Ngôn Tình

Theo Đuổi Vợ Câm

Chương 101 – Hạnh phúc bình dị

Buổi sáng hôm sau, Khả Hân tỉnh dậy với

tâm trạng khoan khoái dễ chịu, bé Bin tỏ ra kỳ

quái còn Đình Phong thì sở hữu đôi mắt gấu mèo

Vô cùng ấn tượng.

Có trời mới biết đêm qua anh đã nhẫn nhịn

khốn khổ ra sao. Những tưởng sáng nay tỉnh dậy

có thể dụ dỗ được Khả Hân ngoan ngoãn làm nốt

chuyện đêm qua thì không ngờ bé Bin đã tỉnh

dậy từ lúc nào. Thật quá xui xẻo.

“Ba ơi, sao hai mắt ba trồng kỳ thế?”

Bé Bin vừa múc cháo ăn, vừa tò mò hỏi Đình

Phong

“Trời nóng, người bốc hỏa, ba mất ngủ.”

Đình Phong quấy bát cháo thịt băm bằng

thái độ hẳn học hiếm có. Đặc biệt khi liếc nhìn

Khả Hân, vẻ ai oán hiện rõ mồn một trên mặt.

Khả Hân tủm tìm cười và mặc kệ Đình

Phong. Lần đầu tiên khiến anh ăn mệt, cô cảm

thấy cực kỳ sảng khoái.

“Tại sao hôm qua Bin nằm giữa ba và mẹ

xinh đẹp, lúc ngủ dậy lại nằm bên trong rồi?”

Đây là điều bé Bin thắc mắc từ nãy đến giờ.

Cậu gãi đầu gãi tai, vẻ mặt suy tư nhớ lại.

Đình Phong dừng lại động tác khuấy cháo,

suy nghĩ một lát rồi nhếch miệng cười đầy gian

xảo khiến Khả Hân cảm thấy một trận rùng mình.

Lầm ơn đi, vẻ mặt lạnh lùng của anh thực sự

không hợp với biểu cảm dâm đãng đó đâu.

“Bin, ba hỏi con một điểu, con có thích có

em không?”

“Em là cái gì ạ?”

“Là một đứa bé chui ra từ trong bụng mẹ

xinh đẹp của con sau khoảng mười tháng, giống

như Bin ngày xưa đó”

“Có em vui lắm, con có thể thoải mái chơi

đùa cùng em.”

Đình Phong tiếp tục dụ dỗ bé Bin, ánh mắt

thì liếc chằm chằm bụng Khả Hân giống như

thực sự sắp có một đứa trẻ nhảy ra từ đó.

Ánh mắt nóng hổi của Đình Phong khiến

Khả Hân hơi xấu hổ. Cô cụp mắt xuống ăn cháo,

nhưng trong đầu lại văng vằng câu nói của anh.

Theo lý mà nói, cô đã dừng uống thuốc

tránh thai vài tháng rồi, cũng dùng hết liệu trình

thuốc bổ điều trị cơ thể mà Đình Phong mua, lẽ

ra phải có tin vui rồi chứ.

Không được, cô nên sắp xếp thời gian để tới

Bệnh viện kiểm tra xem sao.

Trong lúc Khả Hân chìm vào trong những

Suy nghĩ về chuyện tiếp tục mang thai thì Đình

Phong đã thành công dụ dỗ được bé Bin

Khi Khả Hân hoàn hồn chú ý đến hai cha con

thì nghe được Đình Phong nói một câu:

“Chỉ cần con chịu đi ngủ sớm, không quấn

lấy mẹ xinh đẹp, không đòi mẹ sang ngủ cùng thì

ba cam đoan con sẽ sớm có em, muốn bao nhiêu

có bấy nhiêu. Số lượng không giới hạn.”

{Theo đuổi vợ câm} Chương 101:…h phúc bình dị

“Phụt”

Khả Hân sặc miếng cháo trong miệng. Đình

Phong ngay lập tức tìm giấy ăn đưa cho cô, có

chút trách móc:

“Ăn chậm thôi, không ai tranh ăn với em

đâu. Em xem con đang cười kìa.“

Khả Hân nhận tờ khăn giấy trong tay Đình

Phong, lau miệng sau đó uống cốc nước lọc bên

cạnh, đồng thời ném cho Đình Phong một ánh

mắt khinh bì.

Là ai hại cô?

Gì mà muốn bao nhiêu có bấy nhiêu, số

lượng không giới hạn. Cô là heo chắc? Muốn

sinh, anh tự đí mà sinh.

Dường như đọc được suy nghĩ của Khả Hân,

Đình Phong cong môi cười, mắt đảo từ đầu tới

chân cô, njnh nọt:

“Để chiểu theo ý cu Bin, thời gian sắp tới,

vất vả em rồi.”

Khả Hân giả bộ làm ngơ. Đợi hai cha con ăn

xong, cô thu dọn rồi sau đó tiễn Đình Phong và

bé Bin ra ngoài.

Tâm trạng của Đình Phong lúc này rất tốt

nên vui vẻ lái xe đưa con trai tới trường mầm

non. Trước khi đi, anh còn tranh thủ bịt mắt bé

Bin lại và hôn trộm lên môi Khả Hân.

Khả Hân bất đắc dĩ cười cười, cảm thấy đôi

khi Đình Phong giống như một đứa trẻ trong hình

hài một người đàn ông trưởng thành.

Phải chăng vì thế nên đối với anh, cô luôn có

sự kiên nhẫn và bao dung vô bờ bến, ngay cả

nữ khi anh xấu tính nhất.

Đang suy nghĩ vần vơ thì Khả Hân nghe thấy

tiếng chuông báo tin nhắn từ điện thoại.

“Khả Hân, anh đã sắp xếp được buổi gặp gỡ

với đối tác để trao đổi việc em trở thành người

đại diện chính của dự án ứng dụng dành cho

người câm điếc. Tài liệu cần thiết anh đã gửi vào

email của em. Em nhớ kiểm tra rồi báo lại anh

nhé.”

Khả Hân nhìn chằm chằm vào dòng tin nhắn,

cảm thấy tim đập thình thịch. Cuối cùng thì cơ

hội để cô chứng minh năng lực bản thân cũng tới.

Nhanh chóng hổi âm lại cho Nhật Dương,

Khả Hân chạy lên phòng, lục lọi tủ quần áo để

chọn một bộ trang phục ưng ý.

Hôm nay là một ngày trọng đại đối với cô

nên mọi thứ phải được chuẩn bị một cách chu

đáo nhất.

Khoảng 30 phút sau. Khả Hân có mặt tại địa

điểm mà Nhật Dương đã báo. Đi thang máy lên

đến cửa phòng họp, cô hít một hơi thật sâu,

chỉnh đốn lại trang phục rồi bước vào.

Ngay khi Khả Hân xuất hiện, nhóm người

gồm năm thành viên và Nhật Dương lập tức chú

ý đến cô.

Khả Hân cũng hơi kinh ngạc vì hội đồng

thẩm định trước mặt. Đây chẳng phải là những

người cô đã từng gặp trong bữa tiệc mừng của

Nhật Dương ngày đó sao.

Ánh mắt khẽ đảo qua người con trai trẻ tuổi

đang ngồi ở một góc, Khả Hân thấy Nhật Dương

mỉm cười và gật đầu. Cô cũng nhoẻn miệng cười,

tâm lý thoải mái hơn bao giờ hết.

Buổi thẩm định tư cách diễn ra trong khoảng

một giờ đồng hồ. Sau khi kết thúc, Khả Hân hồi

hộp chờ đợi đánh giá của họ.

“Chúc mừng cô Khả Hân, chúng tôi hoàn

toàn hài lòng về việc lựa chọn cô làm gương mặt

đại diện cho dự án từ thiện về ứng dụng DFD

dành cho người khuyết tật. “

“Mong rằng với sự nỗ lực của tất cả chúng

ta, ứng dụng DFD sẽ trở thành công cụ giao tiếp

quan trọng trong việc giúp đỡ cộng đồng người

Câm điếc hòa nhập với xã hội.”

Khả Hân cảm thấy vỡ òa trong niềm hạnh

phúc. Cô vội ra hiệu cám ơn hội đồng thẩm định,

đồng thời nhìn về phía Nhật Dương đẩy cảm

kích.

Nhật Dương bước tới bên cạnh Khả Hân, lên

tiếng chúc mừng;

“Em làm tốt lắm. Thật sự khiến anh bất ngờ đấy”

“Cám ơn anh Nhật Dương, nếu không có

anh, chắc chắn em đã bỏ qua cơ hội này rồi”

“Chỉ cám ơn suông thôi sao?”

“Tất nhiên là không, bữa trưa này em sẽ mời

anh nhé.”

Khả Hân vui vẻ ra dấu cho Nhật Dương. Vốn

đĩ anh đã giúp cô rất nhiều, nên bữa cơm này cô

chắc chắn phải mời anh cho bằng được. Nếu

không, cô sẽ cảm thấy vô cùng áy náy.

“Được.”

Nhật Dương lập tức đồng ý ngay. Chỉ cần là

lời cổ nói, anh sẽ coi đó như là mệnh lệnh.

Hai người quyết định đi tới một nhà hàng

gần đó để ăn trưa. Trong suốt bữa ăn, cả hai vui

vẻ trao đổi những vấn để về kế hoạch quảng bá

dự án sắp tới.

Tuy nhiên, Khả Hân không ngờ rằng, ngay từ

khi cô cùng Nhật Dương bước vào, đã bị một đôi

mắt dõi theo nhất cử nhất động.

“Chị Ly, nấy giờ chị cứ nhìn đi đâu vậy?“

Hương Linh cảm thấy hơi tò mò vì thái độ

khác thường của Hoàng Ly. Cô quay đầu nhìn

theo hướng mà chị họ đang. nhìn, chỉ thấy một

đôi trai gái đang trò. chuyện với nhau.

Mặc dù bộ dạng của họ vô cùng xuất sắc,

nhưng cũng không phải ba đầu, sáu tay gì mà

khiến chị họ cô phải để ý kỹ như Vậy.

Hoàng Ly nghe thấy Hương Linh hỏi, thu hồi

ánh mắt và không nói gì. Trong đầu cô bỗng hiện

lên thông tin mà mình đã thu thập. được về hai

người này.

Xem ra, mối quan hệ của họ không chỉ đơn

giản là bạn bè. Dựa vào trực giác, Hoàng Ly đoán

Nhật Dương đang thích thầm Khả Hân.

“Em nhìn thấy đôi nam nữa đang ngồi đẳng

kia rồi hả?”

“Vâng, sao vậy chị?“

“Em thấy cô gái đó thế nào?“

“Rất xinh đẹp, nhưng không đẹp bằng chị.“

Hương Linh trả lời một cách tự nhiên. Bất

chợt, cô quay đầu nhìn lại và ổ lên một tiếng.

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *