Dị Giới, Huyền Huyễn

Thiếu Vương Phi Bá Đạo (Xích Tử Xuyên Không)

Chương 8 – Ai Dám Động Đến Ta!? (3)

-Ngải!Ngải!-Lâm Hùng tức tốc chạy đến Hàn Nghị(nơi ở của Liễu di nương và Lâm Ngải)Theo sau hắn là vài người Lâm gia

Ầm!-mở tung cánh cửa,hắn bước vào trong gian phòng yên tĩnh

Người hầu đều đã bị Lâm Ngải đuổi ra ngoài,chẳng ai dám vào,nghe tên nô tài kia nói muội muội của hắn suốt tuần nay đã không ăn gì rồi,chỉ khư khư trong phòng đợi hắn về,Liễu di khuyên thế nào cũng không được,thỉnh thoảng còn nghe tiếng nàng khóc

Nghe kể Lâm Hùng cũng không tin,chỉ nghĩ là trò đùa của Lâm Ngải ai ngờ khi đến chỗ phụ thân và lão gia tử hắn mới biết sự tình

Sau đây là cảnh “tình củm anh em”

-Hức…-tiếng nấc phát ra sau màn che

-Ngải…-Lâm Hùng bước tới gần,Ngải nghe tiếng,giật mình ngẩng lên,mặt nàng quấn băng kín mít,người chi chít vết thương chưa lành(xác ướp Lâm Ngải)

-Ca…ca về rồi…hức!-nàng nghẹn ngào

Lâm Hùng vén màn lên nhìn rõ,nàng lập tức gục xuống,sụt sịt

-Ca đừng nhìn,Ngải giờ xấu lắm!Ngải không còn là muội muội xinh đẹp của ca nữa,Ngải không muốn ca thấy đâu!Huhuhu…-Lâm Ngải run lên,khóc to hơn(tự dưng thấy thương bả mặc dù chính mình làm bả thành ra như dậy)

Lâm Hùng nhìn nàng,lòng đau xót không thôi,kẻ làm cho muội muội hắn thành ra như vậy,hắn tuyệt đối không tha!(cứ thử xem,xí)

Tiến lại bên giường,Lâm Hùng ôn nhu ôm Ngải vào lòng(- -)vuốt nhẹ mái tóc nàng

-Đừng nói bậy!Dù Ngải có thế nào thì vẫn luôn là muội muôi yêu quý của ca,cả đời này ca sẽ luôn bảo vệ muội

Lâm Ngải nấc lên một tiếng,trong lòng thấy an tâm,khẽ nói

-Vâng,ca ca…

-Ca biết Ngải rất ngoan mà,giờ thì muội phải ăn,suốt cả tuần không ăn cái gì,nhìn muội như con cá khô ý,như thế ca sẽ không thương muội nữa đâu-Lâm Hùng nhăn mặt mắng

-Muội ăn!Muội ăn mà!-Lâm Ngải hai mắt long lanh nũng nịu

-Ha ha ha…ta đùa chút thôi,lần này tu luyện cũng có được một chút linh dược trị thương,ta sẽ kêu người mang cho muội-Lâm Hùng xoa nhẹ đầu nàng

-Cảm ơn ca!-Ngải mặt có chút ửng đỏ,cười tươi-Còn nữa,tất cả chuyện này…

-Ta biết mà,kẻ làm hại Ngải của ta,ta tuyệt đối không tha!-ánh mắt hiện lên sát khí lạnh lẽo,Lâm Hùng tức giận nói-“Phong Tư Linh!Ta sẽ chặt ngươi thành tám khúc,tuyệt đối không tha cho ngươi”

(Đoạn tình củm này làm Tiểu Lộ mệt mún chớt)

Lúc đó,ở chỗ Phong Tư Linh

-Tiểu thư!Nhị thiếu gia đã trở vể rồi-Ngọc Miên từ ngoài hối hả chạy vô

-Về rồi à,ta chờ hắn mòn dép rồi đây,để xem hắn có thể làm cái gì-thanh âm băng lãnh của Phong Tư Linh cất lên

Trên tay nàng là thanh tử kiếm được luyện từ nọc độc và vảy của Tiểu Xà,mấy ngày trước nàng phải nhọc công rút vảy của nó ra,vảy vừa cứng lại vừa dính chặt(chỉ tội cho Tiểu Xà,Linh tỷ lấy của nó bao nhiêu độc cũng được nhưng đau đớn nhất là khi nàng rút vảy nó ra,nếu bạn muốn trải nghiệm nỗi đau này,hãy thử dập mạnh đầu vào đá^^)

Nhờ nguyên khí trong Liên ấn(cái bớt hoa sen)mà nàng dễ dàng luyện được cực phẩm linh khí như vậy

Vũ khí được chia thành các cấp bậc:kim khí,bảo khí,pháp khí,linh khí,tiên khí,thánh khí,thần khí.Mỗi loại lại chia thành hạ phẩm,trung phẩm và cực phẩm

Sở hữu vũ khí mạnh cũng giúp ích rất nhiều cho triệu hồi sư.Ví dụ một triệu hồi sư Tứ tinh sở hữu linh khí có thể đấu ngang hàng với một triệu hồi sư Ngũ tinh

Thanh băng thạch bảo kiếm của Lâm Hùng cũng được tính vào diện trung phẩm linh khí,thực lực của hắn cũng không tầm thường,16 tuổi đã là Thất tinh triệu hồi sư rồi

-Tiểu thư,lần này Lâm Hùng chết chắc rồi!Đến em cũng không ngờ được tiểu thư lại lợi hại như vậy-Ngọc Miên hưng phấn hẳn lên,mấy ngày trước khi gặp Tiểu Xà nàng còn sợ đến sắp ngất,giờ vẫn có chút bàng hoàng

-Phong Tư Linh!Phế vật nhà ngươi ra đây cho ta!-tiếng la từ ngoài phát ra

-Vừa nhắc tào tháo tào tháo đến.Chúng ta mau ra,không hắn tức quá đánh bay căn nhà thì không hay-Phong Tư Linh ngồi dậy,Ngọc Miên đỡ lấy tay nàng dìu ra ngoài

Lâm Hùng vừa nhìn thấy nàng,gân xanh máu nóng nổi lên,mấy người Lâm gia đứng sau hắn che miệng cười thầm,chờ đón số phận của Phong Tư Linh

-Nhị ca,mới sáng sớm đã đến chỗ ta làm phiền rồi,nên nhỏ tiếng một chút-Phong Tư Linh vẫn phong thái điềm đạm

-Phong Tư Linh!Lá gan của ngươi dạo này lớn quá nhỉ!?Sao ngươi dám đả thương muội muội của ta,hôm nay ta không chặt ngươi thành tám khúc không được!-Lâm Hùng rút thanh băng kiếm ra

-Ấy!Nhị ca nói thế có phần không đúng nha.Nếu nói là lá gan lớn,thì phải nói Đại tỷ mới phải,không chỉ không coi bổn Quận chúa ta ra gì mà còn định ra tay đánh người của ta,ta không chém đầu Đại tỷ là may lắm rồi đấy-Phong Tư Linh cười lạnh,ánh mắt tro sắc(xám)lộ rõ sự cao ngạo lạ thường

Liễu di nương kìm không được mới hét lên

-Xú nha đầu nha ngươi!Ngươi có quyền gì mà nói như thế,ngươi chỉ là một phế vật không hơn không kém thôi

Phong Tư Linh quay sang bà ta,trừng mắt nói

-Nếu Liễu di đã nói ta là phế vật,vậy con gái Lâm Ngải của ngươi…còn không bằng một phế vật!

Hả!-người Lâm gia đồng loạt ngơ mặt ra,Lâm Hùng bộc phát,la lên một tiếng rồi cầm kiếm lao về phía Phong Tư Linh

Phong Tư Linh ung dung tự tại cười lạnh một cái,thoáng chốc đã biến mất,Lâm Hùng chém hụt nên hơi mất thăng bằng

-Hùng nhi!Đằng sau!-Lâm Vĩnh Kha nhanh chóng nắm bắt tình hình như vẫn không kịp

Khác với khi đánh với Lâm Ngải,lần này Phong Tư Linh dồn nguyên khí vào tay rồi đấm một cú vào lưng Lâm Hùng,hắn văng xa mấy mét(hahaha hai anh em các ngươi sập cùng một bẫy!)

Lâm Hùng ngạc nhiên tột độ,sức mạnh này,nàng làm sao có!?

-Phong Tư Linh…từ bao giờ mà ngươi…-hắn chống kiếm,lấy lại thăng bằng

Lão gia tử,Lâm Viễn Độ quan sát trận đấu,hắn sớm nhận ra Phong Tư Linh phế vật ngày nào đã không còn như trước nữa

-“Đứa trẻ này nếu được bồi dưỡng tốt thì sau này sẽ làm rạng danh Lâm gia ta(ông cứ mơ đi,với lại Linh tỷ họ Phong mà hahaha)”-Lâm Viễn Độ vuốt vuốt chỏm râu dài

Mới đây thôi hắn vừa đột phá lên cấp Cửu tinh triệu hồi sư,thực lực lão già nay rất thâm hậu,còn kí khế ước với linh thú Liệt Hỏa Báo(nó cũng nằm trong Thất linh),dù là Thiên cấp triệu hồi sư như Nguyên Khai hoàng tử gặp hắn cũng phải khó khăn mấy phần

-Ra đi Băng Linh Chu!-bất quá Lâm Hùng lại gọi linh thú của hắn ra-hừ!Để xem phế vật nhà ngươi còn huênh hoang được đến đâu

Một con nhện băng khổng lồ xuất hiện,nó “gào” mấy tiếng ghê rợn,Băng Linh Chu là Thập nhị giai linh thú(xì,đối với Tiểu Xà dễ thương “của ta” còn không bằng cái móng tay)

-Băng Linh Chu!Giết nàng ta!

Grào!-con nhện lao tới chỗ Phong Tư Linh

-Thập nhị giai linh thú à?Thực lực Nhị ca cũng có chút tiến bộ đấy,nếu Nhị ca đã muốn thế thì…-Phong Tư Linh rút ra bên hông một chiếc roi da(cuỗm được từ Lâm Ngải đấy,còn cải biến tẩm độc của Tiểu Xà nữa hehe)quật xuống đất vài cái,mắt nàng lóe sáng-…để ta đánh cho má ngươi nhận không ra luôn!(Aaa…tỷ ý bộc phát rồi!)

Phong Tư Linh tỏa ra sát khí quỷ dị,quật một nhát roi vào Băng Linh Chu,nó kêu một tiếng thảm khốc rồi gục xuống,một vệt độc dài chẻ đôi thân thể nó(có là thần thánh cũng không tránh nổi độc tố của Tiểu Xà)

-Băng Linh Chu!-Lâm Hùng run cầm cập,hắn run sợ trước Phong Tư Linh,run sợ trước thứ sát khí kinh hoàng của nàng,đầu óc hắn quay mòng mòng,đứng không vững mà sụp xuống,thanh bảo kiếm cũng trượt khỏi tay(tội nghiệp,nó còn chưa được thể hiện nữa)

Tiểu Xà ẩn thân ở trên cao nhìn xuống,nó thấy thương cho số phận của Lâm gia,đến nó còn phải quy hàng trước sát khí của Phong Tư Linh nói gì đến người như Lâm Hùng

Người Lâm gia đứng quan sát,ai cũng vậy kể cả Lâm Viễn Độ đều toát mồ hôi,nuốt cái ực

Cả sân nhà hoang bị bao trùm bởi sát khí của Phong Tư Linh,nàng cười lạnh,quật roi xuống đất,định ra tay thì…

-Thái tử điện hạ và Dạ Anh Công chúa giá lâm!……………………

Bạn đang đọc truyện trên: KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *