Xuyên Không

Trở Về Vinh Hoa

Q.1 – Chương 2 – Long Trời Lở Đất (Hai)

“Mang gương lại cho ta! Nhanh lên!” Nàng nâng tay, chỉ vào chiếc gương, hạ lệnh nói. Ngàn Nguyệt bị nàng làm cho hồ đồ, giờ phút này lại có chút không hiểu, có chút e ngại, bởi thế Ngàn Nguyệt không hỏi nhiều, đã mang gương cầm lại đây cho nàng.

Sau đó, Ngàn Nguyệt thấy Ngàn Ngọc đem gương soi, nhìn chằm chằm nửa khắc, sắc mặt càng ngày càng tái nhợt, mà đôi mắt hạnh hếch nhẹ kia, lộ ra sự không thể tin, lại vô cùng giật mình sợ hãi.

Ngàn Nguyệt không biết Ngàn Ngọc bị làm sao vậy, ở bên cạnh nhìn một hồi lâu, mới lên tiếng hỏi:

“Ngàn Ngọc, người làm sao vậy? Có phải khó chịu chỗ nào không?”

“Tên… tên ta là gì?” Ngàn Ngọc ngẩng mạnh đầu lên, giống như đang phẫn nộ, lại như muốn xác nhận, nhìn chằm chằm Ngàn Nguyệt.

“Ngàn… Ngàn Ngọc.” Ngàn Nguyệt nhìn biểu tình Ngàn Ngọc có chút dữ tợn, đôi mắt đen nhánh nhìn mình chằm chằm, giống như muốn thiêu cháy mình. Nàng không hiểu, lại có chút sợ hãi, cho nên mở miệng nói có chút lắp bắp.

“Ngươi vừa mới nói, tiểu, thư, đã tỉnh?” Hai tay nàng nắm chặt gương, thân thể suy yếu như không thể chịu nổi đả kích, sự lạnh buốt xông thẳng vào xương cốt, thái dương giật giật, sau lưng mồ hôi đã ướt áo, nhưng nàng vẫn ngồi thẳng tắp ở đó, nhìn Ngàn Nguyệt chằm chằm, gằn từng tiếng hỏi.

“Đúng vậy.” Ngàn Nguyệt gật đầu, trong lòng càng ngày càng khó hiểu, người ở trước mặt, rõ ràng là Ngàn Ngọc, nhưng không biết vì sao, nàng lại cảm thấy có chút không giống. Bởi vì khi Ngàn Ngọc tức giận, cũng rất ít khi phẫn nộ, cao giọng lạnh lùng, nói chuyện bình thường thì không bao giờ giống ra mệnh lệnh như thế. “Ngươi, đỡ ta đi qua bên kia, ta muốn nhìn thấy!” Nàng nói xong, liền cắn chặt răng, xuống giường.

“Nhưng cơ thể ngươi còn rất suy yếu, như vậy…” Ngàn Nguyệt giật mình, ấn Ngàn Ngọc quay về giường.

“Ta nói ngươi thế nào thì liền làm như thế đó!” Ngàn Ngọc liền dựng lông mi, cứng rắn nói một câu.

Ngàn Nguyệt sửng dốt, mặc dù trong lòng không muốn, nhưng lại không tự chủ mà đưa tay ra, giúp đỡ Ngàn Ngọc đứng lên.

Dọc theo đường đi, Ngàn Nguyệt đều khuyên nàng, một số nha hoàn khác đều quan tâm hỏi thăm nàng đôi câu, nhưng mà các nàng đều gọi nàng là Ngàn Ngọc. Vì thế, một câu nàng cũng không đáp lại, trong mắt mờ mịt, trong lòng lo sợ càng ngày càng nhiều. Nàng cảm giác nàng đang dần mất đi dũng khí đi qua bên kia để nhìn xem, nhưng lại bắt buộc bản thân phải đi qua đó để xem cuối cùng là sao.

Dựa vào Ngàn Nguyệt, nghiêng ngả lảo đảo đi đến cửa phòng của “mình”, rèm cửa còn chưa xốc lên, chợt nghe thanh âm của Lữ ma ma và mẫu thân ở bên trong. Đều là những lời nói thân thiết, nàng nghe được mà mũi thấy đau xót, trong mắt nóng lên.

Ngàn Nguyệt nhìn vẻ tái nhợt của Ngàn Ngọc, trong lòng rất ảo não, thật sự không nghĩ ra vừa rồi nàng đã trúng phải tà gì, nhưng lại nghe lời của Ngàn Ngọc đến vậy, cứ như vậy mà đưa nàng sang thăm tiểu thư. Nhưng chuyện đã đến nước này rồi, muốn quay trở lại đã không kịp nữa, nhưng mà nhỡ phu nhân thấy rồi mất hứng, ra lệnh phạt xuống dưới, đừng nói là Ngàn Ngọc, nàng làm theo cũng sẽ không chạy thoát!

“Ngươi có thể tự đứng đi vào sao?” Thừa dịp hiện đang không có nha hoàn đi từ trong ra, Ngàn Nguyệt thấp giọng nói, liền cẩn thận buông tay. Sau đó Ngàn Nguyệt cẩn thận nhìn tóc Ngàn Ngọc, vừa rồi chính nàng đã chải qua loa cho Ngàn Ngọc rồi, nhìn cũng tạm, không bị rối, quần áo tạm coi như chỉnh tề, phu nhân nhìn sẽ không thấy thất lễ.

Ngàn Ngọc không nghe thấy Ngàn Nguyệt nói gì ở bên cạnh, cảm thấy có thể đứng vững, miễn cưỡng có thể đi vào, nàng liền cắn chặt răng, tay nắm chặt, hơi cúi người, vén rèm cửa lên, đi vào.

Ở bên ngoài Ngàn Nguyệt suy nghĩ, liền cũng không để tâm không hối hận, liền vén rèm đi vào theo sau. Lúc này mọi người đều ở trong phòng, hoặc là vội vàng rót nước bưng trà, hoặc là vội vàng hỏi han ân cần, tóm lại đều vây quanh cô gái ở trên giường, phu nhân ngồi bên giường, nhất thời không chú ý tới có người đi vào.

Còn phía gian ngoài, là mấy tiểu nha hoàn không có chủ kiến, khi thấy Ngàn Ngọc đi tới, cũng sửng sốt một chút. Chỉ là các nàng chưa kịp phản ứng, Ngàn Nguyệt cũng theo vào sau, đánh lên dấu hiệu chớ có lên tiếng. Mấy tiểu nha hoàn có chút hoang mang nhìn nhau, trong lòng cũng chưa có chủ ý, liền ngậm miệng không nói. Vì thế thừa dịp mọi người chưa chú ý, Ngàn Nguyệt đi qua bắt lấy tay Ngàn Ngọc, nhỏ giọng nói:

“Ta cũng không biết vì sao người cố ý sang đây, sau khi liếc mắt xem một cái, liền trở về đi. Đừng để phu nhân nhìn thấy ngươi, phải biết rằng lúc ấy ngươi cùng tiểu thư rơi xuống, kết quả còn chưa rõ… Dù tiểu thư đã tỉnh, nhưng trước mắt chưa rõ phu nhân có tức giận hay không, vạn nhất…”

Nhưng mà, không đợi Ngàn Nguyệt dứt lời, Phỉ Thúy đang ở buồng trong cảm giác được động tĩnh ở bên ngoài, lại thấy Ngàn Nguyệt đi lấy đồ mà mãi không trở lại, hay là trốn đi cho nhàn hạ chứ!

Mới suy nghĩ một chút, ngoảnh ra liền thấy vẻ mặt tái nhợt của Ngàn Ngọc, và Ngàn Nguyệt ở phía sau đang nháy nháy mắt ra dấu với mình. Phỉ Thúy ngẩn người, lập tức tiến lên cản đường:

“Là Ngàn Ngọc sao, ngươi tỉnh lúc nào? Có thể đi đến đây rồi, thân thể không có vấn đề gì chứ?”

Ngàn Nguyệt muốn tới ngăn cản, nhưng mà không kịp rồi, vì thế lần này mọi người trong phòng đều biết Ngàn Ngọc tới.

“Là Ngàn Ngọc ở bên ngoài sao? Gọi nàng tiến vào!” Kim thị liền phân phó một câu, Phỉ Thúy lập tức đáp lời, sau đó đi đến bên cạnh Ngàn Ngọc, không nhìn ánh mắt không đồng ý của Ngàn Nguyệt, chỉ lo nhìn Ngàn Ngọc, cười nói:

“Phu nhân gọi ngươi đấy, có thể đi sao? Nếu không thì ta giúp đỡ ngươi đi vào.”

Ngàn Ngọc khẽ liếc Phỉ Thúy một cái, sau đó liền tách cánh tay của Ngàn Nguyệt ra, cắn răng, ổn định thân thể, liền từng bước thẳng tiến đi vào.

Ngàn Nguyệt ở phía sau có chút bất đắc dĩ thở dài, sau đó lại có chút tức giận trừng mắt nhìn Phỉ Thúy một cái nói: “Ngươi lại cứ mang thù!”

“Ta không hiểu ngươi đang nói cái gì.” Phỉ Thúy vừa mới lấy lại tinh thần sau cái nhìn vừa rồi của Ngàn Ngọc, liến nhìn Ngàn Nguyệt một cái, hừ nhẹ một tiếng, nói xong liền quay người đi vào trong phòng.

Ngàn Ngọc vừa tiến vào, đầu tiên nhìn là mẫu thân, phu nhân Nhâm phủ – Kim thị, dù là ngồi hay đứng, đều toát lên sự đoan trang. Lúc này Kim thị đang ngồi bên giường, cầm khăn tay, vừa lau nước mắt cho người trên giường, một bên thấp giọng nói chuyện.

Lại đi vào vài bước, ánh mắt lướt qua Kim thị, thấy được người đang nằm trên giường kia. Mà đồng thời người kia cũng nhìn thấy nàng. Nàng không phải đang nhìn gương, nhưng mà “chính mình” lại đang xuất hiện trước mặt nàng!

Ngủ trên giường hoa của nàng, đắp chăn gấm của nàng, mặc y phục lụa của nàng! Trong nháy mắt, nàng cảm thấy máu cả người nàng đang đảo lưu nghịch chuyển, đầu óc ong ong rối loạn, bên tai đã không còn nghe thấy bất kì âm thanh gì nữa, trong khoảnh khắc đó suy nghĩ của nàng liền trống rỗng.

Cho đến khi có người vỗ mạnh lên vai nàng một cái, nàng mới lấy lại tinh thần, chợt nghe tiếng của Lữ ma ma từ nhỏ coi nàng như trân bảo, không khách khí mà nổi giận nói nàng:

“Người đứng như đầu gỗ ở đó làm gì, không nghe thấy phu nhân đang hỏi ngươi ư, còn không quỳ xuống đáp lời! Có phải ngươi ỷ vào thường ngày tiểu thư đối đãi ngươi tốt hơn một chút, liền coi như bản thân lên giá, ánh mắt treo trên đỉnh, không để ai vào mắt, chiếu cố tiểu thư cũng không xong! Còn dám đi đến trước mặt phu nhân, còn ngươi khá là cuồng ngạo, quỳ xuống!”

Lữ ma ma nói xong, lực đạo trong tay tăng thêm vài phần. Nàng vừa mới tỉnh dậy rồi đi tới đây, chỉ là dựa vào sức lực một hơi trong lòng, trên người làm gì còn có sức lực gì nữa. Vì thế sau khi chịu cái vỗ này, nàng liền không chịu được nữa, “phập” một tiếng, liền quỳ xuống, trên đầu gối truyền đến đau đớn, nàng liền hít sâu một hơi rồi thở ra, hai mắt mờ mịt mung lung.

Đã chẳng còn quan tâm bản thân đang ủy khuất, nàng khó khăn nhận thức sự thật, nàng liền ngửa mặt lên, gắt gao nhìn “chính mình” đang nằm trên giường kia.

Bạn đang đọc truyện trên: KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *