Dị Giới, Xuyên Không

Ta Có Dược A!

Chương 250 – phản khiêu khích

Edit: CamsVitiba

Lúc này, Công Nghi Thiên Hành khoanh tay đứng trên đài, biểu tình tự nhiên: “Chư vị Trùng Vân Tông, không biết còn có ai muốn lên chỉ giáo nữa hay không?”

Bộ dáng cực kì lễ phép, nhưng trong mắt đệ tử Trùng Vân Tông thì chính là không hề nói lý.

Cố Tá vỗ vỗ mặt, đem nghi hoặc vừa rồi áp xuống.

Đối phương sợ hãi, đại khái là liên quan đến thân phận tên kia đi… Lần này đại ca ra tay, hẳn là chọc phải phiền toái rồi.

Công Nghi Thiên Hành đứng một lúc, thong dong hỏi tiếp: “Hay là chư vị huynh đài Trùng Vân Tông xem thường tại hạ, mới không chịu lên đây chỉ giáo?”

Đệ tử Kình Vân Tông cảm thấy thật hả lòng hả dạ.

Trước đó đúng là có thắng qua mấy trận, nhưng đều là cảnh giới tương đồng, hiện tại lại không giống vậy, lúc này chúng ta Tiên Thiên lục trọng xử đẹp Tiên Thiên thất trọng của đối phương, nhìn cấp bậc đã thấy khác xa nhau rồi!

Kết quả, đệ tử Kình Vân Tông hưng phấn lên:

“Huynh đài Trùng Vân Tông kia ơi, mời các người cử người lên thôi, để giao lưu tình nghĩa hai nhà nữa chứ!”

“Trùng Vân Tông huynh đài xem thường chúng ta ư?”

“Nếu không lên cũng được, Kình Vân Tông ta dễ nói chuyện lắm, chỉ là chư vị nhận thua là có thể à.”

“Nếu chư vị không đủ tự tin, lại phái đến thêm một Tiên Thiên thất trọng cũng không sao đâu!”

Đám người Tịch Dương Vân ngồi phía sau, nghe mọi người nghị luận, không khỏi mang theo ý cười.

Hoa Tuyết Âm chậm rãi nói: “Công Nghi sư đệ, quả nhiên bất phàm.” Nàng không khỏi nhẹ giọng nói: “Hai mũi tên vừa rồi, đổi lại là ta cũng không thể nào tiếp được, không biết chư vị sư huynh sư tỷ thế nào?”

Hoa Nguyệt Dung lạnh lùng nói: “Ta cũng không thể.”

Còn có vài người cũng đều nói không thể, ngay cả Tạ Vũ Phi cũng lắc đầu: “Đệ tử Trùng Vân Tông cũng rất bất phàm, nếu là ta, cũng không thể chỉ với hai mũi tên đã có thể đem người phế bỏ.”

Đệ nhị Địa Bảng cũng nói không được, vậy đệ nhất Địa Bảng thì sao?

Mọi người tức khắc động tác nhất trí nhìn về phía bang chủ Cuồng Võ Bang Cừu Chiến.

Cừu Chiến trầm ngâm một chút, cũng lắc đầu: “Ta nghĩ đến rất nhiều loại pháp môn, cũng đều không thể. Uy lực hai mũi tên kia thật sự quá mức đáng sợ!”

Mọi người nghe được, đều thở dài.

Công Nghi sư đệ này đúng là vượt qua nhiều thường, một thân một mình tiến vào tông môn chưa bao lâu, cảnh giới đã bay cao, thực lực lại càng sâu không lường được.

Tịch Dương Vân cười nói: “Hiện giờ chỉ mong thực lực Công Nghi sư đệ không bị tổn hao quá lớn, có thể duy trì thêm ít thời gian. Nếu có thể giữ vững uy phong này, bất luận Trùng Vân Tông muốn áp chế chúng ta thế nào, chỉ e đều không thể thực hiện được.”

Các chủ nhân thế lực đều đồng ý: “Hai mũi tên kia tất nhiên tiêu hao lực lượng không nhỏ, mong Công Nghi sư đệ có thể chống đỡ thêm chút đỡ.”

Tất cả đệ tử Kình Vân Tông đều ngóng trông Công Nghi Thiên Hành có thể phế bỏ thêm mấy tên đệ tử Trùng Vân Tông nữa, coi như trừng phạt nhỏ đối với những ác khách nhân đó, để bọn họ thu liễm lại thái độ.

Đường đường nhất đại tông môn bị người xem như tông môn hạ đẳng mà tra tấn chèn ép, một bụng oán khí tức khắc liền phun trào!

Lại nói Trùng Vân Tông bên kia, coi như phong thủy luân phiên.

Các loại xung đội trước đó, dù trên đấu võ đài hay tư đấu, tổn thất Kình Vân Tông đều vượt xa xa Trùng Vân Tông, dù nhất thời có thể vãn hồi chút mặt mũi, chung quy thể diện vẫn bị Trùng Vân Tông cố tình dẫm nát. Thông thường khi Kình Vân Tông muốn lui về, mấy lời trào phúng khích tướng đối phương đều là do Trùng Vân Tông đảm đương thực hiện.

Nhưng hiện tại bất đồng.

Sau khi Công Nghi Thiên Hành vượt cấp khiêu chiến thắng lợi, bên phía Trùng Vân Tông nhất thời im lặng, sau đó liền bị Kình Vân Tông tuông lời xả hận chèn ép.

Tóm lại bọn họ nếu rời đi, đó chính là yếu đuối sợ chiến bản lĩnh thấp hèn, mặt mũi mặc người dẫm đạp.

Thời điểm Kình Vân Tông bị khích tướng ai cũng đều không nhẫn được, Trùng Vân Tông cho dù ôm trong người mục đích gì, bọn họ cũng không phải hạng người có thể nhẫn nại a! Nếu không phải bản thân ỷ lại vào sự cường thế của mình, chủ động khiêu khích khắp nơi, cũng không đến mức phải đến nông nổi này.

Lúc này, có vài đệ tử Trùng Vân Tông nếu không có sư huynh sư tỷ của mình lôi kéo, nhất định đã không nhịn được nhảy lên đài.

Công Nghi Thiên Hành vẫn đứng yên trên đài chờ.

Y nhìn Trùng Vân Tông hơi hỗn loạn bên kia, lần thứ hai mỉm cười mở miệng: “Nếu ở đây không đủ người, ta đành đứng chờ ở đây vậy. Chờ đến khi có người tới, lên đây chỉ giáo.”

Nếu vừa rồi bị trào phúng bị khích tướng bọn họ chỉ là có chút phẫn nộ, vậy hiện tại chính là phẫn nộ tột đỉnh.

Gia hỏa này có phải quá càn rỡ hay không? Còn dám nói chờ?

Lập tức liền có đệ tử Trùng Vân Tông khinh thường mở miệng: “Chỉ mong ngươi đừng hối hận!”

Sau khi nói xong, liền có vài đệ tử Trùng Vân Tông phi thân rời đi, nhìn dáng vẻ, thật sự là đi tìm viện binh.

Cố Tá âm thầm dựng ngón tay cái cho đại ca.

Đại ca hắn, chính là lợi hại thế đó!

Đệ tử Kình Vân Tông thấy Công Nghi Thiên Hành tự tin ngang nhiên như thế, sau khi kích động, cũng khó tránh khỏi vài phần lo lắng. Dù Công Nghi Thiên Hành căn cơ hùng hậu, cũng chỉ là Võ giả Tiên Thiên lục trọng, nếu nhân gia mời tới một Tiên Thiên thất trọng siêu cấp đại thiên tài, khác biệt trong đó liền rất rõ ràng.

–– không quan trọng sao?

Mặt mũi Kình Vân Tông bọn họ hiện tại đều đặt hết trên người Công Nghi Thiên Hành đó!

Đám người Tịch Dương Vân bên này cũng không phải quá mức tự tin.

Tạ Vũ Phi nhíu mày nói: “Công Nghi sư đệ tuy rằng lợi hại, nhưng nếu đối phương tiến hành xa luân chiến…”

Hội trưởng Thu Thủy Hội Tân Lãng cũng quan tâm: “Nếu là nhân vật thiên tài cấp bậc càng cao, trong tay sợ là sẽ có đòn sát thủ, nếu thật dùng ra…. Công Nghi sư đệ phải cẩn thận hơn mới được.”

Có vài nữ tử cũng lo lắng: “Công Nghi sư đệ nếu lại ứng chiến, chỉ sợ là sẽ nguy hiểm a.”

Chờ mọi người phát biểu ý kiến xong, Tịch Dương Vân lại nhìn sang Cố Tá: “Cố sư đệ, ngươi cùng Công Nghi sư đệ sớm chiều ở chung, không biết ngươi nghĩ thế nào?”

Một câu “sớm chiều ở chung” vừa ra, các chủ nhân thế lực đang sầu lo kia, thần sắc không khỏi trở nên vi diệu. Loại cách nói này, hình như có chút quá mức phải không?

Tịch Dương Vân ngược lại cũng không nghĩ nhiều, chỉ chờ Cố Tá trả lời.

Cố Tá nghĩ nghĩ, thẳng thắn nói: “Tuy rằng ta cũng không biết thực lực công tử hiện tại cường đại bao nhiêu, nhưng ta biết, công tử tuyệt đối sẽ không làm chuyện không nắm chắc. Nếu thật sự gặp phải nguy hiểm, công tử sẽ lập tức rời đi, sẽ không để cho Trùng Vân Tông kia tổn hại.”

Trong lời mang theo tràn đầy tự tin.

Tịch Dương Vân khẽ gật đầu: “Nếu Cố sư đệ đã nói thế, thì hẳn sẽ là như thế.”

Những người khác chỉ đành gật đầu: “Chúng ta đứng chờ cũng có thể yên tâm hơn chút.”

Đúng lúc này, vài người Trùng Vân Tông rời đi ban nãy cũng trở lại, phía sau họ còn kéo theo một đám người nữa.

Những người đó thoạt nhìn đều là tuổi trẻ khí thịnh, phấn chấn oai hùng, so với những người thủ chiến ở đây đều tốt hơn rất nhiều.

Đây là đệ tử Trùng Vân Tông có tiềm lực lớn hơn đã tới!

Ngay sau đó, liền có một Võ giả Tiên Thiên lục trọng ước chừng mười tám mười chín tuổi thả người bay lên đấu võ đài.

_____________

#CamsVitiba: hơ hơ……

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *