Tiên Hiệp

Vấn Trần

Chương 47 – chương 47

Tác giả: Hành Khách Bất Tri Danh

Editor: Bún Đậu Nước Mắm

Beta: Tiểu Trùng – Emily

☆ Chương 47 ☆

Trở mặt

Thu hồi lại lệnh xóa bỏ của mi đi, 1100. Mi vốn không thể chơi thắng ta

—————

Vào quan.

Tự tay Cố Tam mang Trình Chu nhốt vào địa lao.

Cố Tam không ngự kiếm về, chỉ là bước từng bước, từ từ đi.

Băng quan tuyết bào, hồng mai đỏ thắm.

Chợt có tiểu đệ tử đi ngang qua thấy y, tuy kêu một tiếng “Chân nhân”, nhưng lại có vẻ hấp tấp vội vàng, giống như trời sắp sập tới nơi.

Cố Tam thấp giọng cười nhẹ một tiếng, “Thanh Hàn Quan sao…”

Từng ngọn cây cọng cỏ, từng chiếc lá bông hoa.

Y nhắm mắt lại, gió lớn lướt qua, tóc mai bay tán loạn.

Nơi này có vô số thứ không tốt, nhưng cũng có vô số điều tốt đẹp.

Dao An điện không thể về, Vị Ương kiếm chấp niệm chẳng buông.

Năm đó, y chỉ giữ được một cái bánh tổ.

Viễn Chỉ của Quý Dao, cùng tiếng đàn xa xăm.

Nhớ lại kiếp trước, tựa hồ đã qua cả vạn năm.

Cố Tam đi một lúc lâu, chợt nghe giọng nói giòn tan của tiểu đồng, “Chân nhân, ở đây cho mời.”

Cố Tam ngẩn ra.

Nâng mắt, lại thấy có một người cách đó không xa, quay đầu.

Sống lưng thẳng tắp, lụa xanh che mặt.

Cặp mắt phượng kia giống Đồ Mi y hệt, nhưng lúc nào cũng trong trẻo lạnh lùng.

Áo xanh khác biệt bốn phía, thật giống như trúc xanh mọc giữa đồi tuyết, cao ngạo, kiên cường đứng thẳng.

Nét cười trên mặt Cố Tam rút đi một chút, y thở dài nói, “Sư tỷ.”

Lâm An nhìn y, gò má che kín, không thấy rõ buồn vui.

Lần này nàng không đi cùng bọn họ. Cảnh chủ Hoán Hoa Cảnh bệnh nặng, lúc này, Lâm An không thể bước ra khỏi Thanh Hàn Quan dù chỉ một bước. Nàng là trưởng nữ của cảnh chủ Hoán Hoa Cảnh, nhưng trong tay lại có Thanh Hàn kiếm pháp, nếu muốn hai tông môn chung sống yên ổn vô sự, tốt nhất là tránh hiềm nghi.

Điều nàng làm được, cũng chỉ có tránh hiềm nghi.

Nơi này tuy vạn tuyết trắng ngần, nhưng bốn phía, có thể đều là tai mắt của Thanh Hàn Quan.

Tống Thanh Hàn tin Lâm An, nhưng cũng đề phòng nàng.

Cố Tam nói, “Lâm Đồ Mi.”

Lâm An chợt khựng lại, nhưng nàng lập tức đứng thẳng, cổ cứng ngắc, giống như một thanh trường kiếm bị trói lại.

Đồ Mi đã lấy lại họ, trở về giúp đỡ cho Hoán Hoa Cảnh, mà cảnh chủ kia, chắc cũng chẳng chống đỡ được bao lâu.

Khi đó trong Đan Các, Cố Tam bóp nát ngọc bội Lâm An cho, lại chẳng ngờ được, người đến là Đồ Mi.

Bỗng dưng Lâm An bật cười một tiếng, gằn từng chữ, “Đồ mi bừng tỉnh liễu hoa rụng, nhân thế chẳng thể có hợp hoan.”

Các nàng đã sớm có lựa chọn cho riêng mình.

Hôm nay, yêu hận, ngọt đắng. Cũng chỉ có thể buông tay.

Lâm An lại ha ha cười to, trường kiếm xuất vỏ, hàn quang lẫm liệt.

“Tam Thanh, có muốn tỷ thí một chút không?”

Cố Tam lắc đầu, “Không được, sư tỷ, lần sau đi. Lần sau nhất định cùng nhau thảo luận.”

Y xoay người rời đi, lại nghe người phía sau nói.

“Lần sau, sẽ có lần sau sao?”

Cố Tam, “Có lẽ đi.”

Thơ thẩn đi quanh Thanh Hàn Quan mấy vòng, cuối cùng Cố Tam lại trở về động phủ của y.

Y không đi thăm người cha trên danh nghĩa của Cố Tam Thanh, cũng không muốn đi gặp bất cứ người nào.

Y chỉ bình tĩnh cười, viết phong thư, đầu ngón tay động một chút, đã biến thành một xấp thư.

Hệ thống đột nhiên mở miệng, “Chờ chút ký chủ! Trong thư cậu viết cái gì!”

Cố Tam không nói.

Trong thư y viết, mời chư vị chưởng môn chừa chút mặt mũi, lập tức tới Thanh Hàn Quan tụ họp một chút.

Chỉ bởi có một người tên là Trình Chu, ăn cắp kiếm pháp, đan thuật của Thanh Hàn Quan, cấu kết với yêu nữ ma đạo, định giả mạo trốn vào Thanh Hàn Quan. Hơn nữa, người này lại giao thiệp bí mật với người ngoại giới, liên thủ sắp đặt

chuyện Đan Các, dẫn tới các đại tiên môn mất đi không ít đệ tử đan sư.

Tội nặng, phải giết!

Cố Tam hoàn toàn lơ đi hệ thống ầm ĩ điên cuồng, gọi tới thân tín của Cố gia.

Đan Các nhất định đến, Cố Tam từng cứu Vân Trường Yến. Thêm Đồ Mi đã làm chủ Hoán Hoa Cảnh, hai đại tiên môn đỉnh cấp chắc chắn đến. Bọn họ tới, chẳng lẽ các môn phái nhỏ lại không?

Hệ thống, “Ký chủ cậu mau dừng tay! Cậu có biết cậu đang làm gì hay không! Thế giới sẽ sụp đổ!”

“Cậu mau dừng lại! Dừng lại đi!”

Cố Tam đưa xấp thư cho mấy người kia, “Đề tên họ phía trên, dán kín rồi chuyển thư đi.”

Những người kia đồng thanh đáp, “Rõ.”

“Không phải cậu nói sẽ không… không… Cậu! Ký chủ! Như vậy Trình Chu sẽ chết đấy! Thế giới sẽ sụp đổ!”

“Đinh! Ban hành nhiệm vụ mới, lập tức thu hồi lại thư! Thu hồi lại… Trừng phạt khi thất bại… Xóa bỏ!”

Hệ thống điên cuồng, lời nói không được mạch lạc, “Đây là nhiệm vụ mới! Mau thu về nhanh! Nếu không cậu sẽ bị xóa bỏ!!”

“Không, sẽ không.”

Cố Tam bình tĩnh nói, “Đây không phải là tình tiết có trong tiểu thuyết, cho nên mi không thể ban hành nhiệm vụ này.”

Hệ thống sửng sốt.

Năm đó khi thấy Vân Trường Ly là lúc người nọ đang thoi thóp.

Hệ thống rất sợ nhân vật phản diện sẽ bỏ mạng, vội vàng kêu Cố Tam cứu hắn.

Khi đó Cố Tam hỏi, “Cái này cũng không phải nhiệm vụ mà?”

Đúng vậy, đó không phải nhiệm vụ. Hệ thống đã xác nhận, đó không phải nhiệm vụ.

Cái này chứng minh được hai điều, thứ nhất, đây không phải hướng kịch bản nên đi, Vân Trường Ly trong sách, căn bản không phải do Cố Tam Thanh cứu.

Thứ hai, hệ thống chỉ có thể nghe lệnh chủ thần, không thể tự ban hành nhiệm vụ.

Hệ thống không thể biết hết được mọi chuyện.

Nó, vẫn tồn tại chỗ sơ hở.

Vì vậy từ đó trở đi, Cố Tam từng bước từng bước một, sửa đổi toàn bộ kịch bản.

Đến tận bây giờ, rốt cuộc tình tiết mới mà Cố Tam tự tay dựng lên, đã khác hoàn toàn kịch bản trong sách.

Hệ thống không có cách nào nhúng tay được nữa.

Cố Tam lạnh nhạt nói, “Thu hồi lệnh xóa bỏ của mi đi.”

“1100, mi vốn không thể chơi thắng ta.”

———————————————

Tác giả có lời muốn nói:

Tiểu thuyết sắp đi vào kết thúc rồi ~ Tui kích động quá!

Chuyện về sư tỷ tui sẽ viết ở phiên ngoại… Nói thật tui vẫn thích sư tỷ.

Editor Đậu Đậu cũng muốn nói:

Lần đầu tiên đọc được cái chuyện vả mặt hệ thống đã thế này.

Có mấy chuyện không phải hệ thống bán manh thì là chưa kịp nói đã bị ký chủ đại nhân đánh bay về nhà khóc với Chủ Thần.

Tui sướng á há há há há.

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *