Huyền Huyễn

Thi Vương Cuối Cùng

Q.1 – Chương 11 – Lần Đầu Tập Làm Người

Vậy là đã gần 3 tháng kể từ lúc đưa Lạc Nhất Trung về ở cùng và dạy hắn cách để hòa nhập với con người, quả thật thì bản thân Tuệ Như cũng như Thiên Nghĩa cũng rất bất ngờ với ý chí của Nhất Trung. Khoảng thời gian qua hăn đã không giết hại hay phá phách ai, hắn luôn đi theo Tuệ Như để học hỏi những thứ mà trước giờ hắn chưa hề nghĩ đến đằng sau những nạn nhân mà hắn giết, Nhất Trung giờ đây dần cởi mở hơn với mọi người, hắn đã bắt đầu nói chuyện với Thiên Nghĩa, lão Thiên và những người xung quanh nhưng có những thưd mà hắn không thể vượt qua giới hạn đó là… Nhất Trung không ăn được đồ ăn của con người mà chỉ có thể uống được cafe hay các loại nước thôi nhưng cũng có mức độ nếu uống nhiều sẽ bị sìn mà chết. Ngồi giữa phòng khách, hai người nói chuyện rất thoải mái với nhau trong khi Thiên Nghĩa phải vào công ty làm một số giấy tờ…

Tuệ Như: Nhất Trung này! Thật ra thì anh đã bao nhiêu tuổi rồi?

Nhất Trung: đã hơn 300 tuổi rồi,… Như là kiếp sau của Lục Nhi, ta biết điều đó khi ở đây vì mọi cử chỉ của Như không giống Lục Nhi của ta nhưng có lẽ đó không còn quan trọng với ta nữa

Tuệ Như: anh thật sự nghĩ vậy thì tốt, thôi để tôi vào bệnh viện lấy thêm thức ăn cho anh

Nhất Trung: cảm ơn! Tôi rất biết ơn Như và mọi người đã giúp đỡ ta trong thời gian qua, đã đến lúc ta cũng phải bắt đầu ra ngoài đi làm kiếm tiền để sống hòa nhập với thế giới này

Tuệ Như: vì sao anh lại thành cương thi như vậy?…

Nhất Trung: thật ra thì ta cũng không biết nữa, khoảng mấy trăm năm trước lúc mà vào thời nhà Thanh, ta là một quan lớn của triều đình. Dòng tộc họ Lạc nhà ta là một dòng tộc lớn và cao quý trong hoàng cung nhưng vì có kẻ hảm hại mà ta và dòng tộc bị tru vi cửu tộc phải chết hết, từ lúc bị giết đến khi tỉnh giấc ta không hề hay biết gì cả, chỉ biết là rất đói và phải luôn tìm máu để ăn…

Tuệ Như nghe đến đây cũng thấy tiếc thương cho số phận của Lạc Nhất Trung vì ông trời đã cố trêu đùa anh ấy…

Vừa mở cửa vào Thiên Nghĩa nói vọng vô theo, giờ thì anh yên tâm đi tôi đã tìm cho anh một việc thích hợp với anh rồi, anh cứ làm ở chỗ tôi. Một cương thi thân thủ bất phàm như vậy thì làm những công việc như anh thì công việc bắt ma hay truy bắt tội phạm là hoàn hảoNhất Trung: Vậy thì tốt quá, việc gì ta cũng làm, cảm ơn anh… Thiên Nghĩa

Thiên Nghĩa: có gì đâu, tôi đã xem anh như một người anh em trong nhà rồi…

Đang nói chuyện rôm rã thì từ ngoài cỗng lão Thiên chạy thụt mạng vào báo

Lão Thiên vừa nói vừa thỡ hỗn hễn: này!… có vụ mới nữa này, mấy đứa có làm không? Sẵn đây dẫn Lạc Gia theo để hắn học hỏi

Thiên Nghĩa: ông nói có vụ mới là vụ gì?

Lão Thiên: hàizzz chuyện là ta nhận được một tin là ở đường TTP ngay hẻm cuối đường có một ngôi nhà bị ma ám đang cần ta đến để xem tình hình nên ta mới chạy sang đây rũ đây…

Tuệ Như: Nhất Trung à! Anh có đi không?

Nhất Trung: được… ta sẽ đi một chuyến xem sao?…

Bạn đang đọc truyện trên: KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *