Ngôn Tình

Sự Trở Lại Của Chàng Rể Vô Dụng

Chương 461 – Ông định tới Kinh Bắc?

“..” Sau khi Khổng Thương nói vậy thì người của nội viện Mặc đó cũng im lặng.

“Hấ…” Khổng Thương lại thờ dài, ngay sau đó có thể của ông ta bỗng nhiên bay lên không trung. Vào khoảnh khắc khi ông ta bay lên thì một vòng trong rộng ba mét vuông phía sau ông ta gần như biến thành một mặt trời lớn, đột ngột hiện ra…

Cùng lúc đó, trong lúc Không Thương bay lên phát ra hào quang của một người cấp Nhân Vương. Thư viện Xã Tắc ở nơi tàn tích của các triều đại đế quốc cách đó không xa cũng có một mặt trời vĩ đại mọc lên, khí thế không hề kém cạnh so với Không Thương. Đó chính là Đường Ngọc Hiển.

Vào lúc này hai vị Nhân Vương ở Thiên Hạ đồng thời bay lên không trung. Bầu trời đêm vốn tối đen, giờ phút này đã bị hai vị mặt trời lớn đó chiếu sáng.

Đường Ngọc Hiển mim cười gật đầu với Khổng Thương từ xa, hòi: “Ông Khổng, ông định tại Kinh Bắc sao?”

Khổng Thương gật đầu nói: “U, còn cô Đường?

Cũng muốn tới Kinh Bắc à?”

Đường Ngọc Hiển gật đầu cười. Sau đó hai vị cấp Nhân Vương không nói nữa, cùng lúc hướng về phía Kinh Bắc mà đi.

Trong thời đại của bộ quốc phòng Thiên Hạ này, tất cả các thế hệ cường quốc trẻ hơn đều đã ra nước ngoài chiến đấu. Có lẽ là trùng hợp hoặc vì một thứ gì khác, tất cả các cường quốc trẻ hơn của bộ quốc phòng Thiên Hạ đều đoàn kết kéo nhau ra nước ngoài ht!

Các thế hệ trẻ đều đi hết rồi thì những thế hệ già như bọn họ cũng nên xuất đầu lộ diện, nhà có một lão già để canh giữ cũng được. Huống hồ gì lúc này trong bộ quốc phòng Thiên Hạ có đến hai vị cấp Nhân Vương cùng tổn tại…

Hơn nửa tiếng, trên bầu trời đêm của Kinh Bắc, đầu bên kia là rồng vàng vận mệnh quốc gia đang lo lắng bay lượn, lại có thêm hai mặt trời với kích cỡ nhỏ hơn một chút, sau khi hai vị mặt trời nhỏ xuất hiện thì lo lắng trong con rồng lớn đã giảm đi rất nhiều…

Cùng lúc đó, cách lãnh thổ của bộ quốc phòng Thiên Hạ khoảng mấy chục nghìn dặm, Chiến đội Linh Cầu đã vào trong khu vực Chân Hoàng. Ở nga không khí xám xịt và điều kiện sinh tổn vô cùng khắc nghiệt. Một đám người của Hắc Đế đã rơi vào.

Lúc trước kết giới bên trong khu vực Chân Hoàng này đã bị hủy, và Hắc Đế, Hình Lão, Ám, Chiến, Luc, Diệt bị thương nặng, tất cả sáu người đều rơi vào đây. Ngoại trừ sáu ngưoi bon họ thi còn có hai vị của

bộ quốc phòng Thiết Lang và Phi Ngư, cả hai cũng đều

bị thương rất nặng. Một người là quân thực chiến sơ

cấp và một người là quân thực chiến trung cấp.

“Đây… Đây là đâu?” Lúc này trong lòng của vị quân thực chiến sơ cấp thuộc chiến đội Thiết Lang dao động cực mạnh. Trong lúc anh ta đang mơ hồ thì đột nhiên hai tiếng xoẹt xoẹt vang lên, giây phút anh ta ngây người thì trên người đã bị hai thanh trường kiếm đâm xuyên qua.

“A, sao…Sao lại như vậy?” Giây kế tiếp, vị quân thực chiến sơ cấp này ngơ ngác quay đầu lại nhìn, sau đó anh ta lập tức nhìn thấy hai người Hắc Đế và Hình Lão trong điện Thiên Thần sắc mặt trắng bệch, hai người mỗi người một bên cầm trưong kiem trong tay, đâm vào người của anh ta.

“Chết di!” Vè mặt của Hắc Đế vô cùng tái nhợt, khỏe miệng chảy máu. Cô ấy gào lên một tiếng, sức mạnh trên trường kiểm nổ tung, lập tức phá vỡ lòng ngực của tên quân thực chiến sơ cấp của bộ quốc phòng Thiết Lang còn đang lơ mơ kia.

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *