Huyền Huyễn, Tiên Hiệp

Vũ Thần Thiên Hạ

Chương 24 – Vô Tội Chịu Khiên

Quanh thân tố y phụ nhân bao vây lấy quang mang chói mắt vọt vào trong gió lốc, muốn cứu Đỗ Thiếu Phủ ra.

Hết thảy tới nhanh đi cũng nhanh, năng lượng tán loạn, xung quanh sơn mạch ngọn núi sụp đổ, đại địa sụp đổ, khe nứt như thâm uyên lan tỏa đi.

Kim Sí Đại Bằng Điểu cùng Tử Viêm Yêu Hoàng đều lựa chọn tự bạo, cuối cùng đồng quy vu tận, lấy trình độ huyết mạch cùng trí tuệ của hai Yêu thú, đều không có khả năng lưu thân hình cho người khác vũ nhục, tình nguyện tự bạo, cũng sẽ không để cho người ta lấy thân hình của mình luyện chế thành các loại bảo vật, kia không chỉ vũ nhục bọn họ, cũng là vũ nhục đối với huyết mạch Yêu tộc, nên Yêu thú cấp cao, ở thời điểm ngã xuống, đều sẽ chủ động tự bạo hết thảy, đề phòng có người có ý đồ với bọn họ.

Tố y phụ nhân đứng ở trong hố sâu, thân ảnh của Đỗ Thiếu Phủ đã biến mất không thấy, không hề nghi ngờ, trong năng lượng hủy diệt khủng bố kia, Đỗ Thiếu Phủ gần trong gang tấc, là không có khả năng chống đỡ, theo Kim Sí Đại Bằng Điểu cùng Tử Viêm Yêu Hoàng hóa thành tro bụi.

– Chung quy là ta hại ngươi, ta cũng không còn mặt mũi tái kiến hắn, cũng thế, nơi này dù sao không phải nơi ta nên ở.

Mắt nhìn một đống hỗn độn, thần sắc của tố y phụ nhân có chút ảm đạm, sau một lát, tố y phát động, thân ảnh lược không mà đi, trực tiếp biến mất không thấy.

Xa xa, trên một cây đại thụ che trời, lão ẩu lôi kéo nữ tử tinh linh nhìn sơn mạch hỗn độn, thở dài nói:

– Không nghĩ tới Kim Sí Đại Bằng cùng Tử Viêm Yêu Hoàng kia đều rất ngoan độc, cuối cùng sẽ lựa chọn tự bạo bí cốt đồng quy vu tận, hết thảy đều phá hủy, nếu có thể đồng thời được máu huyết cùng bí cốt của Kim Sí Đại Bằng cùng Tử Viêm Yêu Hoàng, đến lúc đó đủ để làm cho ngươi tung hoành thiên hạ, chỉ tiếc bỏ lỡ cơ hội tốt này.

Nữ tử tinh linh không nói gì, hai tròng mắt như nước, sau một lát, nhìn lão ẩu bên người nói:

– Sư phụ, thiếu niên kia đã chết sao?

– Tự nhiên đã chết, Kim Sí Đại Bằng cùng Tử Viêm Yêu Hoàng tự bạo bí cốt rất khủng bố, ngay cả sư phụ ở trong đó cũng khó sống được.

Lão ẩu nói nhỏ, Kim Sí Đại Bằng cùng Tử Viêm Yêu Hoàng tự bạo bí cốt, ngay cả nàng cũng phải tránh đi, mà tố y mỹ phụ kia lại dám vọt vào, đủ để chứng minh mạnh hơn nàng, huống chi nàng đã sớm cảm giác được tố y mỹ phụ có thương thế trong người, nếu không, sợ là vừa rồi nàng giao thủ sẽ càng thêm khó khăn, thậm chí khó có thể chống lại.

– Hắn đã cứu ta, bằng không hắn sẽ không chết, mà ta cũng sống không được.

Thiếu nữ nói nhỏ, nàng biết, nếu không phải thiếu niên kia cứu nàng, như vậy hiện tại mất mạng chính là mình.

– Chúng ta cần phải đi.

Lão ẩu không nói thêm gì, tiếc hận nhìn sơn mạch hỗn độn một cái, cuối cùng mang theo thiếu nữ lược không mà đi.

Thạch Thành, hoàng hôn, mặt trời chiều ngã về tây, tà dương như máu.

Đỗ gia, Đỗ Chấn Vũ đi qua đi lại, sắc mặt ngưng trọng, cuối cùng dừng bước, nhìn Đỗ Chí Hùng ở bên người nói:

– Nhiều ngày như vậy, làm sao có thể còn không có tin tức của Thiếu Phủ, chẳng lẽ một chút tin tức cũng tra không ra sao?

Sắc mặt của Đỗ Chí Hùng có chút tiều tụy, tựa hồ là thật lâu không có nghỉ ngơi, nhìn Đỗ Chấn Vũ nói:

– Đã toàn lực điều tra, vẫn không có tin tức gì, mấy nhà khác gần đây không có cùng ngoại nhân tiếp xúc, mặt khác gần đây trong Man Thú sơn mạch có liên tục hai lần thú triều, không ít Liệp Yêu Giả gặp bất trắc, người còn sống ào ào trốn vào trong thành, trong khoảng thời gian này đã không ai dám tùy ý tiến vào trong Man Thú sơn mạch.

– Chuyện tình trong Man Thú sơn mạch tạm thời để xuống, chuyện tình tìm kiếm Thiếu Phủ mới là quan trọng nhất.

Đỗ Chấn Vũ nhíu mày, sau đó hơi biến sắc nói:

– Trong Man Thú sơn mạch phát hiện thú triều bất thường, sợ là có khả năng có bảo vật xuất thế, ngươi cũng hơi chút lưu ý, ít nhất không thể để mấy nhà khác chiếm được.

– Ta minh bạch, đã phái người chú ý.

Đỗ Chí Hùng gật đầu, sau đó nói:

– Tối hôm qua thú triều tới gần Thạch Thành, vị kia ra tay, kinh sợ thú triều tới gần, mới không có để thú triều bao phủ Thạch Thành, bằng không hiện tại toàn bộ Thạch Thành sợ là hậu quả nghiêm trọng.

– Truyền thuyết vị kia ở trong thành đã chống đỡ không được bao lâu, nếu không phải vị kia còn đó, mấy nhà kia sớm đã có động tĩnh, một khi hắn thật sự không thể chống đỡ xuống, toàn bộ Thạch Thành sẽ không còn bình tĩnh nữa, Diệp gia sẽ đứng mũi chịu sào.

Đỗ Chấn Vũ nhíu mày, sau đó nói nhỏ:

– Nghe nói nha đầu Diệp gia kia gần đây cùng hậu bối các tộc đi tương đối gần, bao gồm Đỗ gia ta, mục đích chân chính, hẳn là chọn lựa minh hữu, vạn nhất vị kia thật sự không thể chống đỡ được, Diệp gia liền cần minh hữu.

– Đại ca, chúng ta làm sao bây giờ?

Đỗ Chí Hùng nói.

– Cứ bình tĩnh, xem tình huống lại nói.

Đỗ Chấn Vũ nhìn Đỗ Chí Hùng, đột nhiên xoay chuyển đề tài, hỏi:

– Chuyện tình của Thiếu Phủ, đã thông tri lão Tam chưa?

Đỗ Chí Hùng lắc đầu nói:

– Mấy ngày nay căn bản không thấy lão Tam, phỏng chừng lại trốn đi tiêu sầu rồi.

– Không biết năm đó ở trong chủ tộc đến cùng đã xảy ra sự tình gì, mới có thể để lão Tam lúc trước hăng hái biến thành như bây giờ, ta làm đại ca thật sự là vô dụng, không giúp được cái gì, hiện tại ngay cả nhi tử của lão Tam cũng không bảo hộ được.

Ánh mắt của Đỗ Chấn Vũ rưng rưng.

– Đại ca, ngươi không cần tự trách, ta sẽ toàn lực tìm được Thiếu Phủ.

Đỗ Chí Hùng cũng tự trách, đã toàn lực tìm kiếm, nhưng một chút dấu vết để lại cũng không có, đối với kết quả tìm kiếm kế tiếp, hắn thật sự là lo lắng trùng trùng.

Toàn bộ Thạch Thành lan tràn ra khủng hoảng, thú triều tới gần, kém chút tập kích Thạch Thành, làm người trong thành hoảng sợ.

Một ít Liệp Yêu Giả thường xuyên ở trong Man Thú sơn mạch lăn lộn, lúc này cũng vội vàng trốn vào trong Thạch Thành, căn bản không dám tiến vào Man Thú sơn mạch, nghe nói qua hai lần thú triều, đội ngũ Liệp Yêu Giả tử vong đã đếm không hết.

– Trong Man Thú sơn mạch xuất hiện thú triều, chẳng lẽ là có bảo vật xuất thế?

– Đêm qua trong Man Thú sơn mạch ánh lửa ngập trời, như mặt trời mọc lên ở phương đông, không phải là thật sự xuất hiện thiên tài địa bảo chứ.

– Dù có bảo vật, cũng phải có mệnh đi lấy mới được.

– …

Thạch Thành phố lớn ngõ nhỏ, các loại nghị luận truyền ra, đều quay chung quanh biến hóa ở trong Man Thú sơn mạch, đại bộ phận người đều đoán biến hóa trong Man Thú sơn mạch, sợ là có bảo vật xuất thế, tin tức này cũng làm cho không ít người ánh mắt nóng cháy, có chút nóng lòng muốn thử, nếu có thể được bảo vật, sẽ nhất phi trùng thiên a.

– Đau, đau quá.

Thời điểm Đỗ Thiếu Phủ có ý thức, nhất thời cảm giác được ngực mình nóng lên, ở vị trí trái tim truyền đến đau nhức, loại đau này liên tiếp trái tim, đau triệt nội tâm, không cách nào hình dung.

Đỗ Thiếu Phủ ẩn ẩn cảm giác, giờ phút này ở vị trí trái tim mình, có một cây xương ngực bị chặt đứt, một đoạn cốt khác lắp vào, sau đó lại mạnh mẽ tiếp lại, hai người căn bản không tương trùng, giống như thủy hỏa bất dung.

Ở trong đau nhức, nửa thanh đoạn cốt kia như một đoàn màu vàng chói mắt, thẩm thấu ra một loại máu màu vàng kỳ lạ, loại hoàng huyết này từ trong đoạn cốt thẩm thấu ra, trực tiếp chảy vào trái tim, mạch máu, kinh mạch, da thịt, cơ bắp của Đỗ Thiếu Phủ, cùng cốt cách toàn thân tương liên.

Bạn đang đọc truyện trên: KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *