Ngôn Tình

Tổng Tài Cao Lãnh Cũng Biết Yêu

Chương 38 – Tìm Cho Anh Một Người Vợ Tốt (2)

Dì An chỉ tiện miệng than thở, không ngờ Tuyết Lạc lại trực tiếp truy hỏi như vậy. Cô chẳng qua là loáng thoáng cảm nhận được: bệnh tình của Phong Lập Hân đột nhiên trở nặng, thật sự là không tưởng tượng nổi. Phải biết là đêm hôm đó, anh vẫn có phản ứng… ở phương diện kia. Sao mới vậy mà đã nghiêm trọng đến thế chứ?Lam Du Du đó là người thế nào? Mà lại có ma lực lớn như vậy? Chuyện này, người làm vợ như cô sao mà chịu nổi?Khẽ thở dài, Tuyết Lạc lại không kiềm được mà nghĩ tới Hàng Lãng. Mình không giúp hắn tắm rửa, có thể nhờ quản gia Mạc mà. Nghe dì An nói hắn còn có bệnh sạch sẽ, hai ngày không tắm, hẳn phải khó chịu lắm! Nếu hắn không chịu nổi mà tự đi tắm, nhỡ vết thương lại nhiễm trùng… như vậy lại càng khổ cho cô sao?Tuyết Lạc thật không hiểu: nếu Hàng Lãng quan tâm tới anh trai đến thế, hơn nữa tình cảm giữa hai anh em lại tốt như vậy, tại sao hắn lại lần nữa xâm phạm đến người chị dâu này? Trong lòng hắn có bao nhiêu vặn vẹo và biến thái chứ?Không được! Nếu hắn muốn phụ nữ, ngoài kia chẳng phải có rất nhiều sao! Hắn chẳng cần lấy cái danh thủ săn mồi hiển hách trong giới tài chính, chỉ bằng gương mặt anh tuấn cùng cái danh Phong Nhị thiếu gia, làm sao thiếu thiên kim tiểu thư xinh đẹp quyền quý cho hắn chọn. Ba vị thiên kim tiểu thư của Hạ gia kìa, là đối tượng quả tốt để hắn theo đuổi.Ngay khi lòng cô đang rối như tơ vò, Phong Hàng Lãng đã mặc quần áo chỉnh tề, bước xuống.Không thể không nói, Phong Hàng Lãng quả thật là một người đàn ông rất anh tuấn, vẻ đẹp của hắn vừa mạnh mẽ lại quyết liệt. Bộ đồ màu đen được đặt may riêng phác họa gần như hoàn hảo đường nét hoàn mỹ lại ngạo nghễ của hắn. Sự dũng cảm khi nãy càng khiến ánh hào quang của hắn trở nên mạnh mẽ hơn.Tuyết Lạc vốn định hỏi hắn trễ thế này còn muốn đi đâu. Nhưng cuối cùng vẫn im lặng. Nếu như quan tâm hắn mà lại bị hắn khinh rẻ, thà cô chọn lạnh nhạt mà tránh sang một bên.“Tôi đã phải người canh giữ bên ngoài biệt thự. Cứ yên tâm ở đây.” Hàng Lãng bỏ lại một câu, liền nhanh chóng rời đi.Đây là đang an ủi cô sao? Nhìn theo bóng lưng cao ngất của hắn, lòng cô lẫn lộn những cảm xúc khó tả. Cô đang tức giận vì hắn vừa xâm phạm cô? Hay đang lo lắng vì hắn vẫn ra ngoài muộn như vậy trong khi còn bị thương?Thật là loạn! Khó mà bình tĩnh được! Tuyết Lạc không thể kiểm soát được cơn đau nhói khó hiểu trong tim mình.Ngoại ô, ngọn hải đăng sát bên biển.Từng đợt sóng hung hãn xông tới, đập vào hàng rào đá, tạo ra âm thanh gầm rú như Vó ngựa, bọt trắng bắn lên tung tóe như tuyết, hết sức dũng mãnh.Bốn người đàn ông lực lưỡng mặc đồ đen đứng trên ngọn hải đăng, cùng ép một kẻ có hình xăm thanh long trên cổ về phía lan can.Rẹt rẹt… Đó là âm thanh mũi dao cứa trên mặt sàn đá, văng lên từng tia lửa chói mắt, trong không gian ảm đạm, cứ như lời đòi mạng đến từ địa ngục“Anh Lãng, trước khi Lam Du Du xảy ra tai nạn xe cộ, cô ta đã ở cùng tên này.” Bốn tên mặc đồ đen tránh xa, nhường đường cho Phong Hàng Lãng.Gương mặt Hàng Lãng lạnh lùng như băng giá nghìn năm, hai con người bị cừu hận nuốt chửng, ngập tràn cơn phẫn nộ rực lửa.Chàng trai trẻ có hình xăm thanh long dường như bị con dao trong tay Hàng Lãng dọa sợ, lảo đảo ngã về phía sau. Ngoài lan can là bóng tối đen như mực. Lui tiếp, chính là sóng biển đang gào thét cùng hàng rào đá sừng sững quỷ dị.Rơi xuống từ chỗ này, không chết cũng tàn tật.“Cái chết của Lam Du Du là như thế nào?” Hàng Lãng trầm giọng. Hệt như sa tăng địa ngục.“Tao không biết… Tạo thật sự không biết.” Kẻ có hình xăm thanh long cố gắng bình tĩnh trả lời.“Vậy tao đành phải giúp mày nhớ lại cho rõ ràng.” Ret một tiếng, quần áo trước ngực kẻ kia đã bị dao rạch nát. Xương sườn gầy gò lộ ra thoắt ẩn thoắt hiện.“Hàng Lãng… mày muốn làm gì… tạo chỉ biết Lam Du Du bị xe đâm chết… những cái khác tạo thật sự không biết.”Kẻ đó di chuyển, chuẩn bị đạp cho Phong Hàng Lãng một cú trời giáng. Nhưng hắn thật sự đã đánh giá bản thân quá cao, lại đánh giá Hàng Lãng quá thấp, hắn còn chưa kịp nhấc chân, Hàng Lãng đã vung tới đá mạnh vào cằm hắn, máu tươi lập tức ồ ồ phun ra trong miệng.“Xoẹt..” Âm thanh lưỡi dao cứa vào da thịt, khiến người khác rợn cả tóc gáy, không rét mà run. Nhưng lưỡi dao chỉ lướt qua bề mặt ra, không làm mất nhiều máu.“A!” Kẻ kia kinh hãi thấy trên bụng mình đã có một vết cắt lớn bằng lòng bàn tay. Tiếng thét tâm phế liệt phế bị sóng biển lấn át. Tiếng thét đau đớn khiến người ta rùng mình sợ hãi.“Hàng Lãng, mau dùng lại! Tao nói… tao nói…”Con người khi đối mặt với khoảnh khắc sống còn mới hiểu cảm giác đó đáng sợ như thế nào.“Lam Du Du không chết… cô ta… cô ta chẳng qua là giả chết… cô ta cũng chưa chết!” Kẻ đó dường như đã bị dọa tới mệt lả.Quả thật là một tin tức phấn chấn lòng người.Khi Phong Hàng Lãng trở lại Phong gia, Tuyết Lạc vừa mới cùng quản gia Mạc tiễn bác sĩ Kim và hai vị chuyên gia kia về.“Nhị thiếu gia, cậu có đói không? Tôi đi nấu cho cậu bát mì.” Di An đối với Hàng Lãng luôn quan tâm như vậy, thậm chí còn có phần thân thiết hơn ruột thịt.Thấy Hàng Lãng bình an vô sự trở về, Tuyết Lạc cũng không muốn xuất hiện nhiều trước mặt hắn, liền chọn làm người vô hình, yên lặng đi vào phòng khách. Giữ khoảng cách nên có với hắn.Chợt di An hét lên một tiếng kinh hãi khiến cô không thể không dừng bước.

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *