Ngôn Tình

Vợ Ơi, Yêu Lại Nhé

Chương 51 – Tự Lập

Nghe Từ Lạc thổ lộ, Lương Minh Phương chợt trầm mặc.

Hồi lâu, cô mới mở miệng hỏi, ” Từ Lạc, vậy tương lai có kế hoạch gì chưa? Có việc gì cần tôi giúp không?”

Từ Lạc lắc lắc đầu định nói không, chợt cô nhớ tới một chuyện, nhất thời ngồi bật dậy, ” Không nhắc thì xém quên, thật sự có một kế hoạch.”

“Hả, là kế hoạch gì?” Lương Minh Phương tò mò.

Từ Lạc vui vẻ lôi ra một xấp văn kiện từ trong chiếc tủ nhỏ bên cạnh, hai mắt sáng lấp lánh bắt đầu thao thao bất tuyệt với Lương Minh Phương. ” Khoảng thời gian này tôi nghỉ ngơi ổn rồi xuất viện, tôi không định ở lại Diệp thị nữa, tôi muốn khởi đầu một sự nghiệp mới cho bản thân. Cô xem này, đây là kế hoạch của tôi.”

Lương Minh Phương khơi khiêu mi nhìn Từ Lạc, cô đưa tay đón lấy phần văn kiện kia rồi lật ra xem. Ánh mắt có chút kinh ngạc. ” Từ Lạc, cô muốn mở tiệm bánh ngọt hả?”

Từ Lạc gật đầu, ” ừm, trước mắt thì tiền tiết kiệm trong tay tui chả có nhiều, tôi nghĩ kĩ rồi, tôi sau này còn phải nuôi tiểu bảo bối trong bụng.”

Cô lật tài liệu trong tay, tiếp lời, ” mở tiệm bánh ngọt, tôi muốn làm quy mô lớn một chút, tôi sẽ kinh doanh cả đồ uống nữa. Dù có hơi khó khăn một chút, nhưng mà tôi chắc có thể thử sức với lĩnh vực này.”

Lương Minh Phương liếc sơ những hạng mục trên văn kiện, nhận ra, mỗi một hạng mục, Từ Lạc chuẩn bị rất tỉ mỉ, nào là mặt đường chỗ nào lưu thông thuận lợi, Thu hút người qua lại nhất, cái yếu và cái mạnh khi kinh doanh sẽ gặp phải….thật không hổ là một đại trợ lý xuất sắc cấp cao ở tập đoàn Diệp thị.

Lương Minh Phương gật đầu tán thành, nhưng đôi chân mày lại bất giác nhíu lại, ” Lạc Lạc, tôi biết cô rất có năng lực trong công việc, nhưng nói thế nào thì cũng phải giữ sức khỏe cho bản thân đã, cô đang có thai đấy, đừng để quá mệt mỏi. Kiếm tiền quan trọng hay sức khỏe quan trọng.”

Từ Lạc cười cười, ” Đương nhiên là phải….hai từ Kiếm Tiền trong miệng của Từ Lạc đang định thốt ra, lại bị ánh mắt như đao của Lương Minh Phương phóng tới là cô phải nuốt ngược trở vào…

“À..ừm, đương nhiên là sức khỏe quan trọng nhất.” Từ Lạc biện hộ.

“Vậy thì tốt.” Lương Minh Phương hài lòng khẽ gật đầu, ” muốn tôi giúp cô làm gì?”

“Giúp tôi tuyển nhân viên đi.” Thanh âm của Từ Lạc đầy háo hức. ” Tôi muốn tìm hiểu hướng đi của thị trường và sở thích của khách hàng hiện nay.”

Lương Minh Phương gật gù, ” cái này không thành vấn đề.”

Cửa Phòng bệnh lại một lần nữa được đẩy vào, một người đàn ông cao to đi vào với thân tây trang chỉnh chu, chân đi soải bước dài, vừa thấy Lương Minh Phương liền thở phào ra một hơi, ” Minh Phương hóa ra em ở đây, em dọa chết anh rồi.”

Lương Minh Phương lườm anh ta một cái, ” anh sợ cái gì chứ?”

Đặng Đình Phi ở ngay bên cạnh Minh Phương ngồi xuống, trước tiên nắm lấy bàn tay nhỏ của cô, kéo lên môi anh mà hôn nhẹ một cái, ” khoảng thời gian này, đừng có đi đâu rời khỏi anh, em rời xa anh dù chỉ một phút thôi, anh cũng sợ.”

Từ Lạc tròn cả mắt nhìn hai người bọn họ.

Đặng Đình Phi và Lương Minh Phương đây là hòa hợp rồi, và cô nghiễm nhiên được ăn cơm chó…?

Lương Minh Phương như nhìn thấu tâm tư của Từ Lạc, cô hắng giọng, ” anh ấy là người đàn ông của tôi, Đặng Đình Phi.”

” Ừm, ừm, quen chứ, tôi biết Đặng tổng, hai người vậy là đã ở chưng một nhà rồi à?” Từ Lạc thản nhiên hỏi.

Khuôn mặt trắng nõn của Minh Phương sau cặp kính trở nên có chút phiếm hồng, ” anh ta ấy, tối ngày bám đuôi, nịnh bợ tôi, tôi không còn cách nào nên mới nhận anh ta thôi.”

Đặng Đình Phi nghe Minh Phương nói, một chút cũng không tức giận, ngược lại càng thêm vui vẻ, lén lút đặt tay lên đùi non của Minh Phương mà sờ một cái, ” phải, phải, là anh mặt dày, bảo bối à, em chỉ cần bên anh là được, chuyện cưng chiều em, cứ để anh lo, nhé.”

Minh Phương liếc anh ta một cái, quay đầu lại nói với Từ Lạc, ” Anh Đình Phi gần đây đang thu quyền từ trong gia tộc, đợi tới lúc những chuyện này làm xong, là có thể đá bọn người kia ra khỏi tập đoàn. Đến khi đó, địa vị củng cố, chuyện Đặng gia, và chuyện đính hôn với Diệp Mộng, dễ giải quyết.”

Từ Lạc gật gật đầu tỏ ý đã hiểu.

Khó trách được, ban nãy Đặng Đình Phi lại khẩn trương như vậy, hóa ra là anh ta đang trong thời gian quan trọng để đoạt quyền và đánh bại đối thủ.

Từ Lạc suy tư, loại thời gian này, sợ nhất là đối phương trở thành loại bất cần, có thể làm bất kì loại chuyện gây ra uy hiếp nào, kể cả giết người. Cho nên cũng không trách được Đặng Đình Phi phải thời thời khắc khắc mà bảo vệ Minh Phương, người yêu của anh ta.

Đặng Đình Phi sờ sờ vành tai đang đỏ của Minh Phương, “bảo bối à, chuyện của anh sẽ nhanh chóng giải quyết ổn thỏa, em nhất định phải là người của anh, nhất định phải tin tưởng anh, anh sẽ không để em xảy ra chuyện gì đâu.”

” Được rồi, đi đi. ” Minh Phương giả tức giận, mắng, “ban ngày ban mặt đừng có mà ở đây không biết xấu hổ như thế, phiền.”

Đặng Đình Phi lúc này như mãnh hổ bị thuần phực, gật gật đầu, ” nhìn thấy em là anh yên tâm rồi, vậy anh ra ngoài chờ em.”

Từ Lạc nhìn hai người họ ân ân ái ái, có chút vui mừng giùm cũng có chút khó chịu trong lòng, vui mừng vì Minh Phương bạn cô vậy mà lại có được tình yêu chân thật từ Đặng Đình Phi.

Khó chịu trơng lòng vì cô cảm thấy tủi thân, Diệp Thành kia đứng là có ý tốt với cô, nhưng là hắn được mấy phần là thật tâm, hắn yêu cô sao?

Không đâu, chẳng qua chỉ là cô đang mang thai con của hắn mà thôi. Nghĩ đến đây, tâm trạng hứng khởi liền có chút phiền não..

Từ Lạc thở nhẹ một hơi, kéo chăn nằm xuống, mặt nóng lên, hai mắt cũng bất giác cay cay, trong lòng mắng thầm, ” hai cái người này, cũng đủ ác, cư nhiên để một bà bầu như cô làm bóng đèn, còn quẳng cả đống thức ăn của cún cho cô….đáng ghét.”

Từ Lạc khép mắt lại, suy nghĩ về Diệp Thành, có lẽ cô không nên tin tưởng hắn nữa, cô là cô, cô sẽ một mình tự lập để nuôi con, sẽ không cần bất cứ một ân huệ nào từ hắn…

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *