Ngôn Tình

Theo Đuổi Vợ Câm

Chương 85 – Điều tra

“Vậy thì tốt rồi.“
Bắc sĩ Tú thở dài một hơi. Nói thật, nếu việc

bệnh nhân nữ bị dâm ô trong bệnh viện bị truyền

ra ngoài, danh tiếng của bệnh viện cũng bị ảnh

hưởng ít nhiều.

Đây là nơi ông gắn bó nhiều năm nên cũng

KhiôNa muốn xảy ra chuyện như vậy. Nhưng khi

tgẩng đầu lên nhìn Đình Phong, ánh mắt ông

tràn ngập giận dữ:

“Cậu là chồng cô ấy mà lại đối xử với vợ

mình như vậy. Cậu có còn là con người không?

Đói khát đến nỗi ép buộc cả người vợ đang bệnh

nặng phát sinh quan hệ. Thật là…thật là…“

Ông tức tối đến không biết phải dùng từ gì

để diễn tả hành động tổi tệ của Đình Phong.

Quay đầu nhìn Khả Hân nằm đó, ông xót xa thầm

nghĩ: Hồng nhan bạc phận.

Lời chỉ trích nặng nề của vị bác sĩ khiến Đình

Phong gục đầu xuống, hai bàn tay cuộn tròn

thành nắm đấm. Không phải anh tức giận vì bị

mắng chửi, mà bởi những lời này của ông là hoàn

toàn chính xác.

Đối xử với Khả Hân như vậy, anh chính là kẻ

còn xấu xa hơn cả cầm thú.

“Tường Vy, đây là bệnh nhận tôi đã giao cho. |

em, em tự xử lý đi. Nhìn thấy mặt cậu ta là tôi

khó chịu rồi.

Bác sĩ Tú quắc mắt lườm Đình Phong, phất

1a/ f3 khỏi phòng. Hai cô y tá sau khi dọn dẹp.

XöNĐ đống bẩy nhầy mà Khả Hân ói ra cũng

nhanh chóng đi ra và đóng cửa lại.

Trong phòng lúc này chỉ còn lại Tường Vy và

Đình Phong.

Tường Vy liếc Đình Phong, không nói gì mà

đi đến bên cạnh giường bệnh. Có lẽ tâm trạng bị

đả kích cùng thân thể suy nhược khiến Khả Hân

mệt mỏi nên đã ngủ từ lúc nào.

Đình Phong cũng chậm rãi bước tới. Anh

dùng tay lau áo đi vết bẩn còn sót lại ở khóe môi

Khả Hân, cẩn thận chỉnh lại chiếc áo cô đang

mặc.

Nhìn thấy đôi lông mày của Khả Hân nhíu lại,

Đình Phong nhẹ nhàng vuốt ve để nó giãn ra.

Sau đó, anh lấy chiếc chăn mỏng bên cạnh, đắp

lên người cô.

Biểu cảm đau buồn, hối hận cùng những

hành động tràn đẩy sự yêu thương của Đình

Phong dành cho Khả Hân bị Tường Vy thu vào

đáy mắt.

Bỗng, Tường Vy thấy người đàn ông trước

mật thật đáng thương. Hành động bột phát của

ĐÌNH Phong chắc chắn là do phát hiện mối quan

hệ giữa Khả Hân và Nhật Dương.

Tuy nhiên, cô không ngờ anh ta lại điên rồ

đến mức ép buộc Khả Hân trong tình cảnh này.

Tốt hơn hết là cô nên nhắc nhở anh ta vì dù sao

hiện tại Khả Hân cũng đang là bệnh nhân của cô.

“Nếu tôi là anh, tôi sẽ không tiếp tục kích

thích vợ mình. Hai cú sốc tâm lý liên tiếp có thể

dẫn đến việc rối loạn thần kinh gây ra nhiều hậu

quả nghiêm trọng.”

Theo đuổi vợ cảm} Chương 8B: Điểu tra

“Hai cú sốc? Ý cô là gì?”

Đình Phong nhanh chóng bắt được trọng

điểm trong lời nói của Tường Vy. Anh đột nhiên

nhớ ra, lúc đánh nhau với Nhật Dương thì cậu ta

cũng có nhắc đến vấn đề này. Chẳng qua lúc đó

bị cơn giận lấn át nên anh không kịp chú ý.

“Có thể anh chưa rõ. Sáng hôm qua, Khả

Hân được đưa vào đây với tình trạng bất tình do

va chạm với xe tải. Nguyên nhân bởi vì cô ấy đi

lang thang ngoài đường trong lúc tâm lý mất

Kiểit;soát.”

Tường Vy nhắc lại, đồng thời đưa hồ sơ

bệnh án của Khả Hân cho Đình Phong xem.

Nhìn những dòng chẩn đoán của bác sĩ, tim

Đình Phong đập thình thịch, bàn tay vô thức siết

chặt lấy cuốn sổ.

Rốt cuộc Khả Hân đã gặp cú sốc gì?

Rõ ràng chuyện anh hiểu lầm Khả Hân đã

xảy ra từ trước đó khá lâu, cô cũng đối diện với

nó bằng vỏ bọc bình thản chọc anh phát điên.

Do đó, đây không thể là nguồn cơn của sự việc.

“Hai cú sốc? Ý cô là gì?”

Đình Phong nhanh chóng bắt được trọng

điểm trong lời nói của Tường Vy. Anh đột nhiên.

nhớ ra, lúc đánh nhau với Nhật Dương thì cậu ta

cũng có nhắc đến vấn đề này. Chằng qua lúc đó

bị cơn giận lấn át nên anh không kịp chú ý.

“Có thể anh chưa rõ. Sáng hôm qua, Khả

Hân được đưa vào đây với tình trạng bất tỉnh do

va chạm với xe tải. Nguyên nhân bởi vì cô ấy đi

lang thang ngoài đường trong lúc tâm lý mất

kiểm soát.:

Tường Vy nhắc lại, đồng thời đưa hồ sơ

bệnh án của Khả Hân cho Đình Phong xem.

Nhìn những dòng chẩn đoán của bác sĩ, tim

Đình Phong đập thình thịch, bàn tay vô thức siết

chặt lấy cuốn sổ.

Rốt cuộc Khả Hân đã gặp cú sốc gì?

Rõ ràng chuyện anh hiểu lầm Khả Hân đã

xảy ra từ trước đó khá lâu, cô cũng đối diện với

nó bằng vỏ bọc bình thản chọc anh phát điên.

Do đó, đây không thể là nguồn cơn của sự việc.

Tuy nhiên, để chắc chắn phán đoán của

mình, Đình Phong quyết định lấy điện thoại gọi

cho chị giúp việc gia đình.

Chị An là người ở cùng với Khả Hân lúc anh

đi công tác nước ngoài nên có thể biết được điều

gì đó.

“Chị An, tôi muốn hỏi chị một chuyện. Trong

lúc tôi không ở nhà, Khả Hân có biểu hiện gì

khác lạ không?”

“Cậu Phong hả? Tôi đang nấu đồ ăn chuẩn

bị đãng vào cho cô Hân đây. Cậu biết cô ấy bị

thương ở đầu gối mà, ngoại trừ thỉnh thoảng kêu

ngứa vì vết thương lên da non thì không có gì khác cả.”

“À, đúng rồi, có chuyện này tôi phải kể với

cậu. Sáng hôm qua khi tôi đi chợ về, thấy nhà

cửa mở toang, trong phòng khách có nhiều

mảnh vỡ của tách trà. Sau đó thì không thấy cô

Hân đâu cả, đợi mãi mới biết được cô ấy đang ở

trong bệnh viện”

“Cảm ơn chị, chị nhanh chóng mang đồ ăn

vào cho Khả Hân nhé.”

Đình Phong dặn dò chị An thêm vài điều rồi

cúp máy. Anh quay sang nói với Tường Vy:

“Làm phiển cô ở đây chăm sóc cho Khả

Hân, tôi có việc ra ngoài một lát.”

Tường Vy đoán là Đình Phong muốn đi xác

minh chuyện xảy ra ngày hôm qua nên gật đầu. |

Chính cô cũng muốn biết rốt cuộc Khả Hân đã

gặp chuyện gì.

Khi Đình Phong đã ra khỏi phòng, Tường Vy

ngồi xuống bên cạnh giường bệnh, quan sát cô

đái đàng ngủ trên đó. Ánh mắt cô lập tức biến đổi.

Đây chính là người đã khiến Nhật Dương nói

lời chia tay với cô. Nếu không có cô ta, chắc

chắn anh sẽ luôn yêu và trân trọng cô.

Tất cả là tại Khả Hân, đúng vậy, là tại cô ta

hại cô đau lòng đến không thiết sống như vậy.

Trong mắt Tường Vy lóe lên một tia tàn

nhẫn. Cô vươn hai tay về phía chiếc cổ mảnh mai

của Khả Hân, run run muốn bóp chặt.

Tuy nhiên, khi bàn tay chạm vào da thịt lạnh

lẽo, những ngón tay đã bắt đầu siết lại, Tường Vy

chợt thấy khuôn mặt tái nhợt của Khả Hân.

Lý trí đột nhiên trở về khiến cô vội rụt tay lại,

nước mắt lăn dài xuống hai gò má.

Cô không làm được.

Tường Vy run rẩy nhìn hai bàn tay của mình,

lại nhìn cô gái đang thiêm thiếp trên giường:

Thiếu chút nữa thì cô đã giết chết Khả Hân.

Một người từ nhỏ đến con kiến cũng không

n8:dẫm chết như cô lại vừa có ý định giết người:

Một Bác sĩ tâm lý lại không thể kiểm soát được

hành vi bột phát do cảm xúc dao động. Không

phải nực cười lắm sao?

Ai có thể nói cho cô biết, cô nên làm gì bây. giờ?

Sơn, giúp tôi tìm hiểu xem buổi sáng hôm

qua ai đã đến nhà tôi và gặp gỡ Khả Hân.”

Đình Phong đứng ở một góc vắng người

trong bệnh viện, gọi điện thoại cho Đồng Thanh Sơn.

Hiện tại, chỉ có cậu ta mới có thể cho anh

câu trả lời. Nếu để anh biết được kẻ nào gây ra

chuyện đó, anh chắc chắn sẽ không để yên.

“Cậu đang ở đâu thế? Đã tìm được Khả Hân

chưa?”

Từ đầu dây bên kia, Thanh Sơn quan tâm

hỏi.

“Tìm được, cô ấy đang ở trong bệnh viện.

,©huyện này tôi sẽ giải thích với cậu sau. Bây. giờ,

cậu €hỉ cần nói cho tôi biết, sáng hôm qua ai đã

đến nhà tôi.”

“À…thực ra…chuyện này…”

Thanh Sơn lắp bắp khiến Đình Phong cau

mày, anh không kiên nhẫn nói với bạn thân:

“Đừng ấp úng nữa, nếu cậu biết thì mau nói.

Tôi nhớ cậu bảo luôn cho người chú ý động tĩnh

của hai mẹ con Khả Hân mà, hỏi đàn em của cậu

đi.”

Vài giây im lặng trôi qua, Thanh Sơn mới cẩn

thận lựa lời nói:

“Vốn dĩ là ngày hôm qua đến lượt thằng

Hùng hói nằm vùng trước cửa nhà cậu để theo.

dõi Khả Hân. Nhưng do hẳn nhậu say nên quên

mất nhiệm vụ. Vì thế…”

“Vì thế cậu cũng mặc kệ luôn mà không phái

người khác đến thay. Cậu có biết vì sự vô trách.

nhiệm này mà vợ tôi đang nằm viện không?”

Ngọn lửa giận dữ bùng lên trong lồng ngực

Đình Phong. Trước khi đi anh đã dặn dò Thanh

S0iI tết kỹ chuyện giúp anh chăm nom hai mẹ

6Øn Khả Hân từ xa. Không ngờ chỉ một phút sơ

sẩy đã khiến Khả Hân gặp chuyện.

Có lẽ, Thanh Sơn cũng cảm thấy chột dạ.

Hắn lập tức thề son sắt với Đình Phong:

“Cho tôi chút thời gian, tôi sẽ gọi người đi

tìm hiểu ngay lập tức. Chờ tin của tôi.”

Nói xong, Thanh Sơn cúp máy.

Đình Phong đứng dựa vào tường, nhắm mắt

lên hình ảnh Khả Hân

quyết tuyệt nói hai từ ly hôn với anh. Thậm chí,

. Trong đầu anh hiện tại

chán ghét hành động của anh đến nỗi ói mửa.

Mỗi một ánh mắt, cử chỉ của cô đều khiến

trái tìm anh đau đớn đến thắt lại. Nỗi hối hận dày

vò làm anh muốn phát cuồng.

Tiếc thay, điều anh có thể làm lúc này chỉ là chờ đợi.

Một giờ đồng hồ trôi qua, cuối cùng điện

thoại cũng đổ chuông.

“Alo Phong, đã có tin tức nhé. Sáng hôm

quay có người nhìn thấy một cô gái hoảng hốt

bước ra từ nhà cậu sau đó lên xe ô tô đi mất. Tôi

đoán, cô ta có liên quan đến việc này

Thanh Sơn nói một cách sốt sắng.

“Là ai?”

“Hắn không biết tên, chỉ miêu tả lại ngoại

hình của cô ta thôi.” “Nói đi””

“Đó là một cô gái trẻ tầm 23-24 tuổi, cao

chừng mét sáu lăm, thân hình đẹp, ba vòng bốc

lửa. Cô ta có mái tóc xoăn dài màu nâu khói, mặc

bộ váy khá sexy, không lầm thì…”

“Tôi đã biết.”

Đình Phong cắt ngang lời báo cáo của

Thanh Sơn, ánh mắt lóe lên tia nguy hiểm. Thân

thể anh toát ra một luồng khí lạnh lẽo đến nỗi

khiến một vài người vừa đến gần đó sợ hãi phải…

tránh đi.

Đào Ngọc Nhi, thì ra là cô ta. Tốt lắm, xem

vẻ cô ta đã quên lời cảnh cáo của anh khi ở

khách sạn. Nếu như vậy, đừng trách anh tàn nhấn:

“Sơn, giúp tôi làm thêm một việc.”

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *