Ngôn Tình

Theo Đuổi Vợ Câm

Chương 14 – Bạn thân

Chiếc xe BMW màu đen lướt

chầm chậm trên đường phố đông đúc

nhộn nhịp. Dường như những cửa

hàng với màu sắc rực rỡ ở hai bên

đường khiến bé Bin bị thu hút, cậu

thích thú vươn cổ ra phía ngoài cửa

kính của xe để nhìn cho rõ hơn khiến

Khả Hân phải nhanh tay kéo cậu về

ghế ngồi. Cô lắc đầu tỏ vẻ không đồng

ý với hành động của con trai.

Bé Bin nhìn ánh mắt nghiêm khắc

của mẹ, ngoan ngoãn ngồi về đúng vị

trí, nhưng chỉ ngồi yên một lát cậu lại

tỉnh nghịch bò vào lòng mẹ và yên vị

ngồi trên đùi Khả Hân. Cô bất đắc dĩ

bẹo má con trai rồi ôm lấy cậu.

Đình Phong vừa lái xe vừa liếc

gương chiếu hậu để nhìn hai mẹ con.

Thấy Khả Hân chỉ để ý đến bé Bin anh

có chút không vui. Từ lúc ở nhà bố mẹ

trở về, Khả Hân hoàn toàn giống như

khóa mình vào một thế giới riêng, chỉ

có bé Bin vào được còn anh thì hoàn

toàn bị cho đứng ngoài. Thậm chí khi

anh cố tình gọi cô, cô cũng làm lơ coi

như không nghe thấy gì.

Điều này khiến Đình Phong cảm

thấy không yên lòng, thái độ Khả Hân

rất kỳ lạ, mặc dù cô vốn không thể nói

chuyện nhưng cũng rất ít tỏ ra yên tĩnh

đến mức này. Anh thử gọi vợ một lần nữa:

“Khả Hân…cô… ổn chứ?”

Khả Hân vẫn không có phản ứng

gì với anh, chỉ chú ý trêu đùa bé Bin.

Thỉnh thoảng, cô cũng ngẩng lên

ngắm nhìn khung cảnh bên ngoài, ánh

mắt chất chứa một điều gì đó giống

như là khát vọng được tự do.

Tự do…

Ánh mắt Đình Phong bỗng nhiên

tối sầm, bàn tay siết chặt lấy vô lăng

của xe. Anh đột ngột đảo tay lái đỗ vào

vệ đường.

Lúc này Khả Hân mới chịu ngước

lên nhìn Đình Phong, cô tò mò muốn

biết lý do anh đột ngột dừng lại.

“Bin, ở gần đây là có một khu vui

chơi dành cho trẻ em, trong đó có rất

nhiều trò chơi thú vị, con có muốn ba

đưa con đến đó chơi không?” Đình

Phong quay về phía sau hỏi bé Bin.

Nghe thấy sắp được đi chơi, bé

Bin reo lên phấn khích, cậu gật đầu

như giã tỏi: “Có ạ, ba cho Bin đi đến đó

chơi đi.”

Khả Hân không đồng ý lắm, lúc

này đang là buổi trưa, cô muốn cho

con trai về nhà nghỉ ngơi. Nhưng nhìn

thấy sự hào hứng của bé Bin, cô không

ban lòng phản đối. Cũng tốt, dù sao

cô chưa cùng cậu đi đâu chơi đùa.

Đình Phong thấy bé Bin vui tươi

hớn hở và Khả Hân cũng đồng ý, anh

mỉm cười hài lòng lôi điện thoại ra gọi

cho ai đó, rồi mới bắt đầu khởi động xe.

Chỉ một lát sau, chiếc xe đỗ lại phía

cổng của một khu vui chơi trẻ em lớn.

Đình Phong dắt bé Bin vào trong,

Khả Hân cũng lật đật bước theo đằng

sau và quan sát bốn phía. Nơi đây thật

sự rất lớn, lại có rất nhiều trò chơi mà

các bé rất thích nên dù đang là buổi

trưa vẫn có khá nhiều căp bố mẹ cho

con đến đây vui chơi. Bé Bin thích thú

đòi ba mẹ dẫn vào chơi trò nhà bóng.

Đình Phong liếc đồng hồ và nhìn xung

quanh, anh đoán người mình hẹn gặp

vẫn chưa kịp đến ngay nên bảo Khả

Hân dắt bé Bin vào chơi.

Bé Bin vội vàng kéo tay mẹ đến

khu vực nhà bóng gần đó, nơi này

giống như một thế giới đầy màu sắc

với những trái bóng nhựa xinh xinh,

Khả Hân bị những tiếng cười đùa của

lũ trẻ trong này làm cho tâm trạng

thoải mái hơn, cô tạm thời vứt bỏ tâm

sự không vui, cùng con trai đùa nghịch

Vui vẻ.

Đình Phong đứng quan sát ở gần

đó, đôi mắt anh chăm chú nhìn cô gái

xinh đẹp đang nở nụ cười tươi rói với

cậu bé bên cạnh, hai gương mặt tuy

không có nhiều điểm giống nhau

nhưng khi cười rộ lên đều lộ ra hai

chiếc má lúm đồng tiền trông hết sức

đáng yêu, điểm thú vị là chỉ cần nhìn

nụ cười này là người ta có thể đoán

được ngay đây là hai mẹ con.

Cuối cùng Khả Hân cũng chịu

cười, Đình Phong cảm thấy đưa cô đến

đây là hoàn toàn chính xác.

“Phong, cậu hẹn tôi đến chỗ này

làm gì?”

Bỗng nhiên, một giọng nói vang

sự không vui, cùng con trai đùa nghịch

Vui vẻ.

Đình Phong đứng quan sát ở gần

đó, đôi mắt anh chăm chú nhìn cô gái

xinh đẹp đang nở nụ cười tươi rói với

cậu bé bên cạnh, hai gương mặt tuy

không có nhiều điểm giống nhau

nhưng khi cười rộ lên đều lộ ra hai

chiếc má lúm đồng tiền trông hết sức

đáng yêu, điểm thú vị là chỉ cần nhìn

nụ cười này là người ta có thể đoán

được ngay đây là hai mẹ con. O

Cuối cùng Khả Hân cũng chịu

cười, Đình Phong cảm thấy đưa cô đến

đây là hoàn toàn chính xác.

“Phong, cậu hẹn tôi đến chỗ này

làm gì?”

Bỗng nhiên, một giọng nói vang

lên khiến Đình Phong giật mình, anh

quay đầu về phía phát ra giọng nói đó

và nhìn thấy một chàng trai đang cà lơ

cà phất bước tới. Anh ta mặc một bộ

đồ hàng hiệu đắt tiền, ngực áo phanh

ra để lộ cơ ngực màu nâu mật ong, còn

gài thêm một chiếc kính đen hiệu

Chanel sang chảnh, vừa đi vừa huýt

sáo trêu đùa mấy cô gái làm việc tại

khu vui chơi khiến các cô đỏ mặt.

“Không có việc thì không thể gọi

cậu ra đây sao?” O

Đình Phong nhếch miệng cười

khinh bỉ. Tên này lúc nào cũng thích

chải chuốt bóng bẩy và trêu hoa ghẹo

nguyệt khắp nơi, đánh chết cũng

không đổi tính.

“Không phải, nhưng tốt nhất là

cậu cho tôi một lý do chính đáng khi

hẹn tôi ở chỗ này, đừng có nói cho tôi

cậu bỗng muốn ôn lại kỷ niệm tuổi thơ

nhé.” Chàng trai vuốt ve lại mái tóc

sành điệu và nói với giọng bỡn cợt.

Đình Phong ném cho anh chàng

một ánh mắt lạnh lùng, tuy nhiên nghĩ

đến việc mình sắp nhờ vả cậu ta, anh

đành điều chỉnh lại thái độ một chút.

“Giúp tôi trông con.”

“WTTF, cậu nói cái gì?”

Chàng trai trợn tròn mắt nhìn Đình

Phong, anh giả bộ đào lỗ tai với biểu

cảm cực kỳ khoa trương.

Đình Phong rất có kiên nhẫn lặp

lại: “Giúp tôi trông bé Bin, khoảng hai

tiếng thôi.”

Nghe thấy thế, chàng trai vội vàng

giãy nảy lên như đỉa phải vôi:

“Làm ơn đi, cậu đùa tôi à, giữa

trưa hè nắng gắt cậu gọi tôi ra cái nơi

khỉ gió này chỉ để nói với tôi là muốn

tôi trông con cho cậu?”

“Ngoài điều này ra thì cậu còn tác

dụng nào khác chắc.”

Đình Phong nhìn chàng trai với

ánh mắt chế nhạo. Đôi khi anh thực sự

không biết tại sao mình lại có thể chơi

với tên này lâu đến thế.

Đồng Thanh Sơn cảm thấy cực kỳ

ủy khuất. Hắn đường đường là con trai

của trùm xã hội đen khét tiếng ở cái

đất Sài Gòn này, đi đến đâu cũng được

mọi người nể mặt, một điều anh Sơn,

hai điều anh Sơn, thế nhưng lại bị

người bạn thân từ thủa cởi truồng tắm

mưa của mình khinh thường. Kẻ sĩ có

thể chết chứ quyết không thể chịu

nhục, hắn gân cổ lên phản bác.

“Này này, đừng tưởng cậu là bạn

tôi mà cái gì cũng dám nói nhé, coi

chừng tôi cho đàn em đập cậu một

trận tơi bời khói lửa, đến mức ba cậu

không nhận ra cậu, mẹ cậu khóc lóc

nhìn mặt mũi bầm dập của con trai…

còn nữa…”

Lại bắt đầu rồi, Đình Phong chán

nản liếc người bạn thân đang lải nhải y

như mấy bà thím ngoài chợ. Một trong

những điểm khiến anh hận ngứa răng

ở Thanh Sơn chính là việc cậu ta nói

rất nhiều. Đôi khi anh không hiểu tại

sao một gia đình giang hồ nổi tiếng

như vậy lai sinh ra kẻ dở hơi này. Thật

sự là chúa sơn lâm có thể sinh ra một

con lợn mà.

“|m miệng, tóm lại cậu có giúp tôi

không?”

“Không giúp, ai bảo thái độ cậu

đáng ghét như vậy.”

“Nói lại lần nữa, có chịu giúp

không thì bảo?”

“Không giúp, tuyệt đối không

giúp. Thằng Sơn này rất có cốt khí, nói

một là một, hai là hai, không bao giờ có

chuyện đổi ý.”

“Cậu giúp tôi trông bé Bin hai

tiếng, tôi cho cậu tham gia vụ dầu mỏ.”

“Không… cái gì? Cậu nói thật

chứ?”

Thanh Sơn vội vàng nuốt lại lời nói

từ chối, hắn hi vọng mình không nghe

nhầm, tên vắt cổ chày ra nước này lại

chịu cho hắn tham dự vụ làm ăn béo

bở mà cậu ta giữ khư khư từ trước đến

nay, vì vụ này mà hắn thiếu chút nữa

năn nỉ muốn gãy lưỡi luôn.

Đình Phong nhìn khuôn mặt ngạc

nhiên của Thanh Sơn và cảm thấy

buồn cười. Lần này vì để hắn giúp

mình, anh quá chịu thiệt mà.

“Thế nào, cậu đồng ý giúp tôi

không? Nếu không thì để tôi…”

“Đồng ý, đồng ý, chao ôi, cậu

cũng biết tôi quý thằng cu Bin thế nào

mà, thằng bé ngoan ngoãn đáng yêu

giống hệt bố nó, sau này có con gái,

chắc chắn phải gả cho nó.”

Thanh Sơn hớn hở tua tiếp một

tràng dài, biểu hiện của hắn như kiểu

vô cùng yêu thương bé Bin và hoàn

toàn mất trí nhớ việc ra sức từ chối

trông bé Bin vừa rồi. Thực ra, đúng là

hắn rất yêu quý con trai của Đình

Phong, mỗi lần gặp bé Bin là hắn đều

mua cho cậu những món quà đắt tiền.

Kể cả trong mấy năm hắn không ở đây

cũng đều thường xuyên gửi quà cho

thằng bé. Chẳng qua cái thái độ nhờ

vả của bạn thân rất đáng ghét nên hắn

mới giả bộ từ chối, dù không có vụ †

đổi làm ăn kia thì cuối cùng hắn Ö

sẽ giúp Đình Phong trông bé Bin.

“Mà thằng cu nhà cậu đâu, nãy

giờ không thấy nó.”

Sau khi vỗ ngực đảm bảo sẽ trông

nom bé Bin cần thận, lúc này Thanh

Sơn mới nhớ ra nhân vật chính cần

được hắn “chăm sóc hai giờ” không

thấy đâu cả. Hắn vội vàng hỏi Đình

Phong.

“Ở kia.”

Đình Phong vươn tay chỉ cậu bé

đang chơi rất vui vẻ ở nhà bóng gần

đó. Thanh Sơn cũng đưa mắt nhìn theo

hướng mà bạn mình chỉ, nhìn thấy bé

Bin, hắn chưa kịp nở nụ cười thì đã

trông thấy bóng dáng bên cạnh cậu bé.

“Kia có phải là…” Thanh Sơn O

mắt nhìn, mở miệng hỏi.

“Phải, đó là vợ tôi, Khả Hân.”

Bỗng nhiên, không khí giữa hai

người trở nên thay đổi. Thanh Sơn

cũng thu lại vẻ cợt nhả và quay lại nhìn

Đình Phong, ánh mắt sắc bén. Nếu lúc

này có ai đi ngang qua nhất định sẽ bị

ánh mắt này dọa cho run sợ.

“Cậu nói đó chính là con bé lừa

cậu lên giường bốn năm trước?”

“Nói năng cẩn thận, đó là vợ tôi.”

Đình Phong không vui khi nghe

thấy Thanh Sơn nói về Khả Hân như

vậy, mặc dù đó đúng là sự thật.

“Vợ?”

Thanh Sơn cười lạnh, là bạn thân

từ thuở nhỏ với Đình Phong nên hầu

như tất cả mọi chuyện của bạn mình

hắn đều biết, bốn năm trước Đình

Phong bị ép phải cưới một cô gái do

làm người đó có bầu. Đình Phong cũng

từng nói chính anh trai cô ta hoặc cô ta

là người đã gài bẫy để thực hiện việc

này, bởi vậy, hắn cực kỳ khinh thường

Khả Hân, thậm chí là cả chán ghét.

Vốn dĩ nghĩ rằng Đình Phong cũng

luôn không để ý đến người vợ trên

danh nghĩa này nên chưa bao giờ chịu

công khai cô cho bạn bè hay người

quen, thật không ngờ hôm nay hắn lại

nghe thấy Đình Phong gọi cô ta là vợ,

đúng là trò cười mà.

“Cậu quên cô ta đã làm gì để

khiến cậu phải cưới cô ta à? Cậu dám

gọi người phụ nữ mưu mô đó là vợ?

Cậu quên mất Hoàng Ly rồi sao?”

Lại một lần nữa cái tên Hoàng Ly

xuất hiện, lúc trước là mẹ anh, bây giờ

là bạn thân anh, Đình Phong cảm thấy

trái tim nhói lên một chút. Nhưng cảm

xúc này qua đi rất nhanh mà thay vào

đó là cơn giận không thể lấn át. Có lẽ

anh cần nhắc nhở mọi người không

nên can thiệp quá nhiều vào việc riêng

của mình.

“Đừng nhắc đến Hoàng Ly, và

cũng đừng xúc phạm Khả Hân, tôi

không muốn nhắc lại lần thứ hai.”

“Hừ, cậu thay đổi rồi Phong, cậu

quên trước đây cậu yêu Hoàng Ly đến

mức nào sao, cậu…”

“Thôi đi, cậu cũng quên chính cô

ấy là người lựa chọn từ bỏ tôi để theo

đuổi ước mơ sao? Bốn năm trước cô

ấy chỉ để lại một lời nhắn rồi biến mất,

nếu Hoàng Ly đã lựa chọn như vậy thì

tại sao tôi phải tiếp tục nuôi hi vọng đợi

cô ấy quay lại. Hay là tất cả mọi người

đều nghĩ không có Hoàng Ly thì tôi

không thể sống nổi.”

Đình Phong lạnh lùng nói với

Thanh Sơn. Đúng là trước đây anh

luôn chờ đợi trong vô vọng một ngày

Hoàng Ly sẽ trở lại, nhưng anh bất

chợt nhận ra, mình cũng có thể bắt

đầu học cách buông tay. Ông nội nói

đúng, thay vì chỉ sống trong ảo tưởng

của quá khứ, sao không nhìn về hiện

tại, trân trọng những thứ ở ngay trước

mắt. Nghĩ đến Khả Hân và bé Bin, trái

tim Đình Phong bỗng mềm mại, có lẽ

anh nên thử tạo ra một gia đình theo

đúng ý nghĩa của nó.

Thấy vẻ mặt lạnh nhạt của Đình

Phong, Thanh Sơn cũng giận dữ. Hắn

không ngờ có một ngày Đình Phong lại

cương quyết như vậy, giống như cậu ta

quyết tâm từ bỏ Hoàng Ly và lựa chọn

người vợ bây giờ. Thật tức chết hắn

mà, mặc dù Hoàng Ly bỏ đi tạo thành

thương tổn đối với Đình Phong nhưng

hắn biết cô cũng có nỗi khổ, cô muốn

theo đuổi ước mơ nhảy múa và trở

thành nghệ sĩ nổi tiếng chứ không chỉ

mang danh vợ của người thừa kế tập

đoàn Kings. Chính vì tính cách dám

yêu dám buông bỏ này của cô mà bản

thân hắn cũng…

Giữa lúc cả hai người đều đang

trừng mắt nhìn đối phương và không

khí sặc mùi thuốc súng thì bỗng một

giọng nói non nớt vang lên từ đằng xe.

“Ba ơi, chú Sơn ơi!” Ò

Đình Phong và Thanh Sơn cùng

quay lại và thấy Khả Hân đang nắm tay

bé Bin bước về phía này, vẻ mặt cô tò

mò nhìn hai người còn bé Bin trông vô cùng phấn khích.

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *