụ cười bên khóe miệng cũng là cùng nụ cười của Nhã Phù giống nhau như đúc, cùng sáng chói xinh đẹp, chói mắt lại lạnh lẽo làm cho người ta sợ.

“Không muốn công chúa chết, lão Tam ngươi tốt nhất không nên khinh cử vọng động, mặc kệ giữa các ngươi đã đạt thành thỏa thuận gì, nhưng chỉ cần công chúa bởi vì ngươi mà chết rồi, ngươi tuyệt đối cũng không trốn thoát.”

Nam Cung Thần cười lạnh mở miệng, mặc dù ngồi ở trên xe lăn, khí thế liều lĩnh tàn sát bừa bãi, vẫn như cũ làm cho người ta khó có thể coi thường một người không thể đi được như vậy.

Chuyện Thư Nhã Phù nghĩ tới, Nam Cung Thần hắn như thế nào lại không nghĩ tới!

Chung quanh đều là người hắn tin tưởng, duy nhất một cái ngoại lệ, người lại có thể biết được tất cả hành tung của bọn họ. . . . . . Chính là Bắc Việt quốc công chúa Phượng Phi Linh.

Không ngờ nữ nhân này quả nhiên lại còn có lá gan tự mình làm chuyện này, quả nhiên là có lá gan!

“Lưu Niên, ngươi buông Bổn cung ra! Nam Cung Thần cho Bổn cung ăn cái gì? Lấy thuốc giải ra! Ngươi đừng cho là ngươi là Tề vương Đông Ly quốc mà có thể muốn làm gì thì làm, ngươi là hoàng tử Đông Ly quốc được thụ sủng ái, nhưng ngươi phải biết, nơi này là Bắc Việt quốc của ta, nhưng nếu ngươi dám can đảm động Bổn cung một sợi lông, thì thử một chút xem!”

Phượng Phi Linh phong cách đột nhiên biến chuyển, không còn là dí dỏm đáng yêu nữa, mà lạnh giọng uy hiếp quát hỏi.

“Ngươi muốn gọi người phải là Tam điện hạ của chúng ta, mà không phải Vương Gia!” Đôi tay Nhã Phù giữ chặt Phượng Phi Linh sức lực tăng lên mấy phần, chùy thủ trên tay trực tiếp đặt lên cằm của nàng ta: “Công chúa diễn thật là tốt, ngay cả ta cùng Vương Gia cũng bị ngươi lừa gạt!”

“Tề vương phi không chỉ có diễn tốt, còn có Dịch Dung Thuật vô cùng tốt, không chỉ có vai trò Công chúa giống như đúc, những người đàn ông đến hòa than cũng điều khiến thuần thục!”

Nam Cung Hữu hé ra bộ mặt âm trầm xuống, trực tiếp mặt đen thui đến gần mấy bước, lạnh lùng chăm chú vào trên người Nhã Phù.

“Ngươi chính là Tề vương phi Thư Nhã Phù? Làm sao ngươi biết là Bổn cung lừa ngươi? Thì cũng có thể là hai người bọn hắn a, cũng hoặc là những người khác!” Phượng Phi Linh tự hỏi mình tuyệt đối không có lộ ra sơ hở gì, mà từ đầu tới đuôi nàng ta khẳng định có thể, Thư Nhã Phù cùng Nam Cung Thần tuyệt đối không có hoài nghi đến trên người nàng .

Hoài nghi là từ… khi Nam Cung Hữu vừa xuất hiện mới bắt đầu . . .

“Hừ, rất đơn giản, chúng ta cùng nhau đi tới, từ ta đột nhiên quyết định tiến vào rừng rậm, bắt đầu đến giữa chúng ta quyết định lộ tuyến, biết nhất thanh nhị sở ngoại trừ năm người chúng ta ở ngoài không có những người khác, bốn người không có hiềm nghi, cùng một người không phải quen thuộc nhiều là công chúa ngươi, rất dễ dàng có thể biết ngươi là đang diễn trò!”

Liễu Trì cùng Băng Đồng chính là tâm phúc của Nam Cung Thần, đồng dạng cũng là người đáng giá tín nhiệm, Nhã Phù sẽ không hoài nghi đến trên người bọn họ đi, người hoài nghi đầu tiên dĩ nhiên chính là Phượng Phi Linh không quen thuộc nhất.

Mấy ngày nay, Phượng Phi Linh biểu hiện quá mức ngây thơ cùng hữu nghị, không giống một Công chúa lớn lên trong hoàng cung, hơn nữa bản than nàng ta còn là một Công chúa có dã tâm rất lớn.

Nàng vốn có chút cảm thấy là lạ ở chỗ nào, hiện tại mới vừa giật mình, Phượng Phi Linh quá mức hữu nghị, lòng phòng bị với nàng ta quá thấp!

Đây tuyệt đối không phải là Công chúa có dã tâm rất lớn sống trong hoàng gia biểu hiện cần có!

“Biết thì như thế nào, hiện tại bốn người các ngươi bị chúng ta nhiều người như vậy bao vây, Thư Nhã Phù ngươi cũng đừng cho là có thể dùng Bổn cung làm con tin, Bổn cung nếu như rớt một sợi tóc, các ngươi cũng đừng nghĩ đi ra khỏi Bắc Việt quốc!”

“Biết thì như thế nào, hiện tại bốn người các ngươi bị chúng ta nhiều người như vậy bao vây, Thư Nhã Phù ngươi cũng đừng cho là có thể dùng Bổn cung làm con tin, Bổn cung nếu như rớt một sợi tóc, các ngươi cũng đừng nghĩ đi ra khỏi Bắc Việt quốc!”

Phượng Phi Linh giờ phút này cũng không tiếp tục giả vờ làm dạng, ngược lại khôi phục bộ dạng bản thân mình, cổ bị lưỡi chủy thủ sắc bén chống đỡ, không dám tùy ý động đậy, giờ phút này nói tới nói lui cũng là hoàn toàn không có bất kỳ cảm giác sợ hãi nào, ngược lại có nhiều bén nhọn cùng uy thế.

“Công chúa, ngươi rất có dã tâm cùng trả thù, đồng thời cũng có đầu óc, nhưng là ánh mắt của ngươi thật sự là chưa ra hình dáng gì, ngươi đem tất cả thẻ đánh bạc cũng đặt ở trên người Nam Cung Hữu trên, nhưng ngươi như thế nào biết hắn sẽ không thất bại thảm hại! Nhưng nếu hắn thất bại, như vậy công chúa ngươi cũng đồng dạng là thua cả ván bài!”

Nhã Phù cười lạnh một tiếng, trực tiếp nhìn về phía Phượng Phi Linh trước mặt mặc dù không e ngại, nhưng vừa động cũng không dám tùy tiện động loạn.

“Đây là chuyện của bản cung, Thư Nhã Phù không tới phiên ngươi đối với Bổn cung giảng dạy!” Cắn răng lạnh lùng nói.

“Tam điện hạ, để cho chúng ta rời đi, để cho người của ngươi tất cả đều lui về phía sau, nếu không ta liền giết công chúa!” Ngẩng đầu, nhìn về phía sắc mặt âm hàn của Nam Cung Hữu, Nhã Phù cất cao âm thanh lạnh lùng quát.

Bọn hắn bây giờ chỉ có bốn người, còn đối với phương tử sĩ có hơn hai mươi người, rõ ràng không địch lại, mặc dù đám người Nam Cung Thần võ công dù cao thế nào, cũng không thể xem nhẹ hoàn cảnh xấu trước mắt, lại nói nàng cũng tin tưởng Nam Cung Hữu không phải một người ngu ngốc, sợ rằng đám người Liễu Trì võ công như thế nào hắn ta dù sao cũng hơi suy đoán, dưới tình huống như vậy, những người áo đen này võ công như thế nào, nàng cũng có thể đoán được rồi.

“Ngươi cho rằng bắt một người là có thể uy hiếp Bổn cung, Thư Nhã Phù ngươi quá ngây thơ rồi, ngươi không thấy thập hoàng đệ của bản cung vẫn không có mở ra miệng sao? Đây là hắn đã phát hiện, Bổn cung hôm nay tuyệt đối sẽ không để cho các ngươi còn sống mà ra khỏi khu rừng rậm này, đám người các ngươi đều phải chết, về phần công chúa. . . . . .”

Trên mặt Nam Cung Hữu trên mặt lộ ra sự tàn khốc vô tình, nhếch môi cười lạnh: “Nơi này có công chúa sao? Bắc Việt quốc công chúa điện hạ thật sự ở bên trong lều lớn, trước mắt là tiểu nha đầu tên Phi nhi, chỉ là một tiểu nha hoàn bên cạnh Công chúa thôi, một tiểu nha hoàn chết rồi, ai sẽ để ý tới?”

Ánh mắt theo từ trên người Nam Cung Thần dời đi, rơi vào trên người Nhã Phù, đáy mắt Nam Cung Hữu tràn đầy trào cùng châm chọc: “Trong rừng rậm băng tuyết nguy hiểm nặng nề, đoàn người Đông Ly quốc Tề vương Điện hạ bị dã thú sát hại, bất hạnh bị giết hại ở trong rừng! Chuyện này. . . . . . Sẽ là tin tức về sau mọi người lấy được!”

Nam Cung Thần đúng là nghĩ tới khả năng này, đối với Tam hoàng tử Nam Cung Hữu tàn nhẫn, hắn luôn cho rằng, bây giờ đúng là không thể bỏ qua.

“Lão Tam, ngươi xác định có thể làm mà không lộ dấu vết! Trong rừng này rất nhiều người! Huống chi. . . . . . Ngươi cảm thấy chỉ bằng hai mươi mấy người các ngươi sẽ nhất định có thể giết được Bổn vương sao!”

Khóe môi Nam Cung Thần nâng lên độ cong tà mị, lạnh lùng mỉm cười nhìn về phía Nam Cung Hữu đang cười rất phóng túng hả hê, trong mắt, trong sự lạnh nhạt cũng mang theo tự tin của hắn cùng mê hoặc.

Mặc dù hiểu biết rõ mấy người hiện tại đang đứng trong hoàn cảnh vô cùng nguy hiểm, nhưng Nhã Phù nghe được hắn nói, ở trong long cũng sinh ra một loại cảm giác an tâm, đối với hắn, người đàn ông khuynh thành tuyệt sắc này, thậm chí có một loại tin tưởng to lớn.

Nam Cung Hữu ngây ngẩn cả người không chớp mắt một cái!

Liễu Trì, Băng Đồng, Nam Cung Thần đồng thời động, mà Nhã Phù cũng trong lúc đó đem Phượng Phi Linh đi về phía Nam Cung Hữu dùng sức đẩy đi qua.

Trước Nam Cung Thần dùng sức vỗ xe lăn, trực tiếp cả người mang xe bay thẳng nhảy ra, đồng thời tơ vàng trong tay bắn ra, Thiên Tơ đồng thời bắn ra, mỗi một cái cũng trực tiếp đâm vào trong cổ họng một người, không mang theo bất kỳ máu tanh, nhưng thủ pháp lãnh khốc trong nháy mắt cướp lấy tính mạng của mấy người.

Mà theo Băng Đồng sát phía sau đã kéo qua eo Nhã Phù, thân hình nhanh chóng xông ra, Liễu Trì trường kiếm bay múa, trực tiếp ra sát chiêu chém mấy người.

“Cút!”

Quát lạnh một tiếng, phá vỡ yên tĩnh khắp trong rừng rậm, một mảnh băng tuyết trắng xóa trong rừng, khắp nơi bay lên, giữa cây cối, tất cả mọi người, tất cả, tất cả đều bao trùm ở trong băng trắng như tuyết, bóng cây loang lổ mà lên cao, mấy người nhanh chóng nhảy vọt qua, lưu hành một loại xuyên qua ở trong rừng cây.

Băng Đồng khinh công so với Liễu Trì tốt hơn một chút, do nàng mang thêm một người cũng không thấy tốc độ yếu bớt bao nhiêu, nhưng dù vậy, khi bị một đám người đuổi giết, khinh công trác tuyệt đến đâu, thân hình mặc dù cũng đã cơ hồ có tàn ảnh nhàn nhạt, nhưng trong thời gian ngắn này xông ra vòng vây chỉ là tạm thời.

Xông ra vòng vây khoảng cách không bao xa, Băng Đồng rơi xuống đất thân hình đã có một chút nhếch nhác, đồng thời hô hấp cũng biến thành càng thêm dồn dập, động tác càng thêm lảo đảo mấy phần, mang thêm một người, vọt ra khoảng cách dài như vậy, cho dù là Đăng Đồng khinh công giỏi như thế nào, cũng không thể kiên trì lâu dài.

Giờ phút này khí lực của nàng ta có chút không tốt!

Tơ vàng trên tay Nam Cung Thần trực tiếp bắn ra, mấy cây tơ vàng trực tiếp quấn lên eo Nhã Phù, một chút lực, trực tiếp ôm người đang nắm ở trong ngực Băng Đồng kéo tới trong ngực của mình, tơ vàng nhiều lần bắn ra, mỗi một lần cũng tiếp cây khô đem hai người càng nhanh chóng hơn, mãnh liệt hơn nữa đi ra ngoài, không để ý cùng hơi sức chút nào.

Không có bất kỳ ai thở dốc, mặc dù thêm một người đối với hắn mà nói thêm một chút gánh nặng, nhưng thân thể nghiêng về phía trước, tay vẫn gắt gao giữ chặt vòng eo mảnh khảnh của cô gái, đem người vây quanh vào trong ngực.

“Liễu Trì, Băng Đồng, các ngươi từ bên này đi ra ngoài, tốc độ của các ngươi có thể phải né tránh những người đó! Vương Gia, phương hướng đông bắc khoảng cách 500m, đi qua!” Thư Nhã Phù nhìn phương này vị, tinh quang trong mắt chớp lóe, trực tiếp lạnh lùng nói.

Nghe được lời của nàng…, dưới chân Liễu Trì cùng Băng Đồng đồng thời dừng lại, cũng không có theo lời của nàng mà làm.

Nàng không phải chủ tử của bọn họ, chỉ là nữ nhân của Vương Gia, bọn họ là người trong Ám các chỉ biết phục tùng mệnh lệnh của Vương gia, mặc dù Thư Nhã Phù là Vương phi của vương gia, đang không có được mọi người trong Ám các tán thành, không có quyền lợi sai khiến họ làm bất cứ chuyện gì.

“Theo nàng nói mà làm!”

Nam Cung Thần cúi đầu nhìn qua một cái sắc mặt nghiêm túc của Nhã Phù, cuối cùng giữ chặt vòng eo nàng, sức lực chặt hơn một chút, trực tiếp mím môi hạ lệnh.

Cũng trong lúc đó, tơ vàng trên tay hắn đã bắn hướng đông bắc, trên tay dùng lực một chút, kéo hai người bay vọt đi, không có đình trệ tí ti nào, động tác kia nước chảy mây trôi, căn bản không giống như là hành động của một người không thể đi được mang theo một một người khác.

Liễu Trì, Băng Đồng cùng liếc mắt nhìn nhau một cái, Vương Gia ra lệnh, chỉ có hai chữ —— phục tùng!

Lập tức hai người hướng một phương hướng khác bay vọt đi, hai người Nam Cung Thần trên xe lăn dựa vào giữa các cây cối, cộng thêm Vương Gia khinh công hoàn toàn có thể ở trên mặt tuyết không để lại bất kỳ dấu vết, mà bọn họ muốn làm chính là dẫn ra người phía sau, đồng thời vẩy lại mở đường cho bọn họ.

Mà Vương Gia có bao nhiêu khả năng, bọn họ cũng rõ ràng, cũng tin tưởng Vương Gia sẽ không tùy tiện lung tung.

Động tác của Nam Cung Thần không có bất kỳ dừng lại, hoàn toàn là theo chỉ thị của Nhã Phù đi tới, nếu nàng lại đột nhiên chỉ ra phương hướng, như vậy nói rõ nàng biết phía sau sẽ tới địa phương nào.

“Thêm 100m nữa liền hướng phía Chính Đông vượt qua đi, cách đó không xa nếu như không có sai sẽ có một sơn động vô cùng bí ẩn!”

Nhã Phù cố gắng nghĩ lại phương vị trước kia sư phụ nói, lại một lần nữa khẳng định mở miệng, cái sơn động kia phải là nơi Tuyết Liên Tử sinh trưởng, địa thế bí ẩn, cho nên hiện tại hai người bọn họ đi đến đó là an toàn nhất.

Hai người vận khí không tệ, hướng đi cũng không sai, rất nhanh tìm đến khối băng tuyết bị cây cối vây quanh hoàn toàn che đậy kín, nếu không phải là mắt Nam Cung Thần lợi hại, bọn họ thật đúng là không tìm được cửa sơn động này.

Sơn động này hướng bên trong, lại là đi xuống dưới, khó trách tại trong Băng Thiên Tuyết Địa như vậy, cũng như bí ẩn này ít có người phát hiện.

Đem một chút tuyết lần nữa bao trùm lên cửa động, làm cho bí ẩn một chút, Nhã Phù bây giờ đã rời đi vòng ôm trong ngực Nam Cung Thần, ngược lại thở ra một hơi.

“Nếu tìm được cái sơn động này, chúng ta chỉ cần từ bên này đi vào, nếu như vận khí tốt, thì có thể tìm được Tuyết Liên Tử!” Nhã Phù cười không ra tiếng, “Lại nói, thật đúng là nên cảm tạ Nam Cung Hữu, nếu như không phải là hắn, chúng ta cũng sẽ không chạy đến bên này, sợ là chúng ta cũng sẽ không tìm được cái sơn động này.”

“Hừ, ta tự nhiên sẽ cảm tạ hắn thật tốt một phen!”

Tùy ý sát ý bén nhọn cuồng bạo, Nam Cung Thần giờ phút này đáy mắt không chút nào che giấu sát ý đối với Tam hoàng tử, quanh thân khí thế lạnh lùng làm cho người ta không cầm được muốn lạnh đến rùng mình.

Một cái chớp mắt, khí thế khiến người ta run sợ thu hồi lại, nhìn về phía sắc mặt như thường của Nhã Phù, Nam Cung thần trực tiếp nhìn về phía bên trong động, trầm giọng nói: “Đi thôi!”

“Chờ một chút!”

m thanh thanh thúy ngắn ngọn vang trong sơn động, có vẻ cực kỳ rõ ràng, thậm chí cũng mang tới một chút tiếng vang, mà bên trong lạnh nhạt hình như còn có một phần quan tâm ở trong đó.

Nam Cung Thần nhìn về phía sắc mặt nặng nề nghiêm túc của Nhã Phù, không hiểu nàng đột nhiên mở miệng là vì cái gì?

Bọn họ bây giờ phải nhanh một chút tìm này nọ, sau đó nghĩ biện pháp rời đi, tại trong thời tiết kéo này càng kéo dài thời gian, đối với bọn họ mà nói càng thêm không có lợi.

Nhã Phù khẽ thở dài một hơi, đưa tay đem lấy bên hông của mình buộc một chuỗi tiểu hồ lô trang sức lấy xuống, lấy ra phía trên trong đó cho một tiểu hồ lô, đi tới trước mặt của Nam Cung Thần, trực tiếp ra lệnh: “Đem vươn tay phải ra !”

Hắn bình tĩnh nhìn về phía nàng, bàn tay phải che dưới ống tay áo không cầm được run lên, khẽ động phía trên vết thương, một hồi đau đớn truyền đến, chỉ là đau đớn nhỏ nhẹ như vậy đối với thói quen đau nhức lúc độc phát thời điểm của Nam Cung Thần mà nói, theo ý hắn căn bản cũng không tính là gì!

Mím môi, trên bộ mặt tuyệt mỹ sáng long lanh tái nhợt làm cho người ta có chút đau lòng, bình tĩnh nhìn về phía nàng, nhỏ giọng mà nói thầm: “Ta không sao, chúng ta hay là đi tìm Tuyết Liên Tử đi!”

“Đưa tay!”

Đối với Nam Cung Thần, đứa bé kia hoàn toàn có nét mặt giống cô, Nhã Phù không nhúc nhích chút nào, trực tiếp đưa tay ra lệnh.

Bĩu môi, bị Nhã Phù ép nhìn tới, Nam Cung Thần cuối cùng vẫn là bất đắc dĩ đem tay phải đưa ra ngoài, mới vừa đưa tay phải ra, trực tiếp liền bị Nhã Phù một phát bắt được.

Trên tay thon dài trắng nõn, bởi vì nguyên nhân kéo động tơ vàng, phía trên một đạo vết thương, vết máu đã sớm đem một cái tay làm cho máu thịt be bét, nhìn thậm chí có loại cảm giác thức tỉnh hồn phách rung động.

Vết thương như vậy, máu thịt be bét như vậy, xuất hiện tại trên tay thon dài như thế, hẳn là kiểu đâm nhói mắt người khác.

Nếu như không phải là bởi vì nàng tồn tại, hắn cũng sẽ không biến thành cái bộ dáng này đi!

Trong long Nhã Phù có chút không rõ tư vị nào, thấy tay phải Nam Cung Thần bởi vì lôi kéo quá độ tơ vàng mà xuất hiện vết thương, đáy lòng không cầm được co rút đau đớn.

Thân thể khom xuống, cúi đầu, thận trọng đem tay máu thịt be bét kéo đến trước mặt, đem tthuốc chữa thương trong hồ lô mình đã sớm chuẩn bị tốt, thận trọng đem thuốc phấn vẩy đến lòng bàn tay, cẩn thận bôi lên.

Thân thể khom xuống, cúi đầu, thận trọng đem tay máu thịt be bét kéo đến trước mặt, đem tthuốc chữa thương trong hồ lô mình đã sớm chuẩn bị tốt, thận trọng đem thuốc phấn vẩy đến lòng bàn tay, cẩn thận bôi lên.

“Tê ——!”

Bôi hết phấn thuốc, Nhã Phù trực tiếp kéo vạt áo của mình, dùng sức xé ra, kéo ra một đầu vải dài ra ngoài, tỉ mỉ đem tay phải của Nam Cung Thần băng bó lại.

Chỉ là. . . . . .

“Ta không sao, đây chỉ là vết thương nhỏ bị ngoài da, rất nhanh có thể sẽ tốt thôi!” Nhìn cô gái trước mắt mặt không vẻ gì, khuôn mặt Nam Cung Thần vốn đang lạnh lẽo từ từ nhu hòa xuống, nhìn bộ dạng nàng cúi đầu cẩn thận băng bó, đưa ra tay trái khác không việc gì nhẹ nhàng mơn trớn mái tóc dài của Nhã Phù, ánh mắt màu hổ phách canh chừng ánh mắt nàng tràn đầy cưng chiều cùng nhu tình.

“Ngươi thật là ngu ngốc, ngươi trực tiếp ném ta đi, tự mình chạy không phải tốt sao, mang ta lên còn là một gánh nặng!” Bĩu môi, Nhã Phù cảm thụ bàn tay hắn trên gò má xẹt qua ôn tình, tức giận nói thầm.

Nam Cung Thần nhìn vẻ mặt bất mãn của Nhã Phù, đuôi lông mày cợt nhã, nâng lên nhất mạt cười: “Nếu không ngươi lấy thân báo đáp ta đi! Ta gắng gượng đã tiếp thu ngươi, nếu không vương phi ngươi về sau quá tự trách cũng không hay!”

“Hì hì ——!” Bị hắn một phen nhạo bang như vậy, vốn là còn chút đau lòng Nhã Phù trực tiếp nhịn cười không được bật ra.

Trừng mắt liếc hắn một cái, không vui nói: “Để cho ngươi không cứu ta, cũng thời điểm đó xem ai trị bệnh cho ngươi, Hừ!”

“Được rồi được rồi! Vương phi ngươi lợi hại nhất, ngươi cũng đừng bỏ lại Bổn vương rời đi a, nếu không có vương phi chữa bệnh cho Bổn vương, chẳng phải là rất đáng thương!” Cong miệng lên, ánh mắt câu hồn mà vô tội, giọng nói vả vẻ mặt của Nam Cung Thần lấy lòng, để đám người Liễu Trì thấy, đoán chừng muốn rớt mắt kiếng, dĩ nhiên nếu như nói bọn họ có mắt kính.

Trong rừng rậm.

Phượng Phi Linh hiển nhiên vô cùng không hài lòng, mặc dù nàng cùng Nam Cung Hữu đã đạt thành hiệp nghị, cùng nhau trợ giúp đối phương đi lên ngôi vị hoàng đế, nhưng không ngờ mới vừa có nguy cơ như vậy, mình lại trở thành con tin.

“Nam Cung Hữu, ngươi có phải hay không nên cho Bổn cung một câu trả lời hợp lý, ngươi không phải chú ý sống chết của Bổn cung mà muốn động thủ, nếu như Bổn cung hôm nay không chỉ là một vết thương nhàn nhạt như vậy, ngươi có biết hay không ngươi sẽ đối mặt với cái gì!”

Phượng Phi Linh mặt không vẻ gì nhìn về phía Nam Cung Hữu bên cạnh, giữa hai người mặc dù là giao dịch, mặc dù giao dịch vốn cũng tồn tại nguy hiểm, nhưng nàng tuyệt đối sẽ không cho phép mình trở thành một vật phải hy sinh.

“Công chúa cần gì lo lắng, ngươi bây giờ không phải vẫn thật tốt đứng ở chỗ này a, bọn họ tuyệt đối không dám tùy tiện ra tay với ngươi, giết chết ngươi rồi, bọn họ chạy không thoát Bắc Việt quốc, Bổn cung với thập hoàng đệ cùng Thư Nhã Phù, hai người bọn họ mặc dù Bổn cung không muốn nói lời này, nhưng không thể không nói, hai người bọn họ đều là người thông minh!”

Bên khóe miệng Nam Cung Hữu mang theo một nụ cười, đối với lửa giận của Phượng Phi Linh căn bản cũng không để ý, hôm nay nếu lựa chọn động thủ, như vậy thì quyết định chuẩn bị mau sớm động thủ hắn nên cướp được.

“Để cho người của ngươi xuất hiện đầu đường cảnh giới của khu rừng, không thể để cho Nam Cung Thần bọn họ rời đi ra khỏi khu rừng này! Bổn cung muốn hắn bị đóng băng ở trong rừng rậm này!”

Phượng Phi Linh đưa tay nhẹ nhàng chạm đến vết thương trên cổ, trong mắt hào quang tức giận dữ tợn loé lên, nhìn vết máu trên tay hung ác mở miệng.

“Đó là điều tất nhiên, công chúa có thể yên tâm, Bổn cung nếu động thủ, tự nhiên muốn nhổ cỏ tận gốc, tuyệt đối sẽ không để cho bọn họ dễ dàng rời đi.”

“Không ngờ vị Phi Nhi cô nương này mới đường đường là công chúa điện hạ, không ngờ công chúa cũng tự mình tiến vào trong rừng rậm, còn cùng Tam điện hạ một đường, thật là đúng dịp!” Đột nhiên, âm thanh dịu dàng thanh nhã từ phía trước hai người truyền đến.

Phượng Phi Linh hơi híp mắt lại nhìn về phía người tới, một thân xiêm áo màu lam nhạt là Hách Liên Húc Hoa, cái người ôn nhuận như ngọc Huyền Nguyệt quốc thái tử điện hạ, người lúc ban đầu nàng ta đã chú ý tới.

Làm cho người ta cảm giác giống như nước, như bông Liễu quất vào mặt, êm ái, thoải mái!

“Hách Liên thái tử nhanh như vậy đã chuẩn bị từ trong rừng đi ra ngoài, băng hồ có thể có phát hiện?” Nam Cung Hữu không để lại dấu vết mở miệng, không chút nào nói chuyện vì sao cùng Phượng Phi Linh cùng nhau ở chỗ này.

Trên mặt Hách Liên Húc Hoa vẫn làm cho người ta cảm giác thoải mái, cười yếu ớt nói: “Không có phát hiện băng hồ, vừa đúng đi qua nơi này nhìn thấy các ngươi không phải! Ngược lại công chúa thế nào tự mình đi vào, quá nguy hiểm.”

“Đa tạ thái tử quan tâm, có tam Điện hạ giúp một tay, Bổn cung cũng đã đi dọc theo một chuyến, phía trước đi có ngã ba đường thật đúng là làm phiền Tam điện hạ chỉ dẫn.”

Phượng Phi Linh cười thanh nhã uyển chuyển hàm xúc, hoàn toàn ra vẻ công chúa của một nước tôn quý cùng ưu nhã.

Hách Liên Húc Hoa không có nhiều dây dưa, trực tiếp rời đi, mà Lâm Cổ Dong theo tới, nghi hoặc hơn mắt nhìn hướng hai người kia, cau mày nói: “Thái tử, Bắc Việt công chúa và đông ly quốc Tam hoàng tử ở chung một chỗ, ngươi nói không phải này Bắc Việt công chúa coi trọng Nam Cung Hữu này, chuẩn bị chiêu hắn làm phò mã Bắc Việt quốc?”

“Bổn cung lại cảm thấy không phải, ngươi không có nhận thấy được không khí giữa hai người bọn họ có chút quái dị sao! Chỉ sợ là đã đạt thành giao dịch nào đó!” Hách Liên Húc Hoa khẽ lắc đầu, “Lần này kén phò mã, mặc dù nói là do Bắc Việt công chúa tự mình chọn lựa người trong lòng, nhưng Bắc Việt vương đã có tâm đem ngôi vị hoàng đế cho phò mã, như vậy thì tuyệt đối sẽ không thật tùy công chúa tới tùy ý lựa chọn.”

“Nếu như công chúa chọn lựa người vừa đúng phù hợp như ý nguyện của Bắc Việt vương, như vậy thì sẽ cực kỳ thuận lợi, nhưng nếu như công chúa muốn nam nhân không phải ứng cử viên trong suy nghia của Bắc Việt vương, như vậy sợ rằng trong đó sẽ có một phen trắc trở rồi.”

“Thái tử, vậy ngươi có thể hay không được coi trọng? Huyền Nguyệt quốc ta thực lực của một nước Cường Thịnh, mà thái tử ngươi càng thêm nhất định sẽ kế nhiệm Quân Vương, nhìn người chọn, mạt tướng nhìn trừ đi Cố Trường Phong ở ngoài, những người khác căn bản cũng không có thể cùng ngươi chống lại.” Lâm Cổ Dong đỉnh đạc, nghĩ như thế nào cũng cảm thấy là thái tử nhà mình tốt nhất, mấy ngày nay, thấy người, từng người một nhìn cũng không được.

“Có lẽ kết quả xảy ra ngoài ý liệu!”

Nhàn nhạt không có bất kỳ gợn sóng đột nhiên nói một câu, sau đó ngừng chân, Hách Liên Húc Hoa ngay sau đó hướng phương hướng lối ra khỏi rừng đi tới, bên khóe miệng mang theo nụ cười dịu dàng thật giống như giờ phút này nhiều một chút gì.

Hoàn toàn sững sờ không hiểu tại sao thái tử lại nói ra như vậy, Lâm Cổ Dong Tướng quân không giải thích được dẫn người đi theo, đây chính là nguyên nhân hắn không thích tranh đấu trên triều đình, những thứ tâm địa gian giảo hắn thật sự là không hiểu rõ, so hành quân đánh giặc muốn phức tạp nhiều.

Trong sơn động,

Cửa động bị băng tuyết bao trùm hơn phân nửa, đã làm che giấu, Nhã Phù còn đặc biệt làm một chút trang sức, đồng thời cũng ở cửa động những nơi khác nhau để lại cây gỗ để bọn họ dễ dàng mở ra cửa động, nếu không một khi xảy ra bão tuyết , bao trùm quá mức dầy, nếu nói thực lực bọn họ không tốt ngược lại sẽ bị chôn vùi ở trong sơn động này.

Hướng bên trong chạy vào, sơn động càng tối đen, mà điểm tối đen này đối với người biết được võ công nếu nhìn ban đêm như Nam Cung Thần mà nói không có bất kỳ chướng ngại nào.

Nhưng mà đối với Thư Nhã Phù mà nói, nàng lại không có khả năng như vậy.

“Dưới chân bước chậm một chút đi! Trước mặt đường tương đối hẹp.” Nam Cung Thần mặc dù nghĩ trực tiếp ôm người lên, nhưng trên tay phải của mình có thương tích, sợ rằng người khác cũng sẽ không đồng ý hắn làm nhiều như vậy.

Hắn chỉ có thể bất đắc dĩ để Nhã Phù giúp hắn đẩy xe lăn, còn hắn thì nói cho nàng biết nơi cần cẩn thận chú ý.

Hai người trong bóng đêm, chỉ nghe đến tiếng hít thở của hai người, mà chung quanh hoàn toàn là bông tối, căn bản không thấy được bất kỳ vật gì, mặc dù có Nam Cung Thần chỉ đường, nhưng mà đối với với một người hoàn toàn không hiểu rõ phía trước có cái gì mà nói, trong long vẫn sẽ có loại cảm giác vô lực, mà Nhã Phù hiện tại vô cùng ảo não, tại sao lúc đi không có lấy viên dạ minh châu để trên người, nói như vậy cũng không cần lo lắng tình huống như bây giờ rồi.

Lỗ mũi giật giật, Nhã Phù nghe mùi vị trong không trung, vốn là lòng thấp thỏm giờ phút này hoàn toàn hóa thành kích động.

Nam Cung Thần có chút ngạc nhiên, thế nào nàng đột nhiên dừng bước, ngược lại không ngừng kích thích lỗ múi ngửi trái ngửi phải, giống như một con chó nhỏ!

Đáy lòng mới vừa nghĩ như vậy, liền nghe đến âm thanh vui mừng của Nhã Phù: “Thật sự có Tuyết Liên Tử, đây là mùi thơm ngát của Tuyết Liên Tử, ngươi nghe thấy được không, chung quanh có tư vị vô cùng nhạt, chính là cái mùi vị này, chính sư phụ ta tại nơi đó ngửi qua, chính là cái mùi vị này, tuyệt đối không sai!”

Tuyết Liên Tử? !

Thật tồn tại? !

Đối với Nam Cung Thần mà nói, đó là vừa mừng vừa sợ, không ngờ bên trong khu săn bắn phía đông Bắc Việt quốc này, cư nhiên có sự tồn tại Tuyết Liên Tử trong truyền thuyết này.

Thời giant hi đấu tại khu săn bắn phía đông này, thời gian hai canh giờ thật nhanh đã trôi qua rồi, mà khắp nơi người ngựa cũng đã chạy ra, người ra ngoài so sánh với lúc đi vào nhân số quả nhiên thiếu rất nhiều, nhưng gần như ít đi đều là thị vệ đi theo vào, hiển nhiên hy sinh vĩnh viễn là người phía dưới.

Bắc Việt vương nhìn nữ nhi của an toàn trở về, tự nhiên đối với đám người Nhã Phù mất tích không có để ý, nếu bọn họ lựa chọn đi vào, chết như vậy cũng không phỉa là chuyện của Bắc Việt quốc, huống hồ còn có giấy sinh tử làm chứng.

“Các vị hôm nay thu hoạch phong phú đó, các vị hiền chất đều là nhân tài khó có được a, mặc dù không có săn giết được cáo trắng, nhưng cáo trắng này đừng nói là các ngươi, chính Bổn vương cũng đã nhiều năm không có gặp đến.”

Mà giờ khắc này, Phượng Phi Linh đã sớm đổi quần áo, che mặt mỉm cười nhìn Bắc Việt vương: “Phụ hoàng, các vị công tử đều là anh tài, nhưng lần này chọn lựa phò mã dù sao vẫn là muốn phân thắng bại, đã như vậy, cũng không làm khó, chỉ cần trên tay có con mồi đều có thể tiến vào vòng tỷ thí kế tiếp, mà căn cứ giá trị con mồi mà nhận được điểm số tương ứng, cuối cùng sau mấy trận tỷ thí, người cao, sẽ trở thành phò mã của Bổn cung.”

“Ha ha ha, được, Linh nhi nói thế nào được cái đó!”

Bắc Việt Vương mở miệng đồng ý, ông ta đã sớm xem qua, số lượng săn giết mặc dù không kém nhiều, nhưng có thể săn giết được con mồi vừa hiếm vừa to lớn, đều là người vừa phải trúng ý ông ta, bây giờ nghe nữ nhi bảo bối của mình đề nghị này, tự nhiên lòng tràn đầy vui mừng đồng ý.

Mà Cố Trường Phong, Hách Liên Húc Hoa cùng với mấy người Đông Ly quốc tới, tất cả đều có thể tiếp tục vào so đấu chọn phò mã.

Mà Nam Cung Triệt mắt tinh, đôi mắt tràn đầy phong tình đào hoa tại tất cả mọi người quay một vòng, khẽ nặng nề mấy phần, không chút nào bận tâm cái khác, trực tiếp cất giọng nói: “Hoàng thượng, công chúa, thập hoàng đệ ta tại sao không có ở chỗ này, chẳng lẽ hắn còn dẫn đầu đi về hay sao?”

Nam Cung Viêm giờ phút này bị lão Lục nhắc nhở một tiếng như vậy, ngay lập tức phản ứng kịp, khẩn trương nhìn chung quanh một chút, khi phát hiện quả nhiên trong đám người không có bong dáng của Nam Cung Thần cũng không có Cảnh Lưu Niên, lập tức giận tái mặt.

“Bắc Việt vương, công chúa điện hạ, thập hoàng đệ Bổn cung sao lại không thấy bóng người, Bổn cung đối với thập hoàng đệ rất hiểu rõ, hắn cũng sẽ không tùy ý nói rời đi trước mới đúng.”

“Vốn là Bổn cung cũng chuẩn bị nói cho mấy vị Điện hạ một tiếng, vốn định sau đó một mình cùng mấy vị Điện hạ nói chuyện một chút, nhưng nếu hai vị Điện hạ hỏi lúc này, cái vấn đề này cũng không cần phụ hoàng đến trả lời ngươi, Bổn cung có thể nói cho các ngươi biết, Tề vương Điện hạ sau khi các ngươi đi vào rừng rậm một canh giờ không bao lâu, liền mang theo người bên cạnh cùng các vị cũng ký giấy sinh tử, đi vào trong rừng rậm.” Phượng Phi Linh giơ tay lên chặn lại Bắc Việt vương muốn mở miệng nói, chống lại hai mắt Nam Cung Triệt: “Đến nay còn không có ra ngoài!”

“Đến nay còn không có ra ngoài? Đây là ý gì?”

Đột nhiên vừa nghe đến lời này, lão Nhị Nam Cung Viêm trực tiếp trợn trừng lớn cặp mắt, hoàn toàn khó có thể tin, lạnh lùng quát to.

“Nhị Điện hạ, vô cùng xin lỗi, mặc dù trước trẫm cùng công chúa cũng khuyên qua Tề vương, để cho hắn chớ vào trong rừng rậm, dù sao Tề vương Điện hạ đi đứng bất tiện, đất băng tuyết này không thể so với trên đất bằng.” Bắc Việt vương sắc mặt cũng trầm thấp xuống, vốn là một đời Quân Vương, sao có thể để người khác tùy tiện ở trước mặt mình hô to gọi nhỏ.

“Các ngươi phải đi vào trong rừng rậm tìm kiếm Tề vương, dấu vết nào cũng không được bỏ qua!” Nam Cung Viêm trong bụng mặc dù tức giận, nhưng bọn họ còn nói viết xuống giấy sinh tử, hiện tại mặc dù hắn nghĩ muốn làm khó dễ cũng không được, lập tức cắn răng trực tiếp đối với thủ hạ của mình mệnh lệnh nói.

“Dạ, Điện hạ!”

“Các ngươi cũng đi theo đi tìm một chút, các ngươi có mấy người một tổ, từ những nơi khác nhau bắt đầu tìm!” Nam Cung Triệt cũng khẽ cau mày, cũng phát giác đến một chút có cái gì không đúng, ánh mắt tùy ý liếc nhìn Nam Cung Hữu lạnh nhạt tự nhiên, không nói thêm gì, đối với thị vệ bên người mình cũng phân phó nói.

Bọn họ ai cũng không biết, lần này tìm chính là thời gian hai tháng, mà đợi đến sau khi công chúa chọn lựa phò mã chấm dứt, mấy lần phái mọi người đi ra tìm kiếm không thể đủ được Tề vương cùng với người bên cạnh hắn, thậm chí ngay cả một chút dấu vết đều không có tìm được, hình như trong rừng rậm kia không có ai ở bên trong.

Dần dần, tất cả mọi người loan truyền, Tề vương sợ là đã bị chôn ở dưới băng tuyết ngàn năm. . . . . .

Trong một sân nhỏ, trên mặt tinh xảo của đứa trẻ sáu tuổi, hiện đầy sát khí cùng tức giận. . . . . .

Bạn đang đọc truyện trên: KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *