Ngôn Tình

Tôi Là Thầy Khai Quang

Chương 420 – Giúp đỡ

Tiên nữ Thanh Thủy nói: “Từ cấp ba trở xuống chủ yếu là để luyện thể
chất, vốn dĩ ngươi còn cách cấp hai rất xa, sau khi ngươi ngủ với Triệu
Linh Nhi rồi lại ngủ với Lý Giai Dao mấy lần, đã hấp thu rất nhiều âm
khí, cho nên thể chất đã đạt đến cấp hai”.
Thể chất của Lý Giai Dao là mạnh nhất, thể chất của Triệu Linh Nhi
cũng rất mạnh, tiên nữ Thanh Thủy không biết đó là loại thể chất gì, gần đây tôi đã ngủ với Triệu Linh Nhi một lần, và đã ngủ với Lý Giai Dao
bảy tám lần một ngày!

Đợi chờ lâu như vậy, cuối cùng tôi cũng có thể học công pháp rồi!

Tôi vẫn giả vờ tỏ vẻ khó xử, ông chủ Trang nói: “Cậu Trương, mọi
người đều là bạn, bên giám đốc Hàn thật sự cần dùng gấp, cái giá đưa ra
cho cậu đã cao hơn ngoài thị trường rất nhiều rồi, coi như là cậu giúp
tôi đi”.

Tôi suy nghĩ một chút rồi nói: “Được rồi, để làm quen và cũng nể mặt của ông chủ Trang đây, tôi có thể giúp đỡ lần này”.

“Tuy nhiên, tôi muốn biết thân phận của giám đốc Trương, nếu không,
tôi sẽ không có cách nào giải thích với sư phụ khi trở về. Sư phụ hỏi
tôi là ai đã đưa thuốc cho tôi, nếu tôi không trả lời được, đương nhiên
sư phụ sẽ không đồng ý”.

Trong ngành kinh doanh này, ông chủ Trang thường không hỏi han chi
tiết về đối tác, đây là quy định của giới Âm Dương, sau khi bán được
hàng thì không liên quan gì đến ông ta.

Giám đốc Hàn cười và nói: “Tôi tên là Hàn Mai, không thuộc môn phái
nào, cũng không có thế lực. Tôi làm giáo viên trong một học viện quý tộc ở thành phố Hạ Hải”.

“Tóm lại, tôi tuyệt đối không phải là người xấu”.

Nói xong, Hàn Hải lấy danh thiếp ra đưa cho tôi bằng cả hai tay.

Tôi cảm thấy như đang mở, ông ta thật sự là giáo viên!

Một người có dị năng cấp hai lại là một giáo viên!

Tôi khó hiểu hỏi: “Thành phố Hạ Hải là một trong những thành phố phồn hoa nhất Hoa Hạ, Ngọa hổ tàng long, sao anh lại tới đây mua đồ?”

Hàn Mai cười và nói: “Tôi chỉ muốn sống một cuộc sống bình thường.
Tôi không tiếp xúc quá nhiều với những người trong giới tu luyện, hơn
nữa giá cả ở chợ đen quá cao, tôi không thể mua được linh dược cấp hai”.

“Vì vậy, nó chỉ có tìm kiếm nó thông qua các phương pháp khác”.

Tiên nữ Thanh Thủy đã từng nói, trên thế giới này có rất nhiều người
có năng lực xuất chúng, họ thà sống ở thế giới người thường còn hơn là
tiếp xúc với thế giới tu luyện.

Bởi vì thế giới tu luyện đầy rẫy những chém giết và tiềm ẩn rất nhiều nguy hiểm, trong thế giới tu luyện, những người tu luyện từ cấp ba trở
xuống chỉ là tép riu, có thể gặp phải nguy hiểm hoặc bị người khác bóp
chết bất cứ lúc nào, vậy nên không thể an toàn bằng ở trong thế giới
người thường, hô phong hoán vũ”.

Hoặc là yên ổn sống một cuộc sống bình thường.

Sau khi xác nhận thân phận của Hàn Mai, tôi đồng ý.

Giám đốc Hàn cảm ơn rồi bắt tay tôi đầy phấn khích, sau đó chúng tôi
trao đổi số điện thoại cho nhau, khi tôi nhận được đồ sẽ thông báo cho
giám đốc Hàn.

Sau khi giám đốc Hàn đi, tôi đi thẳng vào vấn đề, hỏi về chuyện mặt
dây chuyền ngọc bích: “Giám đốc Trang, ba năm trước, một chủ cửa hàng
ngọc bích tên là Trịnh Lệ Quyên có bán cho ông một mặt dây chuyền ngọc
bích hình bán nguyệt màu đen với giá ba triệu bảy trăm tệ phải không?”

Ông chủ Trang nghe vậy, con ngươi chợt co rút lại, nhưng ông ta che
dấu rất tốt, rất nhanh chóng đã khôi phục được sự bình tĩnh, nói: “Cậu
Trương, mấy năm nay tôi đã bán đi một số thứ, tôi cũng đã quên mất mình
bán bao nhiêu thứ rồi. Cậu hỏi cái này làm gì?”

Tôi bình tĩnh cười nói: “Ông chủ Trang, chúng ta đều là người hiểu
chuyện, nếu tôi đã tìm được chỗ này của ông thì chắc chắn tôi đã biết
được điều gì đó. Tôi biết ông chủ Trang bận kinh doanh, bán ra rất nhiều thứ, nhưng chắc không đến nỗi quên mất chuyện này chứ?”

“Ông có muốn tôi gọi bà chủ Trịnh tới đây, chúng ta nói chuyện cụ thể hơn không?”

Sắc mặt của ông chủ Trang trông không được tự nhiên: “Cậu Trương, tại sao cậu lại điều tra chuyện này?”

“Tôi đang tìm mặt dây chuyền ngọc bích đó”, tôi nói: “Mặt dây chuyền
ngọc bích đó rất quan trọng đối với tôi. Tôi phải tìm được nó, ông chủ
Trang, nói cho tôi biết, mặt dây chuyền ngọc bích đó đâu?”

Ông chủ Trang suy nghĩ một chút rồi nói: “Cậu Trương, mặt dây chuyền
ngọc bích đó chỉ là một pháp khí hộ thân bình thường thôi. Nó đã được
bán lâu rồi. Giám đốc Trương không thiếu tiền, nếu cậu cần pháp khí, tôi có thể giới thiệu một số bạn bè của tôi cho cậu để cậu mua được một
pháp khí khác tương tự”.

Ông chủ Trang không muốn nói với tôi, dường như có điều gì đó không thể nói ra.

Tôi nói: “Ông chủ Trang, mặt dây chuyền ngọc bích đó có ý nghĩa rất
quan trọng đối với tôi, còn những pháp khí khác tôi không có hứng thú.
Tôi nghĩ tốt hơn là ông nên nói cho tôi biết sự thật, ông đã bán mặt dây chuyền ngọc bích cho ai, ông chỉ cần cho tôi biết người mua là ai là
được”.

Vẻ mặt ông chủ Trương trở nên lạnh lùng: “Giám đốc Trương, sao cậu
lại cố chấp như vậy? Tôi đã nói đã bán nó rồi, chuyện này đã kết thúc ba năm trước rồi, cậu đừng hỏi thêm nữa, cứ điều tra như vậy sẽ chẳng có
lợi lộc gì cho cậu đâu”.

“Ông thật sự không muốn nói sao?”, giọng nói của tôi trở nên lạnh
lùng: “Mọi người đều là bạn bè, tôi ở đây nói chuyện đàng hoàng với ông, giám đốc Hàn là bạn của ông, tôi cũng giúp bà ta lấy thuốc”.

“Ông chủ Trang, tôi coi ông như một người bạn, nhưng ông lại coi tôi như người ngoài”.

Sắc mặt ông chủ Trang trông rất khó xử: “Giám đốc Trương, tôi không
nói với cậu chuyện này vì nó rất phức tạp và dính dáng đến rất nhiều
thứ. Hơn nữa, người mua đã chết rồi, năm đó Cục điều tra công năng đặc
dị cũng đã điều tra vấn đề này, nhưng cũng không có kết quả gì. Tôi cũng không muốn cậu điều tra chuyện này, tránh gặp phải rắc rối”.

“Vậy nên ông mới không nói cho tôi biết sao?”

Cục điều tra công năng đặc dị cũng đã nhúng tay vào rồi sao? Người mua đã chết rồi ư?

Tôi nói tiếp: “Ông chủ Trang, đừng quên rằng bạn tôi đã chữa khỏi
bệnh cho bố ông. Không có nhân sâm của tôi, bố ông cũng không thể khỏi
bệnh được. Đã đến lúc ông phải báo ơn rồi”.

Sắc mặt ông chủ Trang u ám, ông ta bắt đầu chìm vào suy tư.

Tôi tiếp tục nói bằng giọng lạnh lùng: “Nếu như ông không nói, tôi
cũng không ngại nhờ người từ Cục điều tra công năng đặc dị đích thân đến hỏi ông. Đến lúc đó, có thể ông sẽ phải tới Cục điều tra uống trà đó,
không đơn giản đâu”.

Tôi chỉ có thể lấy Cục điều tra công năng đặc dị ra để đe dọa ông ta. Ông ta không biết mối quan hệ giữa tôi và Mộc Dịch là như thế nào. Lúc
đầu, tôi và Mộc Dịch cùng nhau mua linh thạch, còn có mâu thuẫn với giám đốc Đàm. Mộc Địch đã lấy thân phận là người của Cục điều tra công năng
đặc dị để áp chế giám đốc Đàm, bảo vệ tôi ở khắp mọi nơi.

Qua những chuyện này, chắc chắn ông chủ Trang đã cho rằng tôi có quan hệ rất tốt với những người trong Cục điều tra công năng đặc dị, đương
nhiên đó chỉ là cáo mượn oai hùm thôi.

Nếu ông chủ Trang thật sự không nói gì, tôi chỉ có thể dùng vũ lực để ép ông ta nói, nhưng chưa đến bước đường cùng thì tôi sẽ không sử dụng
vũ lực.

Một nửa người trong giới tu luyện là người của ông chủ Trang, ông ta
bán linh thạch và những thứ khác, nhất định ông ta phải biết nhiều người trong giới tu luyện, vậy nên tôi cũng không dám đối đầu trực tiếp với
ông ta, tôi sợ ông ta sẽ nhờ người trong giới tu luyện đối phó với tôi.

Nhưng những người ở chợ đen như ông chủ Trang lại sợ nhất người của Cục điều tra công năng đặc dị.

Tôi chỉ hỏi thăm về việc này, hỏi người mua là ai mà thôi, không hề làm khó ông ta.

Nghe nhắc đến Cục điều tra công năng đặc dị, sắc mặt của ông chủ
Trang trông rất mất tự nhiên, khi nhìn thấy ánh mắt sắc bén của tôi thì
ông ta đành phải thỏa hiệp.

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *