Ngôn Tình

Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi

Chương 27 – Tình cũ của Hạnh Nguyên

Đi tìm mãi không thấy nhà vệ sinh đâu,

ngược lại gặp người quen.

Lâm Hạnh Nguyên và Kiều

Cảnh Thần.

Hai người sóng vai bước tới,

gặp nhau trong hành lang, tôi

muốn tránh cũng không tránh

được.

Nhìn thấy tôi, nụ cười của Lâm

Hạnh Nguyên lập tức biến mất, cô

ta nhìn Kiều Cảnh Thần hỏi: “Sao

chị ta lại ð đây?”

Kiều Cảnh Thần cũng rất bất

ngờ, khẽ lắc đầu nói: “Lúc ở vườn

thuốc, anh ba đã bảo cô ấy về,

không cho cô ấy theo.”

Nghe đoạn đối thoại này, tôi

đoán ra được vài phần, có lẽ mấy

người này tụ tập với nhau, sợ tôi đi

theo, cho nên lúc ở vườn thuốc đã

bảo tôi di.

“Thẩm Xuân Hinh, sao anh ba

đi đến đâu cô cũng đi theo vậy, da

mặt cô dày thế?” Kiều Cảnh Thần

chưa bao giờ nói được câu nào

thân thiện với tôi, trông thấy tôi,

anh ta không hề cố ky mở miệng.

Tôi chẳng muốn giải thích, chỉ

bảo: “Tôi đến với bạn, anh nghĩ

nhiều rồi.”

Tôi không nhàm chán như vậy,

thường xuyên đi theo Phó Thắng Nam.

Lâm Hạnh Nguyên dò xét nhìn

tôi, híp mắt nói: “Không phải cô

vừa phá thai à? Sao lại chạy khắp nơi?”

“Trống rỗng cô đơn lạnh lẽo

thôi, anh ba không đụng vào cô ta,

cô ta chỉ có thể ra ngoài tìm.” Kiều

Cảnh Thần nói chuyện chưa bao

giờ có điểm mấu chốt.

Tôi nhíu mày, nhịn cơn giận

trong lòng: “Tổng giám đốc Kiều

tìm thời gian về nhà đánh răng di,

miễn cho ô nhiễm không khí.”

Tôi vốn không có cảm tình gì

với hai người này, quay người định đi.

Lâm Hạnh Nguyên chặn

đường tôi, nhìn tôi châm chọc

khiêu khích nói: “Mới mấy ngày

không gặp, bản lĩnh nhanh mồm

nhanh miệng của chị lại giỏi hơn

rồi, thế nào? Còn chưa ký thỏa

thuận ly hôn đúng không? Đứa bé

cũng không còn nữa, không phải

chị nghĩ anh Thắng Nam sẽ giữ

một người phụ nữ trong bụng có

người chết bên cạnh chứ?”

Dằn xuống cơn giận trong

lòng, tôi lạnh lùng nhìn cô ta, cười

nói: “Trong bụng có người chết?

Lâm Hạnh Nguyên, mới mấy ngày

mà cô đã quên bụng của mình rồi hả?”

“Chị… Cô ta tức đỏ mặt, giơ

tay muốn đánh tôi.

Tôi bắt lấy tay cô ta: “Nếu như

muốn đi con đường bé thỏ trắng

thì hãy giả bộ một chút, dáng vẻ

này của cô, Phó Thắng Nam nhìn

thấy, sợ là sẽ ghét bỏ đó.”

Tôi hất tay cô ta ra, chuẩn bị bỏ di.

Nhưng tôi không ngờ Lâm

Hạnh Nguyên lại đào bẫy ở chỗ

này cho tôi, tôi vừa buông tay, cô ta

đã thuận thế té xuống, không hề

báo trước ngã vào vách tường bên cạnh.

Nhìn từ xa, giống như tôi đẩy cô ta.

Quả nhiên là cực kỳ trùng hợp,

Phó Thắng Nam và Trịnh Tuấn Anh

vừa tới nhìn thấy cảnh tượng này.

“Thẩm Xuân Hinh, có phải cô

bị bệnh hay không? Hạnh Nguyên

nói cô vài câu thì sao?” Kiều Cảnh

Thần vừa đi qua đỡ Lâm Hạnh

Nguyên, vừa hét vào mặt tôi.

Cái gì gọi là nói tôi vài câu thì

sao? Tôi bị cô ta nói là đáng đời

hả?

“Nếu mắt và đầu óc của tổng

giám đốc Kiều vô dụng, hay là

quyên tặng cho người cần đi, đừng

lãng phí tài nguyên.” Người đàn

ông này thực sự cực kỳ không có

phẩm đức, tôi nghĩ mãi mà không

rõ, tại sao bên cạnh Phó Thắng

Nam lại có loại người này.

Thấy Phó Thắng Nam và Trịnh

Tuấn Anh đút tay vào túi đứng bên

cạnh nhìn, tôi nhìn thoáng qua hai

người, trong lòng phát điên, không

thèm chào hỏi định bỏ đi.

Nhưng tay tôi bị Kiều Cảnh

Thần giữ chặt: “Đánh chửi người

khác xong thì muốn chạy, Thẩm

Xuân Hinh, giáo dưỡng của cô bị

chó ăn hết rồi à?”

“Kiều Cảnh Thần, anh có bị

bệnh không? Sao anh chỉ trông

thấy tôi đẩy cô ta? Nói tôi mắng

chửi người, các người không có

hả?” Vốn dĩ tâm trạng tôi đã không

tốt, không muốn nói chuyện với

bọn họ nữa, hất tay Kiểu Cảnh

Thần ra, tôi bỏ đi.

Lúc đi lướt qua Phó Thắng

Nam, cổ tay tôi bị níu lại, tôi ngừng

bước, nhìn về phía Phó Thắng Nam.

Sắc mặt của người đàn ông

đã rất âm trầm, trong mắt băng

sương bao phủ, tôi nhìn ra, anh tức giận.

“Tổng giám đốc Phó, có

chuyện gì sao?” Ố chỗ này, tôi cảm

thấy tôi không phải vợ của Phó

Thắng Nam, mà là một người ngoài cuộc.

Càng như vậy thì trong lòng

tôi càng khó chịu. Ánh mắt nhìn

Phó Thắng Nam cũng sinh ra tức giận.

“Xin lỗi!” Anh mỡ miệng, hoàn

toàn là tư thái ra lệnh.

Tôi nhíu mày, lửa giận bốc lên

não: “Phó Thắng Nam anh bị bệnh

đúng không? Dựa vào đâu bắt em

xin lỗi?”

“Cô đẩy người.” Anh mờ

miệng, giọng nói trầm thấp, mơ hồ

mang theo không vui.

Tôi đẩy người? Tôi giận quá

bật cười: “Phó Thắng Nam, mắt

anh mù thì móc ra sớm đi, đừng

lãng phí.”

“Thẩm Xuân Hinh!” Anh gọi

thẳng tên tôi, giọng nói trầm thấp

lạnh lùng: “Đi xin lỗi.”

“Nếu em không xin lỗi thì

sao?” Đè xuống tức giận, tôi nhìn

anh, bốn mắt nhìn nhau, tôi không

hề kiêng dè ánh mắt lạnh băng của anh.

Anh nhíu mày, nhếch đôi môi

mỏng, hơi lạnh lan tỏa bốn phía:

“Gần đây quán bar của Vũ Linh rất

yên bình đúng không?”

Tôi hoảng sợ, uy hiếp, người

đàn ông này vậy mà dùng thủ

đoạn hèn hạ như vậy, uy hiếp tôi

xin lỗi Lâm Hạnh Nguyên?

Tôi ngẩng đầu nhìn gương

mặt anh, đường cong ở hàm dưới

vẫn căng cứng, có chân râu màu

xanh, dáng vẻ phóng khoáng,

không bị trói buộc, rất gợi cảm.

Nhưng lúc này, tôi không có

lòng dạ nào thưởng thức gương

mặt này, trong lòng lạnh lẽo lan

tràn, một lát sau, tôi mỡ miệng:

“Được, em xin lỗi.”

Đẩy tay anh ra, tôi đi tới bên

cạnh Lâm Hạnh Nguyên, dằn

xuống tất cả ấm ức, nhìn cô ta nói:

“Thật xin lỗi.”

Lúc này vẻ mặt của Lâm Hạnh

Nguyên đáng thương bất lực,

giống như vừa rồi tôi thật sự bắt

nạt cô ta.

Kiểu Cảnh Thần ở bên cạnh

đúng là vô cùng nhàn rỗi, thấy tôi

mờ miệng xin lỗi, trên mặt anh ta

tràn đầy khinh thường nói: “Đánh

người xin lỗi một câu nhẹ bẫng là

được rồi hả? Vậy giết người nói một

câu xin lỗi là xong, cần luật pháp

làm gì?”

Móa nó chứt Tôi thật sự nhịn

một bụng lửa giận, nhìn về phía

anh ta, lạnh lùng hỏi: “Anh còn

muốn thế nào nữa?”

Anh ta khoanh tay trước ngực,

vẻ mặt đương nhiên nói: “Giữa mấy

anh em chúng tôi có một quy tắc,

ai làm sai chuyện gì, xin lỗi nhất

định phải có thành ý, mọi người

uống một bữa, mấy người bạn

uống vui vẻ, việc này bỏ qua.”

Con mẹ nó! Đây mà là xin lỗi hả?

“Cảnh Thần, đừng làm loạn.”

Trịnh Tuấn Anh luôn xem náo nhiệt

mở miệng, lông mày nhíu chặt hơn

một chút.

Kiều Cảnh Thần không nhìn

anh ta, ngược lại nhìn Phó Thắng

Nam nói: “Anh ba, anh cảm thấy

thế nào?”

Đôi mắt đen của Phó Thắng

Nam hơi nheo lại, ánh mắt đen kịt

rơi vào người tôi, cau mày, một lúc

lâu sau nhìn Lâm Hạnh Nguyên

hỏi: “Em cảm thấy xử lý thế nào thì

thích hợp?”

Lâm Hạnh Nguyên hơi cúi

đầu, giọng nói rất nhỏ, nhưng tất

cả mọi người đều nghe thấy: “Dù

sao chị Thẩm cũng là vợ của anh

Thắng Nam, anh Thắng Nam nói

làm thế nào thì làm thế đó.”

Đồ thảo mai này! Tôi nhịn cơn

tức, nhìn Kiều Cảnh Thần nói: “Nói

đi, đi đâu uống?”

Trịnh Tuấn Anh tiến lên, nhíu

mày nhìn tôi nói: “Cô không muốn

sống nữa hả?”

Tôi hiểu ý anh ta, trong bụng

tôi còn một sinh mệnh nhỏ, vốn dĩ

đã phải chú ý, thêm một bữa rượu

nữa, chỉ sợ em bé sẽ xảy ra vấn đề.

Kiều Cảnh Thần sợ Trịnh Tuấn

Anh gây chuyện, nhìn anh ta nói:

“Tuấn Anh, cậu đừng xen vào

chuyện của người khác.” Sau đó

nhìn tôi nói: “Đi thôi, cô Thẩm”

Sau đó, đến phòng bọn họ đã

thuê từ đầu.

Sợ không ép chết được tôi,

Kiều Cảnh Thần cứng rắn gọi mười

chai Whiskey, hai két bia.

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *