Ngôn Tình

Vợ Ơi, Yêu Lại Nhé

Chương 100 – Bạn Tri Kỉ

Trở lại phòng bệnh, qua nửa đêm. Tầm hai giờ sáng.

Lương Minh Phương vốn tưởng Đặng Đình Phi còn phải một khoảng thời
gian dài mới có thể tỉnh. Không nghĩ tới, thời gian chuyển đến phòng hồi sức cấp cứu chưa được mấy ngày, Đặng Đình Phi tại thời khắc đêm hôm
khuya khoắt, mở hai mắt ra.

Người anh nhìn thấy đầu tiên chính là Lương Minh Phương, cô bạn gái
của anh đang gục ngủ quên ở bên cạnh đầu giường bệnh của anh.

Đặng Đình Phi nuốt xuống một ngụm nước miếng, ở cổ họng khô rát tới
phát đau. Anh đau lòng mà nhìn vào gò má Lương Minh Phương bởi vì ngủ úp sấp lộ ra, bất giác không nhịn được mà vươn cánh tay toàn lớp băng gạc
màu trắng tới, ở trên đầu Minh Phương mà nhẹ nhàng sờ một cái.

Ai mà biết, cảm giác của Minh Phương vô cùng nhạy bén, mới bị đụng
nhẹ thôi đã liền tỉnh. Cô vừa mở mắt, dụi dụi, nhìn thấy ông xã nhà mình đang đỏ mắt yếu ớt nhìn cô, nhất thời không dám tin, hai hốc mắt nóng
lên, hai xoang mũi cũng chua xót.

Ba năm trước cô gặp Đặng Đình Phi, đầu tiên là cả hai rất xem thường nhau thì phải, sau đó lại như kỳ tích mà yêu nhau.

Rồi đến sau này, vì cản trở của Đặng gia, vì chuyện hôn ước của Đặng
Đình Phi và Diệp Mộng, mà bọn họ cãi nhau lớn, chiến tranh lạnh cả một
khoảng thời gian dài, tính đâu đã đường ai nấy đi. Nhưng cuối cùng cả
anh và cô làm lành. Tất cả phong ba lại dùng trận tai nạn xe kia làm
điểm cuối cùng…

Hiện tại, Đặng Đình Phi cũng tỉnh rồi.

Ngoài cửa sổ rõ ràng vẫn còn bóng đêm thâm trầm, nhưng trong tim Minh Phương bây giờ, ngay lúc này, lại thấu thấu triệt trời quang mây tạnh.
Ánh sáng chiếu khắp tim cô ấm áp, sáng lạn như mặt trời ngày đông vậy.

Đặng Đình Phi kéo cổ họng khàn khàn, trầm thấp mà nói nhỏ với cô, ” Phương Phương của anh, thật vất vả cho em rồi.”

Lương Minh Phương trước giờ cao ngạo lạnh nhạt là vậy, ấy thế mà lúc
này vừa nghe anh nói, cô liền rơi nước mắt. Cô cắn chặt môi, nước mắt
lăn trên gò má, nhìn chăm chăm vào Đặng Đình Phi, trực tiếp lao vào ôm
anh, một nụ hôn nóng bỏng diễn ra.

Nụ hôn kia xen lẫn thở dốc và nước mắt, vui sướng.

Đặng Đình Phi cắn yêu tai nhỏ của Lương Minh Phương, nói, ” Phương
Phương à, chuyện của Đặng Dũng đã qua rồi, Đặng gia anh đã làm chủ, sau
này, em chính là vợ danh chính ngôn thuận của anh rồi, anh vĩnh viễn sẽ
không để cho em chịu khổ đâu.”

Lương Minh Phương ngẩng đầu nhìn Đặng Đình Phi ở khoảng cách gần,
nghiêng mặt qua, cảm thụ hơi thở dốc hừng hực của anh, cô thều thào, ”
anh hứa rồi đấy, nếu dám làm trái lời, em liền cắt đứt với anh luôn
đấy.”

Đặng Đình Phi cười một tiếng, ” ừ, anh đáp ứng em mà. Với lại, em cũng không quên lời hứa của em đó, 1000 lần yêu….”

Hốc mắt của Minh Phương nước mắt ào ạt dàn dụa, một bên vui sướng
hạnh phúc gật đầu đáp ứng lời Đặng Đình Phi nói, một bên ấn chuông gọi
vệ sĩ.

Lần này, từ nay trở đi, dù có nói gì, có thế nào thì cũng tuyệt đối không tách ra nữa.

Lương Minh Phương gắt gao mà ôm lấy Đặng Đình Phi, làm sao cũng không buông tay ra nữa. Bọn họ không có nhìn thấy chính là, lúc hai người ôm
nhau ngọt ngào, đêm tối ngoài cửa sổ đã dần hừng sáng, từng tia ánh sáng đầu tiên của ngày mới đã chiếu xuyên thủng từng tầng mây.

Một khắc kia ánh sáng xuyên thủng tầng mây, trên nhân gian, chính là ánh sáng vạn trượng.

…..

Thật nhanh đã đến giao thừa. Ngày 15 tháng 1 năm nay chính là đêm giao thừa.

Bởi vì là tết âm lịch, lượng người trên phố hay trong các trung tâm
cũng không nhiều. Có chút vắng vẻ. Các cửa hàng cũng đã đóng cửa, không
buôn bán nữa. Duy chỉ có trung tâm siêu thị là kiên trì đến cuối ngày
giao thừa, nơi bày bán rau vẫn còn trưng bày, nhưng cũng chỉ có lưa thưa vài người mua.

Lộ Hà đến nhà Từ Lạc từ sớm. Cả hai người đi chợ để mua đồ nấu bữa
tối giao thừa. Lúc Từ Lạc và Lộ Hà đẩy xe vào bên trong siêu thị, có
chút ngạc nhiên, bọn họ ngay cả một nhân viên phục vụ cũng không thấy
bóng dáng.

Bất quá, như vậy cũng tốt, bọn họ ít ra cũng được từ từ mà đi dạo.

Từ Lạc vừa đi, vừa nói chuyện với Lộ Hà. ” Đặng tổng mấy hôm trước tỉnh, chị Phương rất vui, gọi cho tớ mấy cuộc điện thoại.”

“Ừ, hâm mộ ghê.” Lộ Hà vừa đáp lời, tiện tay cầm một trái dưa chuột
dài hơn một gang tay, hình dáng thẳng tắp, miệng liền khen, ” đồ tốt
này.” Quay sang tiếp tục nói chuyện với Từ Lạc. ” Mà bọn họ xem như lần
này là đi qua khổ nạn rồi đi. Haizz, cuộc sống này á, cần phải cảm ơn
thượng đế nha.”

Từ Lạc tùy ý chọn mấy cái bánh bao, nói tiếp “hôm bữa á, chị Minh
Phương và anh Đình Phi trở về Đặng gia một chuyến rồi. Cậu biết không,
hôm đó chị Phương bao ngầu luôn, khí thế bức người, bên cạnh còn có ông
xã đương nhiệm gia chủ của Đặng gia, dọa cho mấy người kia cúp đuôi lại
hết luôn. Chị Phương một chiêu liền xác định địa vị đệ nhất phu nhân
luôn.”

Lộ Hà chép miệng, ” ừ, bà bác sĩ Lương đó, trây bò ghê.”

” Ừ, chị ấy vừa nói xong, anh Đình Phi lại dọa thêm mấy câu, Đặng gia coi như là ổn định lại, một câu cũng không dám ý kiến nữa, hai người họ cuối cùng cũng tốt rồi, mà xem ra, bọn mình từ nay, không khéo lại măm
măm cơm chó dài dài.”

Lộ Hà không ngừng hâm mộ mà xí một tiếng, vừa quay đầu nhìn lại, bên
cạnh quầy gia vị phía trước có một bóng dáng cao lớn, thân hình rõ là
cường tráng, nhưng quần áo trên người lại vô cùng diễm lệ, có chút lòe
loẹt như các công công thời vua chúa.

Lộ Hà nhìn tên kia, nhận ra ngay hắn chính là Hồ Thiên Nam. Từ Lạc
cũng đã nhận ra, vội tiến đến bên cạnh Lộ Hà thì thầm, ” này, đấy không
phải là chị Thiên Hương mà cậu nói hả?”

Lộ Hà ghét bỏ dẩu miệng chế diễu một cái, trùng hợp, bên kia Hồ Thiên Nam Cũng quay mặt lại mà nhìn.

” Ai dô, đây chẳng phải là con nhỏ nẳng nơ ( lẳng lơ) muốn cướp anh Phong đẹp trai của chế sao?”

Hồ Thiên Nam sái hai chân to như bắp chuối hột tung hoành đi tới, ” sao
lại ở đây, không đi quấy rầy anh Phong của chế lữa ( nữa) à! Rốt cuộc
cũng biết thân biết phận rồi !”

Sở dĩ Hồ Thiên Nam bị gọi là chị Thiên Hương bởi vì hắn thân là đàn
ông con trai, lại sức nước hoa đến nức mũi, mùi hương ngào ngạt đến
nghẹt mũi, ăn mặc quần áo màu mè còn hơn phụ nữ, và hắn ta thích con
trai, nên bị đám bạn gọi là chị Thiên Hương. Chuyện là vài ngày trước,
Lộ Hà về quê, có chút rắc rối xảy ra, không thể về quê được.

Lúc đó, cô gặp được Trần Phong, anh xử lí rắc rối giúp cô, hai người
tay bắt mặt mừng, nói chuyện với nhau vài câu, rồi tạm biệt nhau.

Lúc trở về nhà trọ, ai mà biết, cái tên Hồ Thiên Nam nhảy đâu ra,
ghen bóng gió, nhân lúc Lộ Hà đi một mình, lao tới đè cô ra ngay đường
phố, chửi cô cái đồ cướp bạn trai của hắn chính là Trần Phong soái ca
kia, cảnh tượng một tên con trai giữa ban ngày ban mặt đè một đứa con
gái ra, trực tiếp dọa hai bà cụ đang dạo phố ngất luôn…Hai cụ chỉ kịp ớ ớ, ” Thanh niên phóng túng quá..” rồi nằm luôn ra đường mọi người hoảng hốt vội mang hai cụ đi cấp cứu….

Thế là sinh ra mâu thuẫn từ đó. Hiện tại, Hồ Thiên Nam cực kì ghét Lộ Hà, mà Lộ Hà cũng không ưa gì tên bán nam bán nữ (bắc kỳ) kia, phải nói là cô cực kì chán và ghét.

Thân thể Lộ Hà run lên, cô mặt vì tức giận sôi máu mà đỏ lên, cô
khinh bỉ nói, ” ai da, còn tưởng là ai? Hóa ra là Hồ Thiên Hương ma ma,
chị Thiên Hương à, chị ấy, bớt liên thiên giùm tôi cái nha, chị nhìn lại mình đi, chị tưởng chị là quốc sắc Thiên Hương đẹp như Hằng Nga trong
Tây Du Kí chắc, chị cho rằng, anh Phong thích chị? Quên đi nha, anh ấy
còn lâu mới thích chị, bây giờ á, chị nên tìm ai khác mà tán tỉnh
đi….bớt nhảm với tôi.”

Sắc mặt Hồ Thiên Nam trầm xuống, giọng hắn the thé, ” con nhỏ kia, mày muốn ăn đòn đúng không?”

Hắn lườm nguýt Lộ Hà không thương tiếc, miệng vẫn chua ngoa, ” con
kia, hôm nay lại có cả con sen đi theo sau à, ( con sen mà hắn nói chính là Từ Lạc) mày ngon đấy, hôm nay chị mày không đôi co với mày, mày liệu hồn đó, tránh xa anh Phong của tao ra, không tao cho mày biết tay đấy.
Mày cứ chờ đó cho tao.”

Dứt lời, hắn ẻo lả mà thở phì phì tức giận, đạp trên đôi giày da màu đỏ tươi mà rời khỏi siêu thị.

Lộ Hà và Từ Lạc khẽ nhún vai, cũng không so đo, mang đồ ra quầy tính tiền.

Từ Lạc vừa đẩy xe vừa nói, ” này, Hồ Thiên Nam kia, anh ta rất thú vị, chỉ có hơi ẻo lả chút à!”

Lộ Hà bĩu môi, ” hứ, ẻo lả chút thôi á, hắn ta á, còn hơn thiên hậu
lòe loẹt nữa á, đàn ông gì mà, ăn vận quần áo sặc sỡ, bảy màu cầu vồng,
đã vậy chân còn mang giày đỏ tươi. Kinh vãi.”

Lộ Hà xua xua tay, nói tiếp, ” Lạc Lạc, tớ hỏi cậu nha, cậu ấy, đã
thấy có ai là đàn ông xem phim vào ban đêm
mà khóc sướt mướt chưa, có thấy đàn ông nào vểnh hoa lan mà tự lái may
bay một mình chưa? Cậu chắc chưa gặp đâu nhỉ, nhưng mà Lộ Hà tớ là gặp
rồi ấy, người đó chính là Hồ Thiên Nam kia.”

Từ Lạc gật gật đầu, cái hiểu cái không, ” ừm, thú vị thật á nhờ.”

Hai người tính tiền xong, Lộ Hà liền lái xe đưa Từ Lạc về khu chung cư nhà Từ Lạc.

Trước đây đều là Từ Lạc một mình đón tết, thật sự rất cô đơn, năm nay khác rồi, đã có Lộ Hà ở cùng, nên tình hình không giống trước.

Lộ Hà cái miệng như con sáo, lia chia nói suốt ngày, từ chuyện báo
chí trang mạng hót nhất tên tin tức xã hội, cho đến cái tin nhỏ nhặt con mèo nhà thím Lý cách vách âu yếm nhau cũng bị Lộ Hà phanh phui.

Thật là vua nhiều chuyện.

Trước kia cô đơn quen rồi, năm nay bởi vì có Lộ Hà mà căn phòng của Từ Lạc cũng vui hẳn lên.

Từ Lạc vừa làm đồ ăn, vừa mỉm cười, đúng là có hơi ồn ào một chút,
nhưng mà như vậy cũng tốt, tết đến có một người bạn bên cạnh, liền yên
tâm rất nhiều.

Có một người bạn tri kỉ như Lộ Hà cũng thật tốt.

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *