Huyền Huyễn, Tiên Hiệp

Vũ Thần Thiên Hạ

Chương 30 – Linh Phù Sư .

Đại hán có thể cảm giác được đối phương chỉ là Tiên Thiên Sơ Đăng cảnh mà thôi, vừa đặt chân Tiên Thiên cảnh hẳn không bao lâu, mà hắn đã sớm là Huyền Diệu cảnh, nhưng một quyền này, lại phá hủy hết thảy sinh cơ trong cơ thể hắn, giọng nói còn không có kết thúc, thân hình đã mềm nhũn ngã xuống.

– Tam đội trưởng đã chết, chạy mau!

Các đại hán ở xung quanh nhìn thấy một màn này, tam đội trưởng tu vi Tiên Thiên cảnh trực tiếp bị đánh chết, cả đám kinh hãi hai mặt nhìn nhau, đều là lão thủ trong Man Thú sơn mạch, liền vội vàng bỏ chạy đào mạng, tam đội trưởng cũng không phải đối thủ, bọn họ càng không là cái gì, vẫn là tánh mạng trọng yếu hơn.

– Tật Xà Quyết!

Ở cách đó không xa, Lã Khôn nhìn thấy biến hóa phát sinh, liền không thể lạnh nhạt nữa, nhíu mày, thủ ấn biến hóa, sau đó một cỗ huyền khí âm hàn xoay chuyển, ẩn ẩn tựa hồ có ký hiệu sáng lên, cuối cùng hóa thành một xà ảnh màu đen, tựa như vật còn sống trực tiếp cắn xé về phía Chu Tuyết, ngay cả không khí chung quanh cũng bị xé tan.

– Linh Phù biến, tru sát!

Chu Tuyết vốn càng ngày càng mỏi mệt, bỗng dưng trong mắt bắn ra ánh sao, ngưng kết từng đạo thủ ấn quỷ dị, quanh thân có chấn động dị thường khởi động, ở mặt ngoài thân thể, trong huyền khí dĩ nhiên có từng ký hiệu quỷ dị lan tràn, cuối cùng ngưng tụ thành một hư ảnh Thương Ưng.

– Kỉ!

Thương Ưng lớn tiếng tê minh, triển khai đôi cánh dài mấy thước, mang theo gió lốc trực tiếp đánh về phía xà ảnh, hai móng sắc bén chộp vào chỗ bảy tấc, xé thành mảnh nhỏ, nhưng Thương Ưng hư ảnh cũng có chút chống đỡ hết nổi, hóa thành ký hiệu tan biến ở giữa không trung.

– Linh Phù Sư, ngươi còn là Linh Phù Sư.

Lã Khôn khiếp sợ nhìn Chu Tuyết, từ trong biểu tình khiếp sợ, đủ để chứng minh ba chữ Linh Phù Sư bất phàm, quay đầu nhìn Đỗ Thiếu Phủ bị lá cây quấn quanh, lại nhìn Chu Tuyết, không cam lòng nhìn mấy thiếu niên còn lại nói:

– Chúng ta đi.

– Sưu sưu.

Theo Lã Khôn nói, ánh mắt mấy thiếu niên khẽ biến, sau đó liền theo Lã Khôn cấp tốc rời đi.

– Đa tạ ân cứu mạng, ta gọi Quách Minh, là đệ tử Huyền Phù Môn, ngươi đã cứu mệnh ta, ta nợ ngươi một đại ân.

Thiếu niên được Đỗ Thiếu Phủ cứu nhặt trường kiếm rơi trên mặt đất trở về, sau đó cảm kích nhìn Đỗ Thiếu Phủ nói lời cảm tạ.

– Nguyên lai ngươi là người của Huyền Phù Môn.

Đỗ Thiếu Phủ cũng nghe nói qua Huyền Phù Môn, nghe nói là một thế lực khủng bố giống như Thiên Xà Tông, Huyền Minh Tông, đệ tử mỗi một môn đều cực kỳ cường hãn, khó trách thiếu niên này tuổi cùng mình không sai biệt lắm, cũng đã đột phá đến Tiên Thiên cảnh, vừa rồi đại hán kia là Tiên Thiên Huyền Diệu cảnh, Quách Minh này có thể bằng vào tu vi Tiên Thiên Sơ Đăng cảnh trực tiếp chống lại không rơi vào thế hạ phong.

Ngẩng đầu nhìn Quách Minh, Đỗ Thiếu Phủ như nhớ tới cái gì nói:

– Ngươi có quần áo dư không, cho ta một bộ.

– Có, ta mang theo không ít.

Quách Minh sửng sốt, sau đó nhìn bộ dáng của Đỗ Thiếu Phủ, tựa hồ hiểu được, nhất thời gật đầu nói.

– Phốc xuy!

Cách đó không xa, Chu Tuyết đứng im nhìn Lã Khôn rời đi, thẳng đến xác định Lã Khôn rời đi thật, sắc mặt đột nhiên tái nhợt, trong miệng phun ra một ngụm máu tươi.

– Sư tỷ, ngươi không sao chứ?

Quách Minh vội vàng chạy tới bên người Chu Tuyết, sắc mặt bị dọa trắng bệch.

– Ta không sao, chỉ là tiêu hao quá nhiều, chúng ta phải lập tức rời đi, bằng không bọn họ dẫn người truy trở về mà nói, chúng ta liền phiền toái.

Chu Tuyết nhìn Quách Minh nói, sau đó nhìn Đỗ Thiếu Phủ gật đầu lộ ra mỉm cười, xem như tỏ vẻ cảm tạ Đỗ Thiếu Phủ ra tay cứu giúp.

– Đợi chút.

Đỗ Thiếu Phủ cũng không khách khí, ngồi xổm ở bên người đại hán bị đánh chết kia sờ soạng, trên người đáng giá gì đó toàn bộ lấy không còn một mảnh, ngay cả vài Liệp Yêu Giả Hậu Thiên cảnh nguyên bản bị Quách Minh đánh chết cũng không buông tha, để Quách Minh cùng Chu Tuyết đều hai mặt nhìn nhau.

Sau một lát, trong một sơn cốc, Đỗ Thiếu Phủ thay quần áo của Quách Minh vào, so với tử bào nguyên bản thì chất lượng tốt hơn nhiều, thân hình càng có vẻ cao ngất.

Từ trong miệng Quách Minh cùng Chu Tuyết, Đỗ Thiếu Phủ biết được từ lúc Kim Sí Đại Bằng Điểu cùng Tử Viêm Yêu Hoàng tự bạo đến bây giờ, đã qua ước chừng một tháng thời gian, không ngờ sau khi mình thanh tỉnh, hơn nữa tu luyện phương pháp tu luyện của Kim Sí Đại Bằng Điểu, dĩ nhiên qua lâu như vậy.

Mặt khác từ trong miệng Quách Minh cùng Chu Tuyết, Đỗ Thiếu Phủ biết cường giả của Thiên Xà Tông, Huyền Minh Tông, Huyền Phù Môn vốn đi tìm thi thể của Kim Sí Đại Bằng Điểu cùng Tử Viêm Yêu Hoàng, lại một đi không quay lại, toàn bộ mất tích, bọn họ thì ở xa không biết đã xảy ra sự tình gì, sau khi chờ đợi thật lâu, cũng chỉ có thể dè dặt cẩn trọng đi tìm hiểu tình huống.

Chờ bọn hắn đến mới phát hiện đã là một đống hỗn độn, căn bản không có thi thể của Kim Sí Đại Bằng Điểu cùng Tử Viêm Yêu Hoàng, trưởng bối của tông môn cũng không thấy, có người ở trên mặt đất trong lúc vô ý tìm được một ít lông chim của Kim Sí Đại Bằng Điểu và Tử Viêm Yêu Hoàng rơi xuống, này tuyệt đối là bảo vật bất phàm, vì thế gây ra một phen tranh đoạt.

Ba đệ tử tông môn đại chiến một hồi, chết không ít người, sau đó đều tự phân tán.

Sau đó Liệp Yêu Giả cùng mạo hiểm giả ở chung quanh càng ngày càng nhiều, Chu Tuyết cùng Quách Minh phát hiện đám người Thiên Xà Tông Lã Khôn cùng một ít người của Bạch Báo Liệp Yêu Đoàn liên thủ, muốn cướp lông chim của Tử Viêm Yêu Hoàng ở trên người bọn họ, hai người một đường bôn đào, sau đó bị Đỗ Thiếu Phủ gặp được.

Đỗ Thiếu Phủ nghe hai người nói, trong lòng đối với tình huống đã có hiểu biết đại khái, bất quá tự nhiên sẽ không nói cho Chu Tuyết cùng Quách Minh biết các cường giả kia sớm đã bị ba Yêu thú Vương giả xé thành mảnh nhỏ, mà ba người lão giả tóc bạc bị Yêu thú Vương giả đuổi giết, sợ là cũng dữ nhiều lành ít.

Cũng không phải Đỗ Thiếu Phủ cố ý muốn giấu diếm Chu Tuyết cùng Quách Minh mấy tin tức này, chẳng qua là quan hệ đến Kim Sí Đại Bằng Điểu cùng Tử Viêm Yêu Hoàng, miễn cho đến lúc đó mình bị tai bay vạ gió, vẫn là giữ bí mật mới tốt.

Đỗ Thiếu Phủ cũng không ngốc, nếu như có người biết hắn tu luyện phương pháp tu luyện của Kim Sí Đại Bằng Điểu, sợ là phiền toái sẽ vô cùng vô tận, nhẹ thì bị người bắt làm đối tượng thí nghiệm, nặng thì tánh mạng khó giữ được.

– Còn không biết tính danh của các hạ, đến từ sơn môn nào, lúc này đây đa tạ các hạ tương trợ.

Chu Tuyết nhìn Đỗ Thiếu Phủ, khóe miệng mỉm cười, mặc sam y lục nhạt, gương mặt trái xoan, tú lệ tao nhã.

– Đỗ Thiếu Phủ, không môn không phái.

Đỗ Thiếu Phủ nhìn Chu Tuyết cười nói.

– Không môn không phái.

Chu Tuyết cùng Quách Minh tựa hồ có chút không tin, lúc trước nhìn thấy sau lưng thiếu niên trước mắt này có cường giả, dọa Thiên Xà Tông Đồng Xà trưởng lão cũng không dám lộn xộn, tưởng Đỗ Thiếu Phủ có ẩn tình gì, không tính toán nói ra sư môn, Chu Tuyết cũng không có hỏi nhiều, mỉm cười nói:

– Không biết các hạ có tính toán gì không?

Đỗ Thiếu Phủ nói:

– Ta tính toán rời Man Thú sơn mạch, đi Thạch Thành.

Chu Tuyết nhíu mày nói:

– Từ vị trí hiện tại của chúng ta đến Thạch Thành, lấy tốc độ của chúng ta, dù không trì hoãn thời gian, nửa tháng cũng không nhất định có thể đi ra ngoài, ta cùng Quách Minh sư đệ cũng muốn trước rời Man Thú sơn mạch, sau đó lại nghĩ biện pháp liên hệ cường giả tông môn tìm kiếm sư đệ sư muội thất lạc, trong Man Thú sơn mạch này hiện tại cực kỳ nguy hiểm, không bằng chúng ta kết bạn mà đi, như thế nào?

– Này…

Đỗ Thiếu Phủ hơi chút lo lắng, Chu Tuyết cùng Quách Minh này đều là Tiên Thiên cảnh, thực lực không kém, có hai người sẽ an toàn hơn một ít, tuy hiện tại hai người có chút phiền phức quấn thân, nhưng mình cũng đã nhúng tay vào rồi a, đành phải gật đầu nói:

– Cũng tốt, vậy thì cùng nhau đi.

Bạn đang đọc truyện trên: KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *