Đô Thị, Ngôn Tình

Thuần Hóa Kêu Thú Tiểu Thê Quá Manh Hủ

Q.1 – Chương 9 – sư huynh lâm mặc

An Tâm đi bộ về ký túc xá, phát hiện hai người trong ký túc xá còn chưa có tới đã tới rồi, hơn nữa cô trở về, chính là đủ quân số.

Nhưng mà không
khí giống như giống nhau. An Hinh nhìn thoáng qua hai em gái mới đến,
một người trong đó thoải mái hào phóng nhìn qua, trong tay còn kéo một
cô gái nhỏ xấu hổ e thẹn khác.

“Chào cậu, cậu là An Hinh đi. Tớ
tên là Trần San San, đây là Đông Phương Nhược Tuyết.” Cô gái hào phóng
nở nụ cười, chủ động tự giới thiệu.

An Hinh lễ phép mà cười cười: “Chào hai cậu.”

“Cái kia, An Hinh à, có thể thương lượng sự kiện nhỏ với cậu hay không?” Trần San San có chút ngượng ngùng mà mở miệng.

“A!” An Hinh giả ngu giả ngơ đẩy mắt kính.

“Có thể đổi cái giường đệm với cậu được không? Nhược Tuyết muốn ở cùng với
tớ.” Trần San San chỉ chỉ vị trí, Đông Phương Nhược Tuyết ở bên cạnh cô
ấy nhút nhát sợ sệt nhìn An Hinh.

Đây là một đôi bách hợp, ngày
đầu tiên khai giảng này còn mang nhất kiến chung tình không quá khoa
học. An Hinh nhìn hai người liếc mắt một cái, lại nhìn nhìn Tất Lệ sắc
mặt không tốt lắm vẫn luôn ra vẻ mặt cao ngạo, không phải đâu, mới vừa
vào ký túc xá mà thôi, nhanh như vậy liền phân ra tiểu đoàn thể. Chẳng
lẽ về sau phải dùng sinh mệnh hữu hạn tới đầu nhập vào trong quá trình
nhàm chán xé bức.

“Thật ngượng ngùng, thêm phiền toái cho cậu
rồi. Vốn dĩ cũng ngượng ngùng nhắc, nhưng mà nghe nói cậu là tính toán
trọ ở ngoài trường.” Trần San San lại giải thích một chút.

“À,
không có việc gì, đổi đi.” An Hinh không sao cả, chính là qua lại lăn
lộn rất phiền người, may mắn là mùa hè, ngày hôm qua cô cũng không lấy
hết đồ đạc ra, dọn dẹp lên đơn giản. Trần San San vừa nghe cô đồng ý,
lập tức liền đi lên giúp cô dọn dẹp, một bên còn không dừng cảm tạ, toàn bộ trong quá trình, Đông Phương Nhược Tuyết vẫn luôn nhu nhược động
lòng người như vậy mà đứng, mà Tất Lệ thì không coi ai ra gì không thèm
nhìn.

Một nàng kiều công chúa, một nàng kiêu công chúa, Trần San
San có thể giả thiết là nhân vật kỵ sĩ bảo hộ linh tinh. An Hinh thất
thần mà nghĩ, nhưng mà đối với bách hợp hướng, hứng thú của cô rõ ràng
không nồng hậu, tư duy đều không trống trải sao.

Địa phương có
con gái, liền có giang hồ. Chậc, nếu không phải thuê nhà còn chưa có dọn dẹp tốt, An Hinh hận không thể hiện tại liền cuốn gói chạy lấy người.
Phòng 1204 chính là có một giáo sư siêu cấp đẹp trai đang ở, lực hấp dẫn rất lớn.

Tất Lệ nhìn hai người tới tới lui lui bận bận rộn rộn, hừ lạnh một tiếng, quay đầu đi ra cổng của ký túc xá.

“Nha, xin lỗi, phỏng chừng coi cậu cũng trở thành chúng mình một đám.” Trần
San San nhìn thoáng qua bóng dáng của cô ta, hướng An Hinh vui vẻ.

Cậu không phải tồn tâm tư này sao. An Hinh cũng không nói ra, tính tình tốt mà cười.

Trần San San rất biết nói chuyện, An Hinh nghe xong trong chốc lát, cũng đại khái hiểu biết ân ân oán oán ngày này. Cơ bản chính là Đông Phương
Nhược Tuyết là cha mẹ bồi trước tới, giường đệm sau khi đặt ở Tất Lệ bên bạo lại cha mẹ đi rồi, cô gái nhỏ ở trong ký túc xá khóc sướt mướt khó
chịu, sau đó Tất đại công chúa ngại phiền người, liền châm chọc mỉa mai
vài câu, vì thế Đông Phương tiểu công chúa liền khóc đến càng vui. Trần
đại hiệp nữ trừ bạo giúp kẻ yếu, giúp đỡ kẻ yếu nói nói mấy câu, liền
hoàn toàn cùng Tất đại công chúa sặc đi lên.

Đây đều là việc nhỏ
gì a. An Hinh tuy rằng tuổi nhỏ nhất, nhưng mà cảm thấy tuổi tâm lý của
mình giống như lớn nhất. Một phương diện là cha mẹ anh trai từ nhỏ giáo
dục chính mình lấy hoà bình chờ tương đãi, về phương diện khác, phỏng
chừng cũng là vì vẫn luôn giả bộ làm người lớn mệt lòng.

Lại lần
nữa dịch xong giường đệm, An Hinh đang định vào buồng vệ sinh rửa mặt,
Tất đại công chúa bỗng nhiên đi mà quay lại, sắc mặt kỳ quái mà nhìn An
Hinh, bộ dáng ánh mắt không quá hữu hảo.

An Hinh nhưng không nghĩ tùy tiện đứng thành hàng, tính tình rất tốt mà cười cười xem như chào
hỏi, đều là người trẻ tuổi, tính tình hơi kém cũng không tính là chuyện
lớn. Huống chi, chị họ vẫn luôn nói, tình nghĩa chị em trong ký túc xá
là khó có được nhất, bốn người các cô trong ký túc xá đến bây giờ đều là khuê mật tốt, vẫn không thể chính mình vừa mới đến nơi này, ngày đầu
tiên liền biến thành kẻ thù.

Tất Lệ hình như không nghĩ tới An
Hinh sẽ phóng thích thiện ý với cô ta, sắc mặt biến hóa một chút, sau đó nâng lên cái cằm cao ngạo: “An Hinh, phía dưới có người tìm cậu.”

“A!” An Hinh có chút kỳ quái, ai sẽ tìm cô? Hạ Lệ và Hạ Thần đều có số điện
thoại của cô, trực tiếp gọi là được: “Có nói tên không?”

“Anh ta
nói anh ta tên là Lâm Mặc.” Tất Lệ nhịn không được lại nhìn lướt qua An
Hinh, thật là con nhóc không có gì để khen, vì cái gì mỗi ngày buổi tối
đều có các loại soái ca tới tìm cậu ta.

“A!” An Hinh bừng tỉnh,
trên mặt hiện ra nụ cười vui mừng, tươi đẹp mắt của ba người. Nụ cười
kia, toàn bộ ký túc xá giống như đều càng sáng, một loại không khí làm
người vui sướng giống như dọn sạch nặng nề vừa rồi.

Ảo giác, hết
thảy đều là ảo giác. Khi Tất Lệ lại lần nữa nhìn về phía An Hinh, hoảng
hốt chỉ nhìn thấy con nhóc hơi hơi gợi lên khóe miệng.

“Tớ đi xuống một chút a.” An Hinh nhanh như chớp mà chạy ra cổng của ký túc xá.

Đàn anh Lâm Mặc đó, cô quen biết anh lúc học lớp 7, sư huynh bốn năm cấp 2
và cấp 3. Từ sau khi anh thi đại học tốt nghiệp, đã suốt hơn hai năm
không gặp rồi, suýt chút nữa đều quên mất anh cũng học ở đại học J.

An Hinh chạy xuống lầu hai chỉ có hai mươi giây, mới vừa chạy ra cổng
chính, liền thấy bóng dáng yên tĩnh đứng thẳng ngoài khu ký túc xá giống như so với trước đây cao hơn một ít, cũng càng thêm thành thục đẹp
trai, dưới ánh đèn đường, làn da vẫn oánh nhuận tuyết trắng như cũ, cái
mũi cao thẳng, hình dáng hốc mắt rõ ràng.

Bộ dạng hơi có chút đặc thù, sao có thể dễ dàng quên Lâm Mặc có một phần tư huyết thống Nga.

“Sư huynh.” An Hinh buột miệng thốt ra, có niềm vui cửu biệt gặp lại, xa quê gặp bạn cũ.

“Thật đúng là em rồi.” Lâm Mặc cười đỡ bả vai An Hinh, “Như thế nào tới địa
bàn của anh cũng không trước tiên báo cáo với anh một tiếng. Nếu không
phải hôm nay gọi điện thoại cho lão Đường, còn không biết em cũng tới
rồi đâu. Không phải chọn đại học F sao?”

“Ai da, sư huynh anh vẫn là trước sau như một mà nói nhiều quá.” An Hinh phun tào.

Đường Dận trước kia ở trường học dạy môn cái nghệ thuật giám định và thưởng
thức, An Hinh và Lâm Mặc đều là môn sinh đắc ý ở trường cấp 2 và trường
cấp 3 của anh ta. Được rồi, kỳ thật An Hinh cũng từng có một trận yy CP
lão Đường và Lâm Mặc, niên hạ công này nọ có sức hấp dẫn nhất. Nhưng mà
sau này lão Đường tự hủy đi CP mà đi kết hôn, tổ hợp này liền tiêu tan
ảo ảnh, Lâm sư huynh nhưng thật ra rất phối hợp với cô, phối hợp đến sau này hai người trở thành bạn bè tương đối có thể trò chuyện, bị An Hinh
mời ra đại hậu cung yy trở thành người trong nhà, một loại không thể xâm phạm kia.

“Sao mà em giống như không cao lên vậy.” Lâm Mặc xoa đầu An Hinh, bỗng nhiên nhíu mày.

“Cao lên cao lên cao lên cao lên hai cm đó.” Hinh gia xù lông, hận nhất người ta nói cô lùn, Lâm Mặc nhất định thoải mái.

“Một năm một cm, ha ha, xem ra đời này không có hy vọng đến 1m6 rồi.”

------ Lời nói ngoài lề ------

Tiểu ca ca Lâm Mặc thích không nữ một nhà ta, thân biên như thế nào có thể
không có nam hai, như thế nào có thể như thế nào có thể. Tiểu ca Lâm Mặc thực không tồi đi.

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *