Ngôn Tình

Tổng Giám Đốc Bạc Tỷ Không Dễ Chọc

Chương 24 – DÁM ĐÁNH NGƯỜI PHỤ NỮ CỦA DẠ ÂU THÂN TÔI?

Thẩm Cửu vốn dĩ đứng ở bên cạnh Dạ Âu Thần cụp mắt đột nhiên ngẩng đầu ngẩng lên lớn tiếng phản kháng.

Giọng nói đột ngột này đã dọa tất cả mọi người giật mình.

Mọi người đều không có ngờ Thẩm Cửu đáng thương, bị khi dễ cũng không dám nói lại, vậy mà sẽ thay đổi mà bảo vệ Dạ Âu Thần!

“Cô dựa vào đâu mà nói người khác như thế?”

Lần trước ông cụ Dạ gọi cô đến phòng sách nói chuyện, sau khi Thẩm
Cửu phát hiện gia đình này đối với Dạ Âu Thần đều không phải thật lòng
gì, cộng thêm Dạ Âu Thần không có thật sự phá bỏ đứa bé trong bụng cô,
cho nên thái độ của Thẩm Cửu đối với Dạ Âu Thần cũng thay đổi.

Cô biết loại cảm giác tự ti này.

Một người đàn ông nhiều năm ngồi xe lăn, vốn dĩ đây chính là vết
thương lòng của anh rồi, lại còn do người khác cứ như thế mà nói đồ phế
vật này lên!

Vậy trong lòng Dạ Âu Thần có bao nhiêu khó chịu chứ?

“Thẩm Cửu, tôi tại sao không thể nói chứ? Tôi có lòng tốt khuyên anh
ta lui đi mà thôi, cô rốt cuộc có biết chiếc váy mà cô làm hỏng đáng giá bao nhiêu tiền không? Bản thân cô không đền nổi, lẽ nào cô còn muốn để
người tàn phế đó giúp cô đền hay sao?”Tô Mạn Điệp nói xong còn thở dài,
dáng vẻ rất khổ não:

“Thật ra nể tình cô chăm sóc Lâm Tuấn nhiều năm như vậy, cô nếu như
quỳ xuống cầu xin tôi, tôi nói không chừng sẽ bảo Lâm Tuấn giúp cô đó.”

Thẩm Cửu tức đến run người.

“Không cần tức giận như vậy, 900 triệu mà thôi, chỉ cần tôi bằng lòng mở miệng, Lâm Tuấn vẫn sẽ bằng lòng cho tôi, dù sao nhiều năm như vậy,
anh ấy đều luôn cưng chiều tôi, với cô ấy à, không so sánh được.”

Một tiểu tam, mặc dù bây giờ đã được làm chính rồi, nhưng để cô ta ở
trước mặt mình diễu võ dương oai, Thẩm Cửu vẫn tức không chịu được, giơ
tay muốn đánh cô ta.

“ÁI” Tuy nhiên còn chưa có đợi Thẩm Cửu chạm vào cô ta, Tô Mạn Điệp
hô lên một tiếng rồi lùi lại phía sau: “Tôi có lòng tốt giúp cô, cô vậy
mà còn đánh tôi, sao lại có loại người như vậy chứ, ông xã!!”

Lâm Tuấn vội vàng bước tới đỡ cô ta, Tô Mạn Điệp túm lấy cánh tay của Lâm Tuấn, tức phì phò nói: “Ông xã, cô ta đánh em, người này không biết xấu hổ mà ra tay như vậy, anh mau thay em dậy bảo cô ta!”

Lâm Tuấn có hơi ngại ngùng, dù sao người tinh mắt đều có thể nhìn
thấy tay của Thẩm Cửu vừa rồi còn chưa cis chạm vào Tô Mạn Điệp, nếu như anh ta lúc này bước tới dạy dỗ, vậy không phải…

“Ông xã, bụng em đau, anh mau thay em dạy dỗ cô ta!”

Lâm Tuấn có hơi bất lực, thấp giọng nói: “Điệp Nhi ngoan, cô ấy vừa
rồi không có đánh em, chúng ta vẫn là đi thôi, đừng gây chuyện nữa.”

Nghe thế, hai mắt của Tô Mạn Điệp đỏ lên: “Lâm Tuấn, anh có phải nhìn thấy cô ta mà nảy sinh tình cũ không, anh không yêu em nữa sao? Cô ta
ức hiếp em và bảo bảo.”

Hết cách, Lâm Tuấn chỉ đành mím môi, sau đó đi vê phía Thẩm Cửu.

Thẩm Cửu đứng đó, mắt không di chuyển mà nhìn anh ta đi đến trước mặt mình, ánh mắt ẩn nhẫn: “Cửu Cửu, xin lỗi.”

Thẩm Cửu cười khổ: “Cho nên anh muốn thay cô ta dạy dỗ tôi sao?”

“Thật sự xin lỗi, nhưng tôi… bắt buộc phải thay Điệp Nhi trút giận!”

Nói đến đây, Lâm Tuấn từ từ đưa tay lên, Thẩm Cửu căn môi dưới, nước
mắt đã lưu chuyển trong mắt: “Tôi rốt cuộc có chỗ nào không tốt, thời
gian hai năm, anh thế mà đối xử với tôi như vậy?”

Nhìn thấy nước mắt của cô, trong mắt Lâm Tuấn vụt qua một tia không
nhẫn tâm, nhưng người phụ nữ đằng sau lại nũng nịu thúc giục, Lâm Tuấn
giơ tay tát vào mặt cô.

Nước mắt trong mắt Thẩm Cửu ngừng lại, không dám tin nhìn cái tát hướng về phía mình, tuyệt vọng nhắm nghiên mắt.

Giọt nước mắt long lanh lăn trên khóe mắt.

Vốn tưởng rằng cái tát này của Lâm Tuấn sẽ rơi xuống, mặt của Thẩm
Cửu sẽ sưng lên, nhưng sau khi Thẩm Cửu nhắm chặt mắt, cảm giác đau rát
lại không có ập đến.

“Muốn đánh người phụ nữ của Dạ Âu Thần tôi, đã hỏi qua tôi chưa?”

Thẩm Cửu đột nhiên mở mắt!

Không biết khi nào, Dạ Âu Thần vậy mà đến bên cạnh cô, giơ tay cản cổ tay của Lâm Tuấn lại.

Bình thường thấy chỉ ngồi, cho nên Thẩm Cửu không biết chiêu cao của
anh, nhưng lúc này anh đưa tay cản Lâm Tuấn Thẩm Cửu mới ngạc nhiên nhân ra Dạ Âu Thần rất cao rất cao, mặc dù anh ngồi xe lăn, nhưng Lâm Tuấn
đứng ở trước mặt, khí thế một chút cũng không yếu!

Dù sao, hơn Lâm Tuấn.

“Dạ Âu Thần!!! Là tôi nghe sai sao?”

“Cậu hai của nhà họ Dại Là Đế quốc tổng tài của Dạ Thị đó sao? Ôi trời ơi!”

“Sớm nghe nói cậu hai nhà họ Dạ ngôi xe lăn, trời ạ, chúng ta vừa rồi sao không nghĩ tới? Khí thế của người đàn ông này lớn như vậy, sợ rằng
cũng chỉ có Dạ Âu Thần mới có!”

“Lớn lên thật đẹp trai, tôi vừa rồi muốn hỏi người đàn ông này là ai, không ngờ vậy mà là Dạ tổng của Dạ Thị! Cho nên người phụ nữ mà anh ta
vừa rồi giúp

là ai?”

“Không biết, chưa từng thấy… có điều thấy anh ta bảo vệ như thế, nhất định là người rất quan trọng?”

Lời bàn luận của người bên cạnh lọt vào tai Thẩm Cửu không sót một chữ.

Khi nghe thấy lời nói cuối cùng, trái tim của Thẩm Cửu giống như bị vật nặng đập mạnh vào.

Lâm Tuấn ngây ngốc nhìn Dạ Âu Thần, rõ ràng chưa có phản ứng kịp,
Lang An đúng lúc bước tới, hất tay của Lâm Tuấn ra, cười lạnh nói: “Một
chiếc váy 900 triệu cậu Dạ của chúng tôi không đền nổi sao? Đừng nói là
900 triệu, cho dù là 90 tỷ, 900 tỷ, tập đoàn Dạ Thị cũng không để vào
mắt!”

Lâm Tuấn lùi lại mấy bước mới ổn định được cơ thể, Tô Mạn Điệp vội
vàng bước tới đỡ: “Ông xã anh không sao chứ, có bị thương ở đâu không?”

“Anh không sao?” Lâm Tuấn bị ánh mắt sâu thẳm mang theo sự u ám đó
của Dạ Âu Thần chấn nhiếp, mãi đến khi Tô Mạn Điệp ở bên cạnh anh mở
miệng, anh mới hoàn hồn lại.

Tô Mạn Điệp thấy sắc mặt của anh không tốt, vác cái bụng to bước tới
tranh luận với Lang An: “Anh là ai? Anh vậy mà dám ra tay với chồng tôi, anh có tin tôi gọi điện báo cảnh sát không?”

Lang An vốn đĩ muốn lý luận với cô ta, dù sao ở trong mắt anh ta,
không phân nam nữ gì hết, nhưng khi nhìn thấy cô ta vác cái bụng to đi
đến, Lang An có hơi do dự.

Thai phụ có hơi không dám đụng vào.

Cô ta gây sự với bạn cãi nhau với bạn, bạn cũng không thể làm gì được cô ta, nếu lỡ cô ta và đứa bé có chuyện gì, đến lúc đó lại đổ lên đầu
bạn.

Lang An đã lùi hai bước.

Tô Mạn Điệp đắc ý cười cười, chống eo liếc nhìn Dạ Âu Thần, lại nhìn
sang Thẩm Cửu, chế giễu: “Thẩm Cửu, cô từ đâu tìm đến tên diễn viên què
này thế?

Ngồi xe lần mà làm tổng giám đốc? Cho dù là muốn tìm diễn viên thay
cô chống chế, cô cũng tìm người chuyên nghiệp một chút có được không?
Tôi biết Lâm Tuấn vứt bỏ cô cô rất tức giận, nhưng phẩm vị của cô cũng
không cần thấp kém như vậy có được không? Cái gì mà tổng giám đốc Đế
quốc, đều là mấy người bịa ra nhỉ? Mục đích chính là không muốn đền
tiên!”

Nói đến đây, Tô Mạn Điệp nhìn người nhân viên ở một bên ngây ngốc:
“Cô còn không mau qua đây, chiếc váy này 900 triệu, bọn họ không phải
nói đên nổi sao? Cô mau chóng bắt bọn họ đền đi, tôi ngược lại muốn xem
thử, có thật sự đền nổi không hay là chỉ biết nói mồm mà thôi!”

Dưới sự nhắc nhở của Tô Mạn Điệp, em gái nhân viên lúc này mới phản ứng lại, đi tới.

“Thật sự xin lỗi, chiếc váy này thật sự rất đắt giá, nếu như anh đền nổi thì mau chóng đền cho tôi đi.”

Khóe môi Thẩm Cửu động đậy, nhưng lại không nói lên lời.

Dạ Âu Thần mặt mày lạnh lùng ngồi đó không có bất kỳ động tác nào,
Lang An bởi vì boss nhà mình không có động thái gì, anh ta đương nhiên
cũng sẽ không nhúc nhích!

“Buồn cười chết tôi rồi, đây là không đền nổi sao? Còn giả bộ làm tổng giám đốc?”

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *