Võng Du

Vĩnh Dạ Chi Phong

Chương 10 – Sẽ Chết Thật

Cái gọi là đấu đao, chính là hai bên chỉ dùng một con dao găm, đấu tay đôi. Tất cả động tác tấn công, phòng thủ đều chỉ có thể dùng lưỡi đao để thực hiện. Khảo nghiệm chính là phản ứng, độ linh hoạt, tốc độ ra tay, thể lực và tố chất vân vân của hai bên.

Đấu đao bình thường không có hiệu ứng đặc biệt gì, nhưng lại vô cùng đẹp đẽ thê lương.

Ánh đao và huyết sắc trong quá trình song phương đâm tới đâm lui, tựa như hai con thoi không ngừng dệt lưới, làm người ta không nhìn kịp, đồng thời bị hình ảnh ẩn chứa vẻ đẹp và sức mạnh đó làm cho rung động.

Nhưng mà, nếu thực lực hai bên đấu đao chênh lệch quá lớn, như vậy khán giả sẽ chỉ thấy một màn trình diễn đơn phương.

Tyler cầm ngược lấy chủy thủ, đây là một tư thế vô cùng kiên cố, chỉ có thể thực hiện động tác đâm xuống dưới và cầm ngang đao phòng ngự. Hầu như không có ai cầm ngược (1) để đấu đao cả, nhưng Tyler lại làm vậy.

Hơn nữa hắn chiếm hết ưu thế, trong mắt còn mang theo sắc thái biểu thị sự nhàm chán.

Chủy thủ của Tyler không giống như chủy thủ, mà càng giống như một tia sáng giấu trên đầu ngón tay hắn.

Thời điểm hắn tùy ý vung lên, ánh đao sẽ thình lình hiện ra, cắt cả thời gian và không gian, đồng thời phô bày vẻ đẹp kinh người, lạnh lẽo cứng rắn va chạm với đao phong của kẻ địch.

Âm thanh chủy thủ và chủy thủ va chạm nhau tựa như tiếng chuông thanh thúy, làm người ta tưởng chừng như ngửi thấy được hương vị thanh lãnh mà sạch sẽ trong đó.

Tiếng chuông vang lên, chỉ mới hai giây mà thôi.

Trên trán Lộ Siêu Phàm đã nhễ nhại mồ hôi lạnh.

Cổ tay gã bắt đầu xơ cứng, hình ảnh trong mắt dần trở nên khó hiểu, mất đi khả năng phán đoán đối thủ, ngay cả động tác của mình cũng bắt đầu không kiểm soát được.

Bỗng nhiên, Lộ Siêu Phàm cảm thấy cổ tay chấn động.

Chủy thủ của gã văng ra ngoài.

Gã thua, hơn nữa còn vô cùng thảm hại, ngay cả một chút không cam tâm, không phục cũng không có.

Lộ Siêu Phàm há mồm thở dốc, mồ hôi và máu chảy dọc theo cằm, hai mắt sợ hãi nhìn người đối diện.

Tyler vẫn nắm ngược lấy Sầm Tịch của hắn, chậm rãi đem lưỡi đao kề sát cổ Lộ Siêu Phàm, sau đó nói: “Con lai và con hoang khác nhau chỗ nào?”

Tầm mắt Lộ Siêu Phàm hoàn toàn bị hai mắt vàng sậm của hắn chiếm lấy. Mồ hôi lạnh sau lưng bắt đầu chảy ròng ròng, gã theo bản năng muốn dời tầm nhìn, nhưng không hiểu vì sao lại không thể động đậy.

Phòng tuyến tâm lí của gã, ở một góc nào đó như lung lay sắp đổ. Nếu gã nhận thua ở đây, từ giờ gã sẽ sợ hãi Tyler không thôi!

Một lúc lâu, Lộ Siêu Phàm cắn răng nói: “Không…Không có gì khác nhau, mày —— A ——“

Gã kêu thảm thiết một tiếng, nhưng mà lại phát hiện mình không bị giết chết, biến thành tia sáng trắng,

Tyler chỉ tiện tay hạ đao, từ giữa hai mắt gã đi xuống, vô cùng chính xác lưu lại trên người gã một đường máu, như muốn chia gã thành hai nửa —— sau đó chém đứt thắt lưng gã.

Tyler biếng nhác nói: “Khác nhau chính là, nghe thấy từ “con lai” ta sẽ không vui. Nghe thấy từ “con hoang” ta sẽ rất rất không vui”

Tyler lần thứ hai không nói một lời biến mất trong bóng tối.

Cả người Lộ Siêu Phàm đều là mồ hôi. Gã cố gắng buộc lại thắt lưng, che đi đôi chân trần rậm lông, lại phải lấy tay bịt máu mũi, dùng một tư thế vô cùng lúng túng chậm chạp di chuyển trên hành lang.

Đến lúc này, gã phải thừa nhận mình đã thất bại. Hiện tại điều gã muốn làm nhất chính là kết thúc ván đấu này! Sau đó ván tiếp cũng được, thi đấu bên ngoài ở đâu cũng được, gã sớm hay muộn cũng có thể gỡ hòa.

Nhưng gã không thể tự sát, không thể tự sát trong trận đấu được hàng vạn người chú ý này được. Bằng không, ngòai việc bị đem ra làm trò hề, gã còn có thể mất hết mặt mũi, đối mặt với việc bị tố cáo “thi đấu tiêu cực”, đến lúc đó cho dù có chiến thắng trở về thì còn có tôn nghiêm gì nữa chứ…

Nghĩ đến thời điểm đó, Lộ Siêu Phàm bỗng thấy bóng dáng Tyler trong góc ở đằng trước!

Tyler giống như đang bố trí cạm bẫy gì đó trên tường, muốn chờ đối thủ lại đây.

Lộ Siêu Phàm trong lòng nhảy dựng, mừng thầm tiến lên hai bước, bỗng nhiên lại dừng lại.

Lòng gã sinh cảnh giác, yên lặng vòng qua một hành lang khác, quanh co vòng tới bên cạnh Tyler, quan sát một lát, mới sử dụng kĩ năng Stealth, đi đến phía sau lưng Tyler.

Gã đếm thầm trong lòng: Năm mét, bốn mét, ba mét, hai mét……

Lộ Siêu Phàm đột nhiên bổ nhào về phía trước, chuẩn bị dùng chủy thủ đâm vào cần cổ không chút phòng bị nào của Tyler.

Bỗng nhiên, thân thể gã cứng lại.

Một cái bẫy kẹp chặt lấy chân phải gã, độc tố quen thuộc xâm nhập vào cơ thể, tạo thành trạng trạng thái cứng ngắc kéo dài trong vài giây.

Trăm triệu lần không nghĩ tới, trận đấu này vốn đã thoát ly hoàn toàn khỏi kịch bản, cuối cùng lại kết thúc bằng cạm bẫy của gã.

Tyler dù bận vẫn ung dung quay đầu lại, vươn tay vỗ vỗ mặt Lộ Siêu Phàm, giống như đang kiểm tra độ cứng da mặt gã.

“Ta nghe nói ngươi là chuyên gia bẫy rập, tính toán không sai sót chỗ nào, dự đoán được rất nhiều kiểu hành vi của đối thủ, thần kỳ thắng được rất nhiều trận đấu” Tyler nói, “Cho nên, tính toàn không sai sót chỗ nào chính là quên mất mình lúc bắt đầu đặt bẫy ở đâu đúng không?”

Cả người Lộ Siêu Phàm phát run, không biết là bởi vì phẫn nộ hay là nhục nhã.

Nhưng vài giây sau, trong đầu gã tràn ngập sợ hãi.

Bởi vì Tyler mặt không chút cảm xúc, đưa chủy thủ lại gần hai mắt gã.

Chầm chậm di chuyển lưỡi dao lại gần mắt gã —— thời điểm đối mặt nó, không có mấy người là không cảm thấy hoảng sợ đến thấu xương.

Mà lần này, là thật sự cắm từ hốc mắt đâm xuyên vào sọ não, đẩy vào chỗ chết.

“A, a a a a —— “

Vài giây sau, ván thi đấu đầu tiên theo thể thức Bo3 kết thúc.

Tuyển thủ số 419 chiến thắng, điểm số hiện tại: 1:0.

Sau một phút đếm ngược, bắt đầu ván kế tiếp.

Lúc này, trong và ngoài sân vẫn bị cách ly. Lộ Siêu Phàm uể oải mà sợ hãi, gã không biết khán giả nhìn thấy trò hề của mình sẽ có biểu cảm gì, nhưng tinh thần gã đã căng thẳng đến cực hạn.

Cho nên gã xin mười phút nghỉ ngơi giữa hiệp.

Trong mười phút này, tuyển thủ sẽ nghỉ ở khu nghỉ ngơi, mà nhân viên công tác cũng vậy.

Vì để cho khán giả không bị nhàm chán, hai vị bình luận viên một nam một nữ tiếp tục thảo luận về trận đấu vừa rồi.

Nam bình luận viên: “Trăm triệu lần không ngờ đến, tuyển thủ 419 lại có thể thắng một cách nhẹ nhàng như vậy”Nữ bình luận viên: “Đúng vậy, hai vị tuyển thủ đều là hắc mã trên B – list, vốn chúng ta dự đoán ván này hai chức nghiệp hệ sát thủ thi đấu, sẽ là một trận đấu anh đến tôi đi vô cùng ngoạn mục”

Nam bình luận viên “Ừ” một tiếng, vừa như thở dài lại như thán phục, nói: “Tuyển thủ số 419 chẳng những vừa bắt đầu đã chiếm thế thượng phong, mà trong toàn bộ quá trình đều tạo cảm giác thành thạo điêu luyện…”

Nữ bình luận viên bổ sung: “Qủa thật giống như là mèo vờn chuột vậy”

Cô nói trắng ra, điều này làm cho fan của Lộ Siêu Phàm không thể chịu nổi, bất mãn mà bắt đầu spam bình luận (2) trên màn hình chung.

“Bình luận viên bất công đến là tài!”

“Idol nhà chúng tôi thân thể không thoải mái, nửa đêm hôm qua anh ấy còn phải chúc mừng sinh nhật fan nữa đó! Đây là mấy người thắng mà không vẻ vang!”

Nhưng mà nhóm fan của Tứ gia lại tương phản. Nhìn thấy thần tượng hành hạ đối thủ đến chết, quả thực phấn khích vô cùng, thoải mái đến độ đánh chữ cũng run lẩy bẩy, trên màn hình chung cũng bắt đầu spam spam spam.

“Nói nhảm nhiều như vậy, còn không phải thua như chó!”

“Tự giẫm lên bẫy của mình, trước đó còn tuyên bố mình là đại sư bẫy rập, giờ thì lủng da trâu (3) rồi!

Trong phút chốc trên màn hình giả lập cao tới mấy mét, fan hai bên bắt đầu đối chiến kịch liệt, mùi thuốc súng nồng nặc bao phủ cả trong lẫn ngoài sân.

Mà trong lúc các fan chuẩn bị đánh nhau, trong hậu trường cũng xảy ra hỗn loạn.

Người dẫn chương trình tiểu yêu tinh nhỏ bằng lòng bàn tay bay vào, hoảng loạn nói: “Làm sao bây giờ đạo diễn, micro của tôi mất rồi”

Đạo diễn: “Cô cầm trong tay mà cũng mất được à?”

Tiểu yêu tinh anh anh anh nói: “Tôi cũng không biết, lúc vào hậu trường vẫn còn, đến khi hoàn hồn mới nhận ra cái mình cầm là một miếng khoai tây chiên”

Tất cả mọi người: “…”

Đạo diễn giở khóc dở cười: “Cô cái đồ tham ăn này! Mico mà còn biến thành khoai tây chiên! Cái micro bồ công anh kia là chúng tôi đặc biệt làm cho cô, giờ không còn thì cô tự chọn một cái bình thường mà dùng đi”

Tiểu yêu tinh rũ cánh bay đi.

Đạo diễn nói với những nhân viên khác: “Được rồi, mọi người chú ý một chút. Cái micro kia được kết nối trực tiếp, ngộ nhỡ bị khán giả lấy mất thì không tốt. Lão Từ, cậu trước tiên đóng tần số lại đi”

“Vâng!” Nhân viên công tác xoay người đi tìm, nhưng mà micro còn chưa tìm thấy, bọn họ bỗng nhiên nghe thấy một giọng nói truyền đến từ tần số của người dẫn chương trình.

Giọng nói của Lộ Siêu Phàm truyền đến:

“Con mẹ mày muốn muốn thăng thiên có phải không! Bảo mày thua mày lại còn dám thắng tao? Mày có phải quên hai triệu rưỡi vẫn còn nằm trong tay tao không?”

Tần số của người dẫn chương trình kết nối trực tiếp với tất cả loa phát thanh bên ngoài, dư âm còn văng vẳng bên tai, thật lâu không dứt.

Tuyển thủ Lộ Siêu Phàm đi thẳng vào vấn đề, tất cả mọi người đều khiếp sợ.

Đạo diễn: “…”

Người dẫn chương trình: “…”

Bình luận viên: “…”

Cả phòng chỉ đạo lặng như tờ.

Trên khán đài lặng như tờ.

Tần số của người dẫn chương trình vẫn truyền đến âm thanh nhỏ vụn.

Tiếng nước, giống như có người thong thả ung dung rửa tay.

Sau đó là số 419: “À, chưa quên”

Lộ Siêu Phàm liền gào hơn hai mươi câu chửi rủa, tức giận nhịn không nổi nói: “Tiền vi phạm hợp đồng hai mươi triệu, mày có [ beep——] [ beep——] cũng trả không nổi! Danh dự tao bị tổn thất mày [ beep——] có giỏi thì đền đi!”

Số 419: “Đừng nóng vội, Bo3 mà. Thắng hai trận thì ngươi vẫn thắng cơ mà”

Lộ Siêu Phàm: “Mày bị tâm thần à?! Tao không chỉ muốn thắng, còn muốn thắng đẹp kìa! Nếu không sao tao lại ăn no rửng mỡ đi ký hợp đồng với mày chứ? Giống như trước bảo phó đạo diễn delay mày 0.2 giây không phải là tao thắng rồi sao? A?”

Trong phòng chỉ đạo.

Tất cả nhân viên công tác: “…”

Đạo diễn lặng lẽ quay đầu, lẳng lặng nhìn phó đạo diễn.

Lúc này vô thanh thắng hữu thanh.

Phó đạo diễn Từ: “…” Lộ Siêu Phàm cmn mày có phải bị thần kinh không hả! Đồ thần kinh a a a a a a!

Đạo diễn nói một cách ý vị sâu xa: “Trước tiên đóng tần số lại, báo với ban tổ chức. Trận đấu vẫn tiến hành theo trình tự, chúng ta cần không vội vã làm gì”

Trên khán đài.

Khán giả từ trạng thái hóa đá dần dần phản ứng lại, chỗ ngồi sôi nổi âm thanh nghị luận.

Mười phút nghỉ ngơi giữa hiệp sắp kết thúc, khán giả ngày càng nghị luận sôi nổi hơn, rất nhanh cảm xúc phẫn nộ sinh sôi và lây lan.

Trên màn hình chung bắt đầu có người spam bình luận.

Chỉ có hai tuyển thủ hoàn toàn bị cách ly bên trong, không cảm thấy gì mà một lần nữa đi lên sân khấu, chuẩn bị ván thi đấu thứ hai.

Lộ Siêu Phàm đi ra từ phòng nghỉ, lại khôi phục vẻ nho nhã lễ độ, trên mặt mang theo nụ cười của siêu sao. Khi đối mặt với tuyển thủ số 419, còn rất lễ độ hỏi han một chút.

Tất cả mọi người: “…” Ra vẻ? Vẫn còn tiếp tục ra vẻ à?

Chú thích:

(1) Có lẽ mọi người có biết đến đấu kiếm. Thông thường người ta cầm thuận, nhưng ở đây Tyler lại cầm ngược giống hình minh họa bên dưới (Có thể xem lại ở chú thích chương 6)

(2) Xoát bình, còn gọi là tẩy bản, tẩy bình, xuất hiện rộng rãi trên diễn đàn internet, khung chat, hệ thống tán gẫu của game online và do cùng một người trong thời gian ngắn gửi đi đi gửi lại một nội dung giống nhau hoặc không có ý nghĩa

(3) Nguyên văn ngưu bì xuy phá “牛皮吹破”: xuy ngưu bì là chỉ huênh hoang, khoác lá; ngưu bì xuy phá là chỉ huêng hoang, khoác lác bị người vạch trần, không đáng giá lấy một đồng

Bạn đang đọc truyện trên: KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *