Ngôn Tình

Vợ Ơi, Yêu Lại Nhé

Chương 40 – Thai Nhi Gặp Nguy HIểm Rồi Chăng?

Không khí thực căng như dây đàn.

Từ Lạc không chút sợ hãi nào mà trực tiếp dùng ánh mắt sắc lạnh lườm tới.

Cô thật sự phải cho những con người bỉ ổi này mặt mũi sao?

Nằm mơ à.

Cô trực tiếp đứng dậy, ” hiếu thuận, phép tắc, quy củ, Dượng à, ông không thấy mình buồn cười lắm à, ông lấy quyền gì mà dạy đời tôi, ông đừng có ỷ vào mấy cái văn hóa không có thật này để ở đây múa chân, quơ tay. Muốn dùng mấy lí lẽ tầm phào này để cướp tiền bồi thường của ba tôi, nằm mộng.”

Ánh mắt của cô càng thêm dọa người, ” bất luận từ góc độ nào, khoản tiền bảo hiểm này, một chút cũng không liên quan tới nhà dì, dượng mấy người, cho nên tôi một đồng cũng không đưa cho các người.”

Từ Lạc cười lạnh, cô nói tiếp, ” bản thân tôi căn bản cũng không cần số tiền này, tiền tôi cầm, tôi sẽ quyên góp từ thiện cho trẻ mồ côi, cho người nghèo, tôi thà làm vậy, cũng sẽ không để cho các người dùng tiền đó mà sung sướng sống cả đời đâu.”

“Được lắm, ” Thanh âm của Dượng đột nhiên lạnh xuống, ” Con ranh, đấy là mày nói nhé, là mày tự tìm.”

Từ Lạc đanh mặt, chuyển cách xưng hô, ” ba tôi, tôi đã nhìn, còn cơm, tôi không ăn nữa, tôi đi.” Vừa nói cô vừa cầm lấy áo khoác định đi ra cửa. Nhưng là khi tay cô vừa chạm vào tay cầm cửa thì một lực mạnh phía sau quấn lấy cô.

Cô nhanh chân phản ứng, đầu gối lên quyền ngay chỗ hiểm khiến tên họ hàng kia phải hai tay ôm trứng, đau đến ngã trên mặt đất, miệng la ối ối, “Lão già, con nhỏ kia biết võ.”

Tràng diện lập tức nháo lên mất kiểm soát.

Các họ hàng vốn ngồi trên bàn ăn, lúc này giống như nhận được sai khiến, từng người một như ong vỡ tổ vọt lên, kể cả đàn bà lẫn đàn ông, lao vào đánh Từ Lạc.

Bọn họ cũng không có thù oán gì với Từ Lạc, nhưng lại không phân trắng đen mà giữ chặt cô lại.

Bởi vì cả đám đã được Dượng và Dì hứa hẹn, nếu giữ cô lại, bọn họ sẽ cầm được tiền.

Từ Lạc dãy dụa, đá mấy quyền nữa, nhưng người đông, cô lại là cô gái, làm sao có thể đấu lại. Đánh trước lại bỏ trống phía sau, thế nên, cô bị Dượng trực tiếp bóp cổ từ sau lưng.

” Phun thuốc mê cho nó bất tỉnh đi.” Dượng quát lên.

Dì từ bên trong tủ vội vội vàng vàng lấy ra một cái chai, hét lên một tiếng, hướng mắt và mặt Từ Lạc phun ra một hơi dài.

Mùi hương kia cực kì nồng, Từ Lạc hít vào đến muốn nôn, bụng quặn lên.

Cô cuối cùng cũng bị khống chế, không cựa quậy được nữa.

Thuốc mê hít vào cơ thể, ban đầu không có phản ứng gì, qua năm mười phút, Từ Lạc mới cảm thấy không ổn.

Lại là loại thuốc mê cực mạnh.

” Các người…đây…là..Phạm pháp….”

Dượng trói tay cô lại, tức trợn cả mắt, ông ta gằn lên, ” Con ranh, tao nói cho mày biết, tao đếch cần biết phạm pháp cái gì hết, hôm nay mày dám ôm tiền chạy trốn, tao phang gãy chân mày. Không phun tiền ra, đừng mơ mà sống.”

Từ Lạc bắt đầu ho khan, cổ họng đau buốt. Thân thể cũng vì vậy mà truyền đến từng cơn cảm thụ đau buốt khác thường.

Hiệu lực thuốc mê quá mạnh, khiến cô như dần chìm vào hôn mê, cả người mềm nhũn, không thể nhúc nhích nổi.

“Nhanh, mẹ mày mau cầm thỏa thuận đến đây, tôi ấn dấu vân tay của nó.” Dượng gào lên.

Dì run run đưa tới một bản chuyển nhượng tiền. Bên trên ghi một dòng chữ in hoa thật to.

” Bản Thỏa Thuận Chuyển Nhượng Bồi Thường Bảo Hiểm.”

Dượng một tay túm lấy tay Từ Lạc, bắt cô kí tên vào, bên này, Dì lo lắng hỏi, ” nó bị ép kí, thỏa thuận này cũng có hiệu lực sao?”

Mặt Dượng hiện lên nụ cười gian trá, ” bà không nghe người kia nói sao, chỉ cần đóng dấu vân tay, rồi kí tên là hữu hiệu. Nếu nó chứng minh thỏa thuận này vô hiệu lực, vậy thì phải có bằng chứng, chứng minh là nó bị ép, nhưng mà, bà nghĩ nó lấy được sao?”

Dì vẫn không hết run sợ mà lo lắng.

Dượng tiếp lời, ” Hơn nữa, người kia hứa sẽ tìm luật sư cho chúng ta, bà còn lo cái gì.”

Nghe ông ta nói, dì rốt cuộc cũng mặc kệ, không sợ nữa.

Còn Từ Lạc lúc này, cả người vô lực, cô chỉ cảm thấy, có hàng trăm con kiến cắn vào người, tê dại đau buốt. Quả thực tới mức không thể chịu được.

Cùng lúc đó, lại thêm một cơn đau như kim châm bắt đầu từ bụng truyền đến.

“Đau….đau quá !” Sắc mặt Từ Lạc trở nên trắng bệch, ngã lăn trên mặt đất, mặt toát đầy mồ hôi lạnh.

” Con ranh, lại muốn giả bộ.” Dượng trực tiếp dùng chân mình mà đạp vào người cô. ” Tao phun thuốc mê, chứ có làm gì mày, mày giả bộ cái gì, đau hả, đau thì chết…** mày đi.”

Bụng Từ Lạc ngày càng đau, ý thức của cô cũng lâm vào mơ hồ. Nhất thời hôn mê, nhưng cơn đau kéo đến lại buộc cô tỉnh vì đau.

Nếu như Dượng nói, ông ta chỉ phun thuốc mê, vậy thì chỉ có một điều chắc chắn là thuốc ảnh hưởng đến thai nhi trong bụng cô.

Bảo Bảo của cô gặp nguy hiểm rồi chăng?

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *