Ngôn Tình, Xuyên Không

Ta Có Một Bầy Họa Thủy

Chương 73 – thật sự, ta chưa từng thấy hoàng đế nào miệng hèn như vậy!

Editor: Đào Sindy

Trước đó Nhị Hoàng tử
từng nói, chuyện đã theo thông lệ, sau này có thể nhẹ nhõm rất nhiều.
Phùng Niệm nhớ lời này, mới chắc chắn Hoàng Thượng sẽ đến.

Bùi Càn tới rồi sao?

Y đương nhiên tới.

Chợt nghe nói việc này, Bùi Càn cũng không tin, nghĩ đến hôm qua mới gặp Quý phi, nàng khí sắc rất tốt nào có chút không thoải mái đâu? Nói thế nào
bệnh liền bệnh vậy?

Chuyện này Tiểu Triệu Tử không nói rõ, Bùi Càn bảo hắn gọi Cát Tường đến.

Nghe nói Hoàng Thượng tìm, Cát trong lòng Tường còn bồn chồn, nghĩ đến Quý
phi nương nương nói dù có lộ ra thì cũng là nàng chịu trách nhiệm, Quý
phi nương nương ứng phó Hoàng Thượng quả thực rất có thủ đoạn, nghĩ như
vậy, sau khi ổn định Cát Tường liền quyết tâm.

Đúng lúc này Bùi Càn hỏi hắn: “Quý phi không thoải mái các người mời Thái y hay chưa?”

“Hồi hoàng thượng, nương nương nói nàng nghỉ một lát liền tốt, không cho mời.”

“Rút cuộc là bệnh thế nào?”

“Cái này…” d%đ:l”q@đ

“Trẫm hỏi ngươi ngươi cứ việc nói thẳng, không cần ấp a ấp úng.”

“Vâng. Nô tài đoán là tâm bệnh, sáng sớm hôm nay Phùng gia cho người tới, nô
tài nghe nương nương quan tâm gọi bà ta là Đường bá mẫu, hình như gần
đây xảy ra chuyện gì đó nên đến cầu nương nương. Nói là cầu, thật ra là
ép buộc.”

Nghe được chỗ mấu chốt, chợt mất, Bùi Càn bảo hắn biết gì cứ nói ra.

Hắn nuốt ngụm nước bọt, nói: “Nương nương nói vì người đang sủng nàng, nàng mới không muốn để người khó xử. Hoàng Thượng không thích phi tần trong
cung nhúng tay chuyện triều đình, nương nương chúng ta là người thông
minh, làm sao biết rõ còn cố phạm phải? Nhưng Đường bá mẫu nói rất
nhiều, những lời kia, dù cho ai nghe thấy cũng khó chịu. Không thì sao
sau khi nương nương nghe xong liền bảo trong lòng buồn bực, không thoải
mái, ngửi thanh lương cao* rồi cũng không đỡ hơn.”

*là một loại
dầu chứa long não, dầu bạc hà, dầu khuynh diệp, lá quế, trị choáng váng, cảm, phong thấp, đau nhức tay chân, nghẹt mũi, …

Nghe những lời này Bùi Càn đâu còn ngồi vững được, lập tức phân phó bãi giá Trường Hi cung, nói muốn đi thăm Hi Quý phi.

Chờ y đến, Phùng Niệm đã chuẩn bị xong, nghe bên ngoài hô Hoàng Thượng giá
lâm, người yếu đuối đứng lên, ra ngoài nghênh đón. Mới đi tới cửa, Bùi
Càn đã đỡ lấy.

“Xảy ra chuyện gì vậy? Ngày nắng to mà tay nàng lạnh ngắt, trán cũng thế, tại sao lại lạnh như vậy?”

Vốn chính là thể chất đông ấm hạ mát, lúc chờ người đến lại chườm lạnh, còn không phải thế này?

Phùng Niệm lấy tay đang sờ trán mình xuống, cười nói: “Có lẽ là tham mát nên
ăn trái cây ướp lạnh nhiều, trên người có chút không thoải mái, không
phải chuyện gì lớn… Không phải Hoàng Thượng rất bận sao? Sao lại đến
lúc này?”

Bùi Càn dẫn nàng đến chỗ ngồi xuống, nắm tay hỏi: “Ngoại trừ cái này, ái phi không có những lời khác nói với trẫm à?”

Phùng Niệm nhìn thẳng y, trong mắt là một mảnh mờ mịt.

“Trẫm nghe nói Phùng gia có người tới thăm nàng? Còn nói chuyện một hồi lâu nữa?”

“Ai chạy tới trước mặt người nhiều chuyện thế?”

“Trẫm còn nghe nói nhà mẹ đẻ tìm cớ đến nhờ nàng hỗ trợ.”

Phùng Niệm mới vừa rồi còn muốn nói huyên thuyên một hồi, nghe nói như thế
lại trầm mặc. Chờ một lúc, nàng mới gật gật đầu: “Là Đường bá mẫu của
ta, nói là vì một số nguyên nhân, nhất tộc Phùng Thị có rất nhiều tử đệ* đều sắp bị xử lý, hỏi ta có thể tìm cách nào không?. Hoàng Thượng yên
tâm đi, coi như thần thiếp cảm thấy không được tốt cho lắm, cũng biết
việc gì nên làm việc gì không, ta là Quý phi, không nói phân ưu cho
người, chí ít không để người khó xử.”

*thế hệ sau.

Bùi Càn thầm nghĩ coi như nàng nói trẫm cũng sẽ không khó xử, muốn chuyện khác
còn dễ thương lượng, việc này không có thương lượng.

Lại nghĩ tới Quý phi người tốt, luôn suy nghĩ khắp nơi cho y, Bùi Càn nuốt lời này trở vào.

Y ôm người vào lòng, nói: “Hôm qua lúc gặp mặt trẫm đã muốn nói, phụ thân nàng thật chẳng ra gì, xử lý những chuyện khốn nạn kia thật là lừa trẫm thảm rồi. Mấy ngày nay trẫm đang giải quyết vấn đề ông ta lưu lại, lúc
trước chỉ xét nhà bãi quan là nể mặt nàng, bằng không ông ta đã phải lưu vong, còn muốn ở trong kinh sống thời gian tự tại thật là nằm mơ.”

“Trẫm biết nàng mềm lòng, trước kia Tô phi kiện cáo nàng, nàng còn khuyên
trẫm thăng nàng ấy về lại phi vị, lại thỉnh công cho Phúc tần, trong lúc người người đều hận không thể đứng xa một chút rũ sạch liên quan thì
nàng lại dứt khoát tiến lên cứu mạng nàng ấy. Còn có muội muội kia của
nàng… Ngay cả họ mà nàng cũng muốn giúp, sao có thể không niệm tình
thân đây?”

“Nếu họ Phùng tốt hơn một chút, trẫm sẽ không đến mức
phải nói lời này, cả nhà đó thật không phải thứ gì tốt, coi mình là ai
chứ! Trước kia đối đãi nàng không tốt, hiện tại còn có mặt mũi mà xin
xỏ, không biết điều chút nào!” d%đ:l^q~đ

Phùng Niệm lui lại, bác
bỏ: “Đường bá mẫu nói trước kia bọn họ cũng muốn đến xem ta, lại sợ ta
tức giận, mới kéo tới hôm nay. Còn nói ta hiện tại được sủng ái không có nghĩa là có thể luôn được sủng ái, đợi sau này người thương người khác
rồi, chí ít ta còn có nhà mẹ đẻ dựa vào, ta cảm thấy bà ấy nói rất
đúng.”

Bùi Càn vỗ đùi: “Bà ta đúng cái rắm! Ái phi, trong lòng nàng tin bà ta hay là trẫm?”

“… Tin Hoàng Thượng đi.”

Nghe ra trong lời nói của nàng có chút chần chờ, Bùi Càn tức giận đến đau
gan: “Rốt cuộc thì cái nhà kia làm sao thế? Từng người chính sự không
làm được, đường ngang ngõ tắt lại hạng nhất. Lúc trước trẫm nói nàng là
hoa sen trắng thuần khiết nở ra từ trong vũng bùn! Ái phi quá thật tâm,
so ra với nàng, cả nhà kia thật hôi thối, nói bọn họ là nước bùn còn sỉ
nhục nước bùn. Khốn nạn thật, vậy mà nói trẫm không đáng tin, bọn họ mới đáng tin, thân phận địa vị của họ có ai không phải trẫm cho? Ngày mai
trẫm xem xem bọn họ còn dám đến châm ngòi không?.

Cả nhà kia,
cống hiến lớn nhất chính là sinh ra nàng, trừ cái đó ra thì chẳng còn gì nữa. Không kẹp chặt đuôi làm người còn dám chạy vào cung, sợ trẫm không nhớ xử lí họ à!”

Khuôn mặt nhỏ của Phùng Niệm tái nhợt, nàng che ngực buồn buồn nói: “Ta cũng họ Phùng đấy…”

“Trẫm sợ nàng nghe khó chịu, lúc đầu không muốn nói những lời này, nhưng nếu
không nói thì nàng bị bọn họ lừa gạt làm sao? Ái phi nghe trẫm nói, coi
như sau này trẫm thích ai khác, nhất định sẽ không bạc đãi nàng, chỉ cần nàng đừng học Tuệ phi.”

Bùi Càn nói xong ôi một tiếng: “Nàng nói xem, bình thường dám ồn ào với trẫm, sao gặp chuyện nhà mẹ đẻ liền
không có tí chủ ý nào?”

“Phụ thân bị xét nhà bãi quan, ta lại làm sủng phi rất tốt, việc này đã bị người khác lên án. Hiện tại người thân gặp phiền phức, ta lại làm như không thấy, truyền ra người khác nói ta
thế nào? … Mặc dù bên ngoài hẳn không có lời hữu ích, thần thiếp vẫn
biết chừng mực, chỉ hơi đau lòng một chút, sẽ không để Hoàng Thượng khó
xử.”

“Để trẫm nghe được ai mắng nàng, ta sẽ giết hắn.”

“Đừng nha, người làm như vậy thần thiếp thành họa thủy yêu cơ rồi.” Phùng
Niệm chủ động nhích lại gần y, đưa tay ôm người, nói: “Đi đến một bước
này, ngoại trừ Hoàng Thượng ra thì thần thiếp đều bị mất sạch.”

Bùi Càn cảm thấy không sai!

“Có trẫm là đủ rồi, năm ngoái nàng được phong Mỹ nhân, Chiêu nghi, tần, còn năm nay phong Phi và Quý phi, tất cả đều dựa vào trẫm! Tâm can nàng
muốn gì trẫm không thể cho sao? Cần gì bọn họ?”

Đã nói nhiều như vậy, Bùi Càn còn ngại không đủ, lại căn dặn Trần ma ma xem chừng Quý phi, đừng để nàng bị người khác lừa gạt.

Phùng Niệm đánh y đến mấy lần: “Người cố ý nói những lời này để chọc giận ta, ta không muốn nghe, Hoàng Thượng về đi, về Ngự Thư Phòng làm việc đi!
Thần thiếp muốn nghỉ ngơi một lát, không hầu hạ người.”

Bùi Càn
quả thực còn có chút việc, trộm hương trên mặt Phùng Niệm một cái, cười
nói: “Ái phi không cần nghỉ ngơi đâu, trông nàng rất có tinh thần.”

Y nói xong lập tức chuồn đi, làm Phùng Niệm chửi bậy trong group ――

Phùng Niệm: “Trong lịch sử có tỷ tỷ nào luôn cõng danh họa thủy không? Lúc nào thì vào một người, ta khẩn thiết nện chết hắn!”

Đát Kỷ: “Có thể vào một tuyệt thế mỹ ngưu, mỹ nhân thì không cho muội được.”

Trần Viên Viên: “Đát Kỷ tỷ tỷ thực biết nói chuyện.”

Đát Kỷ: “Công lực của ta so ra làm sao vượt qua bồi thường tiền hàng được? Muội nghe hắn nói đi, hắn có thể!” d@đ+l^q~đ

Lữ Trĩ: “Sao ta lại cảm thấy hắng đang nhân cơ hội phát tiết? Hai ngày nay kìm nén đến hoảng?”

Dương Ngọc Hoàn: “Làm sao cũng tốt, ta muốn biết Đường bá mẫu… Thế nào?”

Triệu Phi Yến: “Đúng nga, Đường bá mẫu còn ở bên trong.”

Triệu Hợp Đức: “Đừng chết.”

Hợp Đức vừa nhắn câu này, liền nghe phía sau vang lên một tiếng, Phùng Niệm và đám Trần ma ma ngươi nhìn ta ta nhìn ngươi, vẫn là Thụy Châu đi đến
nhìn thử.

Ôi ――

“Hồi nương nương, Hà phu nhân đã ngất xỉu.”

“Ngất luôn?” Thật khó cho bà ta chống đến lúc này mới ngất: “Trần ma ma đi
phụ một tay, đỡ người lên giường, Thụy Châu bóp người bà ấy, Bảo Đại cầm thanh lương cao đến bôi một ít.”

Mấy người hợp lực giày vò một
hồi lâu, người mới ung dung tỉnh lại. Vừa tỉnh còn hoảng hốt, cho đến
khi bà ta thấy đứng ở bên cạnh là Hi Quý phi, ký ức lập tức quay lại,
trong nháy mắt Hà thị rơi lệ.

“Hoàng Thượng, hắn xem Phùng gia chúng ta như vậy sao?”

Phùng Niệm thở dài: “Cho nên không phải ta không muốn nói chuyện giúp trong
nhà, mà là ta nói cũng không dùng được. Lúc đầu ta thật không muốn ngươi biết những thứ này… Ngươi nhất định bảo ta nhắc với Hoàng Thượng, vừa rồi ta lấy lui làm tiến nói, kết quả thế nào? Hoàng Thượng có do dự, có thỏa hiệp không?”

Hà thị khóc đến không dừng được, Phùng Niệm
đưa tay vỗ lưng bà ta: “Ngươi trở về khuyên một chút đi, để bọn họ an
phận đừng gây chuyện khác, đừng để Hoàng Thượng có cơ hội. Trong cung
tốt nhất ít đến, ta biết người thân đều nhớ nhung ta như vậy đủ rồi.”

Ngẫm lại màn vừa rồi, nghe Phùng Niệm nói lời này, nhìn lại sắc mặt nàng còn chút tái nhợt, Hà thị đều tin trong nội tâm nàng thật ra có nhà mẹ đẻ,
chỉ là Hoàng Thượng chán ghét, nàng cũng không dám quá thân cận.

Vậy vấn đề là?

Tại sao Hoàng Thượng lại như thế?

Bởi vì trước đó Phùng Khánh Dư ồn ào những chuyện kia? Hay là ai đến ngự tiền buông lời gièm pha?

Cũng không có thời gian để bà ta từ từ suy nghĩ, Phùng Niệm nói xong mấy câu cũng sắp xếp người đưa bà ta xuất cung, nhìn người đi xa mới lộ ra nụ
cười.

Nụ cười này, Bảo Đại nhìn cảm thấy thật lạnh.

Nàng do dự một chút, đi đến bên người Phùng Niệm đến nhỏ giọng nói: “Thật ra nương nương cố ý à?”

“Cố ý gì?”

“Nô tỷ nói người đừng nóng giận. Nô tỳ hầu hạ người hơn một năm, không dám
nói hiểu rõ người, cũng biết một chút. Hình như nương nương biết Hoàng
Thượng sẽ nói gì, cố ý sắp xếp như vậy. Có lẽ là vì triệt để ngăn chặn
miệng của bọn họ, để bọn họ không thể tiến cung phiền người?”

Phùng Niệm cười khẽ: “Loại chuyện này, nhìn thấu cũng đừng nói ra.”

Xem đến đây, Đát Kỷ tỷ tỷ lại nhịn không được, phỉ nhổ nàng.

Đát Kỷ: “Lừa đảo! Muội không quan tâm có bao nhiêu người đến, rõ ràng là muốn mượn miệng Bùi Càn mắng bọn họ!”

Phùng Niệm: “Đúng thế, vai vế của ta thấp, dù chiếm vị trí Quý phi cũng không thể trực tiếp mắng. Tỷ xem Bùi Càn có thể nói lão Phùng gia là một tổ
rệp, ta nào dám?”

Dương Ngọc Hoàn: “Thật sự, ta chưa từng thấy Hoàng Đế nào miệng hèn như vậy.”

Phùng Tiểu Liên: “Tổng cộng thì muội mới gặp qua mấy Hoàng Đế? Lúc này thật muốn @ Lữ Trĩ và Vương Chính Quân.”

Lữ Trĩ: “Tính đến hiện tại thì hắn tốt hơn Lưu Bang một chút, so trước kia thì… Không thể so sánh, khi còn sống lúc Lưu Bang không biết xấu hổ
cũng sẽ hơi giả bộ một chút chứ không trực tiếp như vậy.”

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *