Dị Giới, Xuyên Không

Ta Có Dược A!

Chương 11 – bản lĩnh cố tá

Edit: Tracy

Công Nghi Thiên Hành nhận lấy, cúi đầu nhìn.

Bát này chỉ lớn hơn bàn tay một chút, tám phần đầy.

Dược thiện này cùng loại với canh, mùi hương nồng nàn mãnh liệt, màu sắc đầy đủ, nguyên liệu hoàn toàn hòa vào nhau khiến người không phân ra được chủng loại nào.

Hít vào một hơi mùi hương làm cho người thấy tạng phủ có một cổ nhiệt lưu, toàn thân đều cảm thấy thoải mái.

Công Nghi Thiên Hành không chút do dự một hơi uống sạch.

Sau đó, đối với ánh mắt chờ mong của Cố Tá, y như là tư hỏi trong chốc lát, nói: “Có chút nhạt.”

Cố Tá: “….”

Hắn kì thực không phải là hỏi tới hương vị — ách, cũng không thể nói hoàn toàn không phải.

囧, hắn rốt cuộc đang nghĩ cái gì, nói mùi vị kia thật sự phai nhạt sao? Đây là lần đầu tiên làm dược thiện, hắn cũng không thêm muối, nhưng trong phương thuốc miêu tả cũng không có thêm muối a, có chút nhạt hơn cũng không có cách a… Phải không?

Cũng không đúng, trong nguyên liệu nấu ăn có vài loại trời sinh có vị mặn, lần sau hắn sẽ xem xét chu đáo một chút, dùng Tiểu Nhu Cốt Phân Hoa Quyết đem hương vị chúng kích phát ra, hẳn là có thể tốt hơn.

Cố Tá cười gượng: “Ha ha, ta sẽ cố gắng. Thiên Hành công tử, hôm nay lần đầu ăn dược thiện, chỉ có thể ăn chừng này. Ngươi hảo hảo cảm thụ một chút, có gì không thoải mái liền nói rõ cho ta biết. ”

Công Nghi Thiên Hành khóe miệng cong lên: “Hảo.”

Cố Tá vẫn không yên tâm: “Ta trước đi thử luyện đan, tối nay liền tới xem mạch cho công tử. ”

Công Nghi Thiên Hành ý cười sâu sắc: “A Tá đi nhanh đi, ta chính mình sẽ chú ý. ”

Cố Tá cũng hiểu được kim chủ sẽ không lấy thân thể mình ra nói giỡn, liền cùng y phất phất tay, chính mình đi chọn dược liệu.

Rèn sắt khi còn nóng a, làm dược thiện có thể thu được dược khí, khẳng định luyện đan cũng có thể. Còn có, hắn dùng dược liệu của kim chủ nhiều như vậy, phải nhanh chóng luyện được đan, cũng có thể bù lại một chút tổn thất cho kim chủ phải không?

Nghĩ tới điều gì đó, hắn chỉ vào bình dược thiện còn dư hơn phân nửa, nói: “Thiên Hành công tử, dược thiện cho ngươi ăn là phần tinh hoa nhất, những thứ dư còn lại tuy rằng tác dụng không lớn, nhưng có thể tráng kiện thân thể, nếu ngươi muốn liền giữ lại, nếu không thì có thể hỗ trợ xử lí không? ”

Công Nghi Thiên Hành nghe xong, gật gật đầu: “Yên tâm.”

Cố Tá nghe được lời này, cũng không thèm để ý thêm nữa.

Sau đó, Công Nghi Thiên Hành nhẹ nhàng vỗ vỗ tay.

Trong chỗ tối liền xuất hiện một thân ảnh, chính là thủ lĩnh Thiên Long Vệ – Long Nhất.

Hắn nửa quỳ trên mặt đất: “Công tử. ”

Công Nghi Thiên Hành hơi thu lại tươi cười: “Ngươi nghe được?”

Long Nhất dập đầu: “Đúng vậy, công tử. ”

Công Nghi Thiên Hành phân phó: “Dưới trướng ta ai có kinh mạch, phế phủ bị hao tổn, thể chất khiếm khuyết đều có thể ăn, ngươi tự phân phó. Về sau mỗi lần đều là như thế. ”

Long Nhất lại dập đầu: “Thuộc hạ đã biết. ”

Nói xong, Long Nhất lắc mình tiến vào phòng luyện dược, một phen đem bình lớn kia bưng lên, lại lắc mình mà đi.

Chờ hắn tới cửa sau, cổ họng hơi chấn động, môi mấp máy một chút, rất mau liền có một bóng đen khác bay nhanh hiện ra, đem bình lớn kia nhận lấy, lại phi người ly khai.

Làm xong hết thảy, Long Nhất trở lại góc tường, cũng không biết làm gì mà biến mất ở nơi đó.

Công Nghi Thiên Hành vốn định ở tại cửa phòng nhìn xem chốc lát, đột nhiên cảm giác có chút nóng lên, giống như có một dòng nhiệt lưu rất mỏng, từ lục phủ ngũ tạng tràn ra, từ từ khuếch tán đến bên trong kinh mạch.

Trong mắt y hiện lên một tia vui mừng, xoay người chậm rãi đi đến bên tháp, khoanh chân ngồi lên.

Cố Tạ bởi vì thành công thu phục dược thiện, có thể nói tự tin tăng gấp bội, dựa theo phương thuốc của Ích khí đan, đem hai mươi phần dược liệu đến

Trong trí nhớ Tề Thiên Hữu, hợp đan là một chuyện rất khó khăn, luyện dược sư nhập phẩm đều thất bại ít nhất hơn trăm lần mới có thể luyện thành. Cho dù là nhân vật truyền kì trong luyện dược sư, lần đầu hợp đan cũng thất bại mười lần.

bởi vì sau khi có được mấy quyển sách cổ, Cố Tá mới phát hiện ra phương pháp luyện dược mà Tề Thiên Hữu biết được cũng thật sự đơn sơ. Nhưng hắn tin tưởng phương pháp trong tay hắn khẳng định sẽ không mất nhiều thời gian như vậy, tuy không thể cam đoan nhất định sẽ không thất bại,… Ân, không quan tâm hắn thất bại bao nhiêu lần, dù sao lo trước khỏi họa đi.

Ích khí đan là đan dược thông thường, khi luyện dược sư ở Thiên Võ đại lục luyện dược, là đem các dược liệu khác nhau theo trình tự cho vào đan lô, trước luyện thành dược thủy ( nước thuốc), sau đó đợi dược thủy hạ nhiệt (nguội), dùng tay chải vuốt dược tính, đem chúng chia ra làm mấy cái dược đoàn* bằng nhau, lại tiếp tục đun nóng, làm chúng dần dần thành đan. Hơn nữa những dược đoàn đó không phải đều có thể thành đan, có một số trực tiếp bị cháy đen, có rất ít có thể hợp thành ra đan dược chân chính.

Chờ sau khi Cố Tá học được Sơ Cấp Luyện dược thủ quyết, hồi tưởng lại những kiến thức có được của Tề Thiên Hữu, liền cảm thấy 囧囧.

Kỳ thật Thiên Võ đại lục…là hướng về đan dược đi.

Xoa xoa khóe mắt run rẩy, Cố Tá quyết định tin tưởng hệ thống.

Nhìn thế nào cũng thấy “Tiểu Trích Tinh Cửu Quyết” mà hắn học, có chút ý tứ như luyện đan.

Nghĩ xong, Cố Tá cũng không do dự, trực tiếp đi đến bên tiểu đan lô trước, khoanh chân ngồi xuống.

Đan lô này chỉ cao một thước, phía dưới có bếp lò, bên trong đặt Liệt Hỏa thạch tinh thuần, chỉ cần cho nó một chút hỏa tinh liền có thể hừng hực thiêu đốt, mà nếu muốn nắm giữ thế lửa chỉ cần dùng Cách Hỏa Thạch gẩy, liền có thể điều chỉnh.

Bất quá đối với Cố Tá, hắn cũng không cần Cách hỏa Thạch.

Trong thức thứ nhất của Tiểu Trích Tinh Cửu Quyết chính là Khống Hỏa Quyết, hắn chỉ cần đánh ra thủ quyết là có thể khống độ nhiệt độ ngọn lửa.

Sau khi đốt Liệt Hỏa Thạch, Cố Tạ bình tâm, nhanh chóng vận chuyển tâm pháp, đánh vào bên trong ngọn lửa.

Trong phút chốc, ngọn lửa sinh ra từng trận vặn vẹo, ánh lửa thoắt ẩn thoắt hiện, mắt thường đều có thể nhìn thấy được biến hóa phát sinh, giống như mặc hắn chà xát, muốn lớn liền lớn, muốn nhỏ liền nhỏ.

Cố Tá không có kinh nghiệm gì chỉ dựa vào trực giác, đem ngọn lửa khống chế ước chừng cao nửa thước, rất nhanh làm đan lô nóng lên. Lúc sau hắn cầm lên một phần dược liệu, dùng “Tán hoa quyết” trực tiếp quăng chúng vào đan lô. Mà thần kì chính là, tất cả dược liệu đề tự tách ra, mỗi loại chiếm lấy một góc trong lò, không can thiệp chuyện của nhau, hai bên giống như có một loại lực lượng kì dị, ẩn ẩn mà lôi kéo.

Chỉ nghe được một trận tiếng vang “chi chi”, ngay lúc cực nóng, dược thảo mau chóng hòa tan, chỉ là một số hòa tan rất nhanh, một số hòa tan rất chậm.

Cố Tá biết là do tính chất dược liệu khác nhau tạo thành. Hắn hiện tại chuyên tâm, cư nhiên cũng không có khẩn trương nào, lần nữa thi triển Khống Hỏa Quyết, đem ngọn lửa trong lò chia làm mười mấy luồng, trong đó mỗi luồng nhiệt độ đều không giống nhau, phân ra nhắm ngay những vị trí dược liệu trong lò mà cháy lên.

Lần này, tốc độ hòa tan của tất cả dược liệu đều như nhau, ước chừng sau một khắc, chúng liền biến thành hơn mười cái dịch đoàn*.

*dịch (chất lỏng), đoàn (tròn/viên/đoạn @@)

Ngay sau đó, Cố Tạ đánh ra “Dung Hợp Quyết”.

Những dịch đoàn đó tức khắc lăn lộn, nhanh chóng tập trung ở giữa, rất nhanh hòa hợp cùng một chỗ. Cùng lúc ngọn lừa biến hóa lần thứ hai, hợp lại thành một luồng như trước, làm dịch đoàn bay nhanh thẩm thấu cho nhau hình thành một cái đại dịch đoàn. Đại dịch đoàn này, phần lớn đều vô cùng tinh thuần, nhưng vẫn có một vài thứ vẩn đục, đang từ từ lắng đọng lại,…không thể nghi ngờ, đây chính là tạp chất trong dược liệu.

Cố Tá cũng không hoảng loạn, đánh ra Tịnh dược quyết.

Tại dưới thủ quyết, những tạp chất đột nhiên bay lên, sau đó bị một lực lượng vô hình lôi kéo, biến thành từng đợt hắc khí, nhè nhè bay ra ngoài.

Cố Tá lại đánh ra Lưu Phong Quyết.

Phía trên đan lô có gió nhè nhẹ phất qua, nháy mắt đem hắc khí kia thổi đi, không để nó làm ảnh hưởng đến đan dược.

Sau đó lại là Phân Dược Quyết.

Sau khi Cố Tá thi triển liền thấy, dược đoàn trong đan lô đang phân tán ra ngoài, biến thành mười sáu tiểu dịch đoàn đều nhau, mỗi tiểu dịch đoàn đều vô cùng tinh thuần.

Tiếp đó là Hóa Đan Quyết, mười sáu tiểu dịch đoàn rất nhanh áp súc* lại, dần dần trở nên ngưng đầy, màu sắc dần biến thành màu xanh lá nhàn nhạt, phía trên mặt ngoài lại trơn bóng no đủ.

*áp (đè ép, đè nén), súc (bó /gói /buột lại)

Chỉ cần nhìn phẩm chất này, cũng biết là đã thành công hơn phân nửa.

Khiến Cố Tá hưng phấn chính là quá trình thành đan không có dịch đoàn nào cháy đen, nói cách khác, mỗi dịch đoàn đều thành công thành đan.

Hắn không dám chậm trễ, vô cùng nghiêm cẩn mà thi triển xong Hóa Đan Quyết.

Cuối cùng, tất cả đan dược đều sắp thành hình, tản ra một cổ mùi hương thanh khiết.

Cố Tá nhanh chóng đánh ra Khởi Đan Quyết.

Trong phút chốc, mười sáu viên đan dược thành hình, tròn vo mà ở trong đan lô xoay tròn, sau đó liền bắn lên một cái, hướng bốn phương tám hướng mà trốn.

Nếu chúng nó bị rơi xuống mặt đất, khẳng định sẽ bị lực lớn tác động vào, kết quả sẽ làm cho đan dược bị tổn hại!

Cố Tá làm sao lại có thể để cho chuyện này xảy ra hử?

Hắn ngưng khí, đánh ra thủ quyết cuối cùng Thu Đan Quyết.

Thoát chốc những đan dược kia như bị bàn tay to lớn vô hình trảo lấy, theo đường cũ bắn ngược trở về, nhìn như bầu trời đầy sao, trong thủ quyết như bay của Cố Tá mà “leng keng leng keng” tiến vào trong bát (chén) ngọc.

Mười sáu viên toàn bộ đầy đủ, Cố Tá đầy mặt tươi cười, cẩn thận nhìn đan dược. Cảm thấy chúng mỗi viên đều cực kì no đủ, giống như ngọc thạch, trong sáng tràn ngập oánh nhuận.

*oánh (trong suốt), nhuận (trơn mịn, bóng)

Nếu như hắn… Luyến tiếc ăn nó làm sao bây giờ…

Lúc này ngoài cửa truyền tới giọng nói tư tính trầm thấp: “A Tá luyện thành?”

Cố Tá nghe kim chủ hỏi chuyện, liền cao hứng bưng bát chạy chậm qua, giơ lên như hiến vật quý: “Thiên Hành công tư mời xem, thật sự thành công.”

Công Nghi Thiên Hành cầm một viên đan dược trong bát, mỉm cười cổ vũ: “A Tá quả nhiên lợi hại, một lần liền có thể thành công, không biết tiêu hao như thế nào?”

A Tá ngẩn người, chính mình cảm thụ một chút, nói: “Đại khái… Còn có thể luyện ba lò?”

Trong quá trình luyện, tâm pháp vận chuyển đặc biệt mau, giống như lại có tiến bộ.

Công Nghi Thiên Hành cười, tiếp tục đánh giá đan dược trong tay.

Nhưng trong lòng hắn, cũng có chút kinh dị.

Công Nghi thế gia mời luyện dược sư, liền xem là cao cấp, thời điểm luyện Ích khí đan trong hai canh giờ cũng chỉ luyện ra chín viên đan dược, nếu là đan dược càng khó số lượng thành đan sẽ càng ít. Nghe nói, bởi vì “Chín” là số cực đại, nên không thể đạt tới viên mãn.

Nhưng Cố Tá không chỉ có phương pháp luyện đan thập phần kì dị, sau khi thành đan lại có thể đến mười sáu viên, ngay cả thời gian luyện đan cũng chỉ dùng nửa canh giờ.

Hơn nữa đan dược luyện ra… Dược hương phát ra càng thêm tinh thuần.

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *