Ngôn Tình

Tổng Tài, Phu Nhân Lại Bỏ Trốn Rồi

Chương 103 – Bảy Ngày Mất Tích (4) – Từ Bỏ

Căn phòng trà nhỏ ấm áp lò sưởi, hương trà thơm nhẹ thoảng trong không khí, giữa phòng, có hai người ngồi yên lặng.

Bạch Niên Vũ lạnh lùng nhìn người trước mặt mình. Bà ta cả người khoác bộ đồ dạ đen cao cấp, ánh mắt dịu dàng nhìn anh. Nhưng so với lúc trước thì thần sắc bà ta kém hơn trước nhiều.

Chén trà thơm nhẹ vờn hơi, bàn tay đeo găng cầm lên, đặt lên môi, nhấp một chút rồi đặt xuống, Emma mỉm cười nhìn anh, ” Erik, con biết rồi đấy, hoàng gia bây giờ đã bắt đầu náo loạn, các hoàng tử đều đứng lên tranh giành quyền lực, chẳng khác gì cái xã hội phong kiến thời xưa.”

Bạch Niên Vũ giọng điệu không mặn không nhạt đáp lời, ” Đấy chẳng phải là điều bà muốn sao?”

Emma khoé môi hơi cong, ” Vốn đã không còn muốn nữa rồi, hoàng gia giờ là cái đống hoang tàn, chính phủ cũng e ngại. Lúc trước bọn họ dè chừng thế lực của Krisen nhưng bây giờ thì chính cái hoàng gia mà họ bảo vệ lại bắt đầu bạo loạn.”

” Emma, cũng đừng lan man nữa, bà đến Nga với mục đích là gì?” Bạch Niên Vũ đã không còn kiên nhẫn nữa.

Emma cười nhạt, thái độ xa cách của con trai tuy khiến bà đau lòng nhưng biết làm sao được, tất cả là báo ứng.

” Mary, ta đã phái con bé ngầm tới chăm sóc cho Tiểu Diệp.”

Bạch Niên Vũ vẫn không có phản ứng gì. ” Làm ơn hãy trả lời câu hỏi của tôi.”

” Erik, con cứ vậy mà giữ chặt Tiểu Diệp ư?” Emma thở dài, nhẹ hỏi.

Bạch Niên Vũ nhíu mày, anh đương nhiên biết ý thật sự của Emma là gì, ” Giữ hay không là chuyện của tôi.”

” Vậy nếu như một ngày, thứ được gửi tới cho con là một ngón tay của con bé hay là một nhúm tóc, lúc ấy con sẽ như thế nào? William thật không bình thường đâu, hắn có đủ sự tàn nhẫn để làm ra việc đó. Con nhân nhượng, không đụng chạm đến nhân tình của hắn nhưng liệu hắn có đủ nhân từ để không tổn hại Tiểu Diệp không?” Emma nói, ngữ điệu rất ôn tồn nhưng không mất đi sự lạnh lùng, nghiêm túc của một vị gia chủ.

” Tôi sẽ không cho phép hắn làm như vậy.” Thanh âm khẳng định chắc nịch.

” Con nghĩ con có thể ư? Con là thánh thần à, muốn giữ ai bên cạnh cũng được. Nhầm to rồi, con cho dù có quyền lực như thế nào thì chẳng qua cũng chỉ là kẻ người trần mắt thịt.” Emma cười nhạt.

” Con ích kỉ giữ Tiểu Diệp bên cạnh mình chính là đẩy con bé một bước tới chỗ chết. Cho dù có Tĩnh gia, Bạch gia chống lưng nhưng liệu có ai bảo vệ được cho con bé an toàn thật sự không?” Emma cầm tách trà lên, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Bạch Niên Vũ, bà đã nhìn được tia dao động trong mắt của anh.

” Đấy là cái giá con phải trả cho quyền lực.” Câu nói cuối cùng chính là đòn chí mạng đánh vào tia dao động ấy.

Năm năm trước, Bạch Niên Vũ chưa hề biết Tiêu Tiểu Diệp, trong lòng vẫn là một kẻ háo thắng tham quyền mà ôm lấy giấc mộng quyền lực, để rồi lại bắt đầu một trận chiến. Nhưng mà năm năm sau, khi đã là một người trưởng thành, có người để bảo vệ thì tất cả đã chẳng thay đổi. Không riêng gì Bạch Niên Vũ mà là tất cả những kẻ tham gia vào trận chiến này đều như thế. Tiến không được mà lùi không xong.

Một phút bốc đồng mà cả đời ân hận. Đó là cái giá của quyền lực.

” Quyết định như thế nào, tất cả đều nằm ở con. Con muốn ích kỉ giữ con bé hay buông tay thì tuỳ con.” Emma đứng dậy, rời khỏi phòng trà, để lại Bạch Niên Vũ ở phía sau.

Emma ngồi vào xe, thở dài. Đứa con của bà, suy cho cùng vẫn là kẻ si tình. Nhất định, Bạch Niên Vũ sẽ chọn từ bỏ Tiểu Diệp, vì hơn ai hết, Bạch Niên Vũ yêu Tiêu Tiểu Diệp.

Thực ra thì Bạch Niên Vũ sớm đã có câu trả lời cho mình rồi, kể từ giây phút anh rời khỏi cô tới Hong Kong, thì anh đã biết sẵn. Anh là người đẩy cô vào cuộc chiến, và cũng chính anh sẽ là người đẩy cô ra khỏi nó.

” Thiếu gia!” Thần Tự lo lắng đi vào phòng trà, khẽ kêu anh.

” Chuyện gì?” Bạch Niên Vũ nhàn nhạt nói.

” Căn cứ kia sớm đã bị người khác xử trước rồi.” Thần Tự nghiêm trọng nói.

Bạch Niên Vũ tức giận đứng dậy, ” Đi.”

Khi người của Bạch Niên Vũ tới khu căn cứ kia thì tất cả đã kết thúc. Cảnh vệ đều bị giết sạch. Nhưng Tiêu Tiểu Diệp thì không thấy đâu cả.

” Gia, chúng ta nên làm gì?” Thần Tự e ngại hỏi.

Bạch Niên Vũ đôi mắt tản nhẹ khí lạnh, khoé môi kéo cong, ” An táng cho mấy người kia đi.”

” Vâng.” Thần Tự gật đầu rồi rời đi phân phó cho những người khác thu thập thi thể để an táng.

Bạch Niên Vũ nhìn máu tuyết hoà nhau, trong đầu lại hiện lên một kí ức đã lâu phủ kín bụi. Ngày ấy, cũng đã có người ngã xuống trong tuyết, máu hoà với tuyết thê lương tới lạ. Người ấy cũng là vì tình yêu mà dùng cả tính mạng của mình để đánh đổi.Điện thoại rung lên, anh lấy ra, nghe máy.

” Anh họ, cô ấy đang ở chỗ tôi.” Tôn Niệm Hàn chính là người gọi tới.

” Chăm sóc cô ấy cẩn thận, tôi sẽ tới đón muộn.” Bạch Niên Vũ nén sự xúc động trong lòng, nhàn nhạt buông lời.

“…. Được.” Tôn Niệm Hàn dường như hơi bất ngờ.

” Còn nữa, đừng nói với cô ấy rằng tôi đã tới Nga, chỉ như vậy cô ấy mới yên ổn sống.” Bạch Niên Vũ nói.

” Ừ.” Tôn Niệm Hàn đồng ý xong rồi tắt máy.

Bạch Niên Vũ dựa vào xe, nhìn ngắm tuyết rơi, trong lòng lại nổi bão, liệu rằng, từ bỏ cô, có phải là đúng hay không?

Anh sớm biết rồi sẽ có ngày anh phải từ bỏ cô, nhưng vẫn chưa định là khi nào. Hôm nay, cuối cùng anh cũng biết, ngày đó đến rồi.

***

Người ta đôi bên khi yêu nhau, xa cách, vượt muôn trùng nguy hiểm để gặp nhau thì nhất định sẽ ôm hôn thắm thiết nhưng trường hợp của Bạch Niên Vũ và Tiêu Tiểu Diệp lại khác. Bởi vì mỗi người đều mang tâm sự trong lòng nên chẳng dám tiến lại gần nhau.

Khoảnh khắc Bạch Niên Vũ tới tìm Tiêu Tiểu Diệp thì đã là ngày thứ hai kể từ khi cô được cứu.

Khi ấy là buổi chiều rồi, Mục Tử Kì đang được cô rửa vết thương giúp cho, còn Tôn Niệm Hàn thì lại phải ở bên cạnh để quan sát Tiểu Niệm, con trai của Mục Tử Kì.

Chuông cửa reo lên, Tôn Niệm Hàn đi ra mở cửa, không ngạc nhiên đối với người đến.

Tiêu Tiểu Diệp nhìn thấy Bạch Niên Vũ một thân đồ đen dính tuyết đi vào, trong lòng không khỏi chua xót. Mục Tử Kì thì chỉ im lặng thở dài.

” Anh ta tới đón em.” Tôn Niệm Hàn quay người, nhàn nhạt nói với Tiêu Tiểu Diệp.

Tiêu Tiểu Diệp chỉ gật đầu, băng bó lại vết thương cho Mục Tử Kì. Rồi cô cầm hộp cứu thương đi ra phía sau nhà.

Bạch Niên Vũ đứng nơi ngưỡng cửa nhìn cô, rồi mới chậm rãi đi vào. Anh nhìn đứa bé trong lồng ấp, hơi ngạc nhiên.

” Là con của em.” Mục Tử Kì khàn khàn nói.

Bạch Niên Vũ gật đầu, sau đó mới tiếp chuyện, ” Em cứu Tiểu Diệp đúng không?”

” Ừ.” Mục Tử Kì gật đầu.

” Những người trong đó đều là em giết?”

” Không, bọn họ đều bị Vincent thủ tiêu.” Mục Tử Kì lắc đầu.

Bạch Niên Vũ im lặng, anh dời tầm mắt mình về phía thân ảnh đang đi ra kia. Cô là nỗi nhớ của anh, là tình yêu, là nguồn sống nhưng bây giờ đối mặt nhau, chỉ có sự lạnh nhạt.

” Diệp, anh đưa em về.” Giọng điệu anh trầm trầm.

Tiêu Tiểu Diệp gật đầu, ” Niệm Hàn, nhờ anh chăm sóc cho cô ấy giúp em.”

Tôn Niệm Hàn nở nụ cười đáp ứng.

Bạch Niên Vũ cởi áo của mình, khoác lên vai cô, chào tạm biệt rồi đi ra khỏi cửa.

Mục Tử Kì nhìn bóng dáng hai người kia, thấp giọng, ” Có lẽ bọn họ sẽ sớm phải nói ra lòng mình thôi.”

Tôn Niệm Hàn đóng cửa lại, ” Bạch Niên Vũ yêu Tiêu Tiểu Diệp nên nhất định anh ta sẽ không để cô ấy đau khổ.”

Bạn đang đọc truyện trên: KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *