Ngôn Tình

Theo Đuổi Vợ Câm

Chương 141 – Hối hận

Đình Phong ngồi thẫn thờ trong phòng

khách của ngôi nhà nhỏ vùng ngoại ô. Khuôn

mặt xanh xao hốc hác như người mới ốm dậy.

Râu mọc lún phún trên cằm không thèm

cạo, ngay cả đôi mắt hẳn lên những tia máu đỏ

rực vì mất ngủ liên tiếp anh cũng chẳng hề quan tâm.

Lúc này, anh chỉ có một suy nghĩ duy nhất là

phải tìm bằng được Khả Hân trở về

Đình Phong cầm trên tay lọ thuốc bổ dành

cho phụ nữ có thai mà Khả Hân làm rơi ngày

hôm đó. Trong lòng anh ngập tràn nỗi đau đớn

và dẫn vặt.

“Cô Hân có thai khoảng ba tháng rồi nhưng

mới phát hiện ra cách đây một tháng thôi. Vốn dĩ

tôi định thông báo cho cậu biết nhưng cô ấy bắt

tôi thể không được nói ra. Xin lỗi cậu, lẽ ra tôi

nên từ chối lời cầu khẩn của cô ấy.”

Lời chị An vẫn văng vằng bên tai khiến Đình

Phong run lên. Sau đó, anh cúi gục xuống, siết

chặt lọ thuốc trong tay đến mức nó trở nên méo.

mó.

Anh đúng là đồ khốn nạn mà. Ngay cả việc

Khả Hân mang thai anh cũng không biết, đã vậy

còn khiến người phụ nữ khác cũng mang thai.

Nhớ đến việc Khả Hân phải lén lút trốn đi

khám thai một mình, còn Hoàng Ly thì được anh

đứa đi khám thai, Đình Phong hận không thể tát

vào mặt mình vài cái.

Chưa bao giờ anh cảm thấy hối hận như hiện

tại. Giá như lúc đó anh chạy theo giữ Khả Hân ở

lại, thì bây giờ đã không lâm vào tình cảnh như

thế này.

Phan Thành vừa bước vào cửa đã trông thấy.

bộ dạng thảm hại của Đình Phong. Hắn thở dài đi

đến gần chỗ anh ngồi và giả bộ ho nhẹ để Đình

Phong chú ý đến mình.

Lúc này, Đình Phong như bừng tỉnh khỏi cơn

mê, vội vã đứng lên dò hỏi:

“Có tin tức gì của Khả Hân không?”

Phan Thành lắc đầu, biểu hiện hết sức khó Xử:

“Vẫn chưa có thông tin gì mới sếp ạ. Mọi nơi

mà anh liệt kê ra em đã cho người trực tiếp đến

tìm kiếm nhưng đều không có tung tích của chị

Khả Hân.”

Nghĩ ngợi một lát, Phan Thành tiếp tục nói:

“Em e rằng chị ấy đã rời khỏi thành phố rồi!

Trên người cô ấy đâu có mấy đồng,

lại €hằng có họ hàng thân thích gì khác ngoài

anh trai và chị dâu, toàn bộ thẻ tín dụng cũng bị

tôi tịch thu hết.”

“Trừ khi Khả Hân được ai đó giúp đỡ che

dấu tung tích thì chúng ta mới không tìm được.

Cậu đã điều tra phía Nhật Dương chưa?“

“Rồi ạ, có vẻ như lần này hắn không hề biết

chuyện chị Hân mất tích. Thời gian gần đây, hắn

chỉ tập trung vào việc đi lung lạc các cổ đông

của tập đoàn để lôi kéo họ về ủng hộ cho mình.

Tính ra, cũng đã có vài người đứng về phía hắn rồi”!

“Hừ, không cần để ý đến mấy lão già ngu

xuẩn ăn cây táo rào cây sung đó. Việc cấp bách

bây giờ là phải tìm bằng được Khả Hân. Tôi có

linh cảm không tốt, e rằng cô ấy đã xảy ra chuyện.”

Đình Phong ngồi phịch xuống ghế, mệt mỏi

đưa hai tay đỡ lấy đầu. Ba ngày Khả Hân không

trở về là ba ngày anh như sống trong địa ngục.

Nếu tiếp tục như vậy, có lẽ anh sẽ phát điên lên mất.

Thực ra, Đình Phong không hề biết rằng,

người mà anh tâm tâm niệm niệm lúc này đang

rơi vào tay của bọn buôn người, tình thế ngàn

cân treo sợi tóc.

Đáng tiếc, anh chỉ nghĩ rằng cô tức giận nên

bỏ đến một nơi nào đó mà hiện tại anh không tìm ra.

Không khí nặng nề bao trùm toàn bộ căn

phòng. Bỗng nhiên, điện thoại của Đình Phong

đổ chuông.

Nhìn thấy hai chữ “Hoàng Ly” xuất hiện trên

màn hình, anh khó chịu quăng chiếc điện thoại ra

chỗ khác. Người mà anh cảm thấy muốn trốn

tránh nhất lúc này chính là cô.

Tuy nhiên, chuông điện thoại vẫn kêu inh ỏi

hết lần này đến lần khác khiến Phan Thành phải

nhặt lên và đưa cho Đình Phong.

“Nghe đi anh, nhỡ đâu chị ấy có việc quan

trọng nên gọi.”

Đối với Hoàng Ly, Phan Thành không hề có.

cảm tình nào. Hắn biết chuyện cô dùng tự:

to của Khả Hân để ép buộc Đình Phong phải lấy

mình. Điều này làm hắn vô cùng khinh bị.

Cho dù Khả Hân nhất thời ghen tuông nên

mới đẩy ngã Hoàng Ly thì hắn vẫn tin chắc rằng,

Hoàng Ly đã làm điều gì đó kinh khủng lắm thì

mới khiến một người vốn dịu dàng như Khả Hân

mất đi lý trí.

So sánh với Đình Phong, kẻ ngoài cuộc như

Phan Thành còn tỉnh táo gấp vạn lần. Chẳng

trách, Khả Hân lại thất vọng vì anh như vậy.

Đình Phong nắm chặt chiếc điện thoại, buộc

mình bình tĩnh nhận cuộc gọi. “Phong, anh đang ở đâu vậy?

Có biết em và con lo lắng cho anh lắm không?”

Kể từ khi phát hiện mang thai, Hoàng Ly

thường xuyên dùng cụm từ “em và con” như thể

muốn nhắc nhở Đình Phong về sự thật là cô

đang mang thai.

Điều này thực sự rất nực cười bởi cái thai

mới được hơn một tháng, chỉ bé bằng hạt đậu

trông bụng thì biết gì mà lo lắng.

Đình Phong chỉ đáp qua loa theo kiểu ứng

phó. Thấy Hoàng Ly không nói chuyện gì quá

quan trọng ngoài việc cô cảm thấy đau đầu, đau

lưng, mệt mỏi…nên Đình Phong nhanh chóng

dập máy.

Anh thở dài một hơi, cầm bao thuốc, đứng

dậy và bước ra ngoài hành lang. Đứng ở đây, anh

có thể quan sát được hết khung cảnh đẹp như mơ bên ngoài.

Đình Phong ngẩn người ngắm nhìn những

khóm hoa rực rỡ muôn màu muôn vẻ đang khoe.

sắc dưới ánh mặt trời.

Anh nhớ mỗi lần đến đây, đều có thể nhìn

thấy Khả Hân cặm cụi cắt lá tỉa cành. Gương mặt

cô lúc ấy rất an yên tự tại làm anh có cảm giác.

vui vẻ và tin rằng quyết định đưa cô về đây là

chính xác

Dù lúc đầu Khả Hân có những phản ứng tiêu

cực, thậm chí muốn tìm đến cái chết, nhưng sau

khi bị anh dọa một trận đã trở nên ngoan ngoãn

nghe lời hơn.

Mọi chuyện diễn ra tốt đẹp cho tới cái ngày

định mệnh mà anh phát hiện ra một sự thật kinh

hoàng. Nhật Dương là em trai cùng cha khác mẹ

của anh.

Buối tối hôm ấy, Đình Phong từ quán rượu

trở về và lớn tiếng quát nạt Khả Hân. Sau khi đập.

phá mọi thứ cho hả giận, anh lên xe trở về căn

biệt thự của mình.

Không ngờ, khi vừa mở cửa ra, anh đã thấy

Hoàng Ly ở trong đó. Lúc đầu, anh còn tưởng là

mình hoa mắt nên nhìn nhầm.

“Phong.”

Hoàng Ly chậm rãi bước lại phía Đình

Phong. Chân cô vừa mới lành nên việc đi đứng

còn gặp chút khó khăn.

“Tại sao em lại ở đây?”

Đình Phong nhíu mày hỏi một cách khó chịu.

Hiện tại, tâm trạng của anh hết sức không tốt

nên không muốn gặp bất kỳ ai, kể cả Hoàng Ly.

“Bác Kim Nhã lo lắng nên bảo em tới đây.

Em đã nghe tất cả mọi chuyện rồi. Bản thân em

cũng cảm thấy không thể tin nổi.

Hoàng Ly cắn môi tỏ vẻ kinh sợ. Mà quả

RỰC sau khi biết được tin tức này cô cũng bị sốc.

nặng. Ai mà ngờ được rằng, một người đạo mạo.

như ông Nam lại có thể che dấu việc mình có

một đứa con riêng suốt từng ấy năm trời.

Đình phong và cô sắp đính hôn. Nhật Dương

xuất hiện sẽ khiến địa vị của cô có nguy cơ bị

lung lay.

Nếu Đình Phong mất quyền thừa kế tập

đoàn Kings vào tay của Nhật Dương thì đồng

nghĩa với việc giấc mơ đứng trên đỉnh quyền lực

của cô cũng tan thành mây khói.

Bởi vậy, Hoàng Ly quyết định tới gặp Đình

Phong để xác định anh không vì bị đả kích mà

mất đi ý chí chiến đấu.

“Em về di, tôi không sao“

Đình Phong chỉ liếc Hoàng Ly một chút rồi

bước về phía phòng khách. Anh mở tủ rượu lấy

ra một chai và tiếp tục uống. Hôm nay, anh cần

rượu để xoa dịu trái tim nhức nhối của mình.

“Cho em một ly.”

Không biết từ bao giờ, Hoàng Ly đã ngồi

xuống bên cạnh Đình Phong. Cô rất thông minh.

khi không hề ngăn cản anh. Trái lại, trong đầu cô

bỗng lóe lên một suy nghĩ táo bạo.

Chuốc say Đình Phong và lên giường với

anh, như vậy, cô sẽ không còn lo lắng một ngày

Đình Phong bỏ rơi mình.

Nghĩ vậy, Hoàng Ly tự động lấy chai rượu

trên bàn, rót cho mình một ly và uống cạn. Bốn

năm ở bên Anh Quốc đã giúp cô luyện ra một

thân “ngàn chén không say”, tửu lượng không hể

thua kém bất kỳ đấng nam nhỉ nào.

‘Vẻ phóng khoáng của Hoàng Ly khơi dậy sự

hứng thú trong lòng Đình Phong. Cũng tốt, uống

một mình rất cô đơn, coi như hôm nay cô là bạn

tượu của anh di.

“Cạch”

Những tiếng chạm ly vang lên không dứt.

Dường như cả hai đắm chìm vào một thế giới chỉ

có rượu và rượu, cho đến khi Đình Phong gục

xuống bàn.

Người ta thường nói, say rượu loạn tính. Hậu

Quả Sau một đêm say sưa chính là buổi sáng tỉnh

dậy, Đình Phong phát hiện anh và Hoàng Ly trần

truồng nằm trên giường.

Hoàng Ly vẫn ngủ ngon lành với cơ thể ngập

tràn dấu vết xanh xanh tím tím, bằng chứng của

một cuộc truy hoan điên cuồng.

Khoảnh khắc ấy, Đình Phong giống như chết

lặng. Anh không ngờ mình lại phát sinh quan hệ

với Hoàng Ly.

Cố gắng lục lọi trí nhớ nhưng tất cả chỉ là

một mảnh ký ức mơ hồ. Tuy nhiên, sự thật đã

rành rành trước mắt, anh chẳng thể chối cãi

được việc mình đã làm.

Do vậy, suốt một tháng sau đó, Đình Phong

không dám tới gặp Khả Hân, chỉ có thể yêu cầu.

chị An tới chăm sóc cô và giúp anh giám thị nhất

cử nhất động của cô.

Ngay khi anh cảm thấy mọi chuyện đã dân

dần yên ổn và định trở về tìm Khả Hân thì đột

ngột nhận được một cuộc điện thoại từ Hoàng

Ly run run nói rằng:

Em có thai rồi.”

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *