Ngôn Tình

Sự Trở Lại Của Chàng Rể Vô Dụng

Chương 328 – Làm người Việt Nam, thì phải yêu mành đất này

“Vậy chẳng lẽ chúng ta sẽ thấy được Việt Nam nổi dậy sao? Đây… không phủ hợp với quy định kế hoạch lớn của chúng ta!” Nghị trường thứ ba của bộ quốc phòng Hùng Sư hít một hoi thật sâu, vẻ mặt nghiêm nghị nói.

Mấy người còn lại cũng bày ra về mặt nghiêm trọng, ở Việt Nam tự nhiên lai có hai cao thù cấp Nhân Vương, sau khi biết được tin tức này, cho dù có cho bon họ thêm một trăm lá gan thì bọn họ cũng không dám đến Việt Nam.

Vào lúc này, tất cả các cao thủ nghị trường cấp cao của bộ quốc phòng Hùng Sư đều im lặng. Mười phút sau, vẫn là nghị trường thứ nhất chậm rãi nói: “Mọi người, mọi người có phải đã quên bộ quốc phòng Hùng Sư thống trị thế giới cũng chỉ mới hơn hai trăm năm, mà bộ quốc phòng Việt Nam ở phương đông kia đã từng thống trị hơn hai ngàn năm!”Sau khi nghị trường dung một chút, ông ta lại bày ra vẻ mặt nghiêm trọng nói: “Việt Nam nối dậy là điều đương nhiên, chúng ta lại không thể áp chế, hay… hơn nữa hơn trăm năm trước, sở đĩ tám bộ quốc phòng của phương tây cùng đi đánh Việt Nam dễ dàng như vậy là bởi vì một số cao thủ hàng đầu ở Việt Nam không hợp tác với vương triều, cũng không nhúng tay vào. Chứ không mọi người nghĩ rằng Việt Nam đánh dễ vậy sao? Đừng quên, tám mươi năm trước, kết cục vô cùng khốn khổ của bộ quốc phòng Nhật Bản khi trú quân ở Việt Nam!”

Ông ta dừng một chút, rồi lại nói tiếp: “Hơn nữa, ở phía tây thế giới, bàn thân chúng ta cũng xảy ra vấn đề, đúng chứ? Mười mấy năm trước bộ quốc phòng Mãnh Hổ bị chúng ta đánh, bộ quốc phòng Đại Hùng cũng bị chúng ta trấn áp, mà bây giờ chúng đã muốn nổi dậy, bộ quốc phòng Hùng Sư chúng ta tuy mạnh nhưng…mọi người có nghĩ là sức mạnh của chúng ta đủ để đối đầu với thể giới không?”

“Không được, không nói đâu xa, ví dụ, nếu bức Việt Nam quá mức, bọn họ hợp tác với bộ quốc phòng Đại Hùng thì phải làm sao? Mọi người có đấu lại không? Nếu thêm cà bộ quốc phòng Mãnh Hổ nữa thì sao? Còn đấu lại không?” Trên mặt nghị trường thứ nhất của bộ quốc phòng Hùng Sư bày ra nụ cười lạnhlùng, Khi bộ quốc phòng Hùng Sư làm mọi việc và để ra các chính sách quốc gia, phan lón họ vẫn bắt đầu từ lợi ích của mình. Chưa kể, vào lúc này, một trong chín nghị trường của họ đang nằm trong tay của đien Thiên Thần.

Sau khi nghị trường thứ nhất nói xong, bảy người khác đều im lặng. Bởi vì họ biết kết quả, họ không thế, một khi bộ quốc phòng Việt Nam và bộ quốc phòng Đại Hùng cùng liên kết lại dưới sự thúc ép của họ, thì họ chính là người thua cuộc!

“Này… nghị trưởng thứ nhất, ông đưa ra quyết định đi, lần này chúng ta cũng không bỏ phiếu nữa, ông cử quyết định đi…” Thật lâu sau, nghị trường thử hai, cao thủ cấp Đạo Chủ thời kì cuối thờ dài. Có chút cô đơn trên khuôn mặt ông ta.

Bao nhiêu năm qua bộ quốc phòng họ chưa bao giờ chịu khuất phục như vậy, tự nhiên bị một kiểm bồ vào tổng bộ bộ quốc phòng, thậm chí cả tài sản quốc gia cũng bị băm nát..

Sau đó, nghị trường thứ nhất gật đầu nói: “Chấp nhận các điều kiện của người bảo vệ doanh trai, sau đó kí hiệp định dừng chiến tranh với điện Thiên Thần và Việt Nam. Chúng ta hiện tại ưu tiên hàng đầu là tổ chức lại lãnh thổ, xây dựng lại đầu đạn, đồng thời trấn an đống minh. Trong thời gian ngắn, không thể áp chếViệt Nam vì họ quả mạnh, nếu không biết áp chế sợ họ sẽ càng hung hăng.”

“Được”

“Đồng ý”

Thảo luận lại..”

“Liên hệ với điện Thiên Thần đi…”

Sau khi nghị trưong thứ nhất của bộ quốc phòng Hùng Sư nói xong, các nghị trưởng khác cũng gật đầu đồng ý. Đến giờ, uy thể và danh tiếng của bộ quốc phòng Hùng Sư đã bị tổn hại nghiêm trọng. Vì vậy, ưu tiên hàng đầu của họ bây giờ là chấn chinh khu vực và xây dựng lại liên minh Z8. Ít nhất là trong một thời gian ngắn.

Hai phút sau, trong một phòng họp ngăn nắp của bộ quốc phòng Hùng Sư tám nghị trường gọi video đến trụ sở của điện Thiên Thần. Sau đó, Thiên Diện với bộ quân phục, mặt lạnh băng xuất hiện trên màn hình lớn trong phòng họp của bộ quốc phòng Hùng Sư.

“Thiên Diện, chúng tôi chấp nhận các điều kiện của Đạo Nhất, chúng tôi sẽ ký hiệp định ngừng chiến tranh với bộ quốc phòng Việt Nam và điện Thiên Thần, từ nay về sau, tất cả những thù hận trước đây sẽ được chôn vùi, được không?” Nghị trường thứ nhất nghiêm túc nói với Thiên Diện.Thiên Diện và nụ cười nhạt, tư thế hùng hổ gật đầu nói: “ĐưỢc, tôi rất vui vì các ông đã quyết định đúng. Hôm nay có thể ký hiệp định ngưng chiến tranh, nghị trường có thể yên tâm, điện Thiên Thần cam doan, nghị trường thứ chín của bộ quốc phòng Hùng Sư sau mười ngày sẽ an toàn trở lại bộ quốc phòng Hùng Sư.”

“Được rồi… Chúng tôi tin tường vào uy tín của điện Thiên Thần, cũng tin nhân phẩm của chủ điện Thiên!” Nghị trường thứ nhất của bộ quốc phòng Hùng Sư gật đầu.

“Ngài sẽ không thất vọng đầu.” Thiên Diện cũng mim cười gật đầu, sau đó cúp máy.

Ngay sau đó Thiên Diện trong trụ sở điện Thiên Thần thở phào nhẹ nhõm, đúng là chuyện tốt! Bộ quốc phòng Hùng Sư sẵn sàng ký hiệp định định chiến, đây là điều tốt, trong thời gian tới chiến tranh trên toàn thế giới sẽ không tiếp tục, tất cả chiến sĩ trong điện Thiên Thần hiện đang hết sức chuẩn bị cho trận chiến.

Bên ngoài biên giới tạm thời bình yên, bên điện Thiên Thần này càng có thêm năng lượng để đối phó với tông môn cấp Đế đang ẩn mình trong lãnh thổ. Chắc chắn sẽ là một trận chiến lớn, nhưng it nhất nó đã dễ dàng hơn một nửa, đúng chứ.Cho nên Thiên Diện mới mim cười, nụ cười trên môi cô ta càng tăng lên, cô ta vốn đã xinh đẹp rồi, nhưng lúc này cười còn đẹp hơn nữa,

Điện Thiên Thần đã đóng cửa, hơn nữa mấy nhân viên cao cấp, chủ điện, phó chủ điện, và cao thủ cao cấp bậc thiên hoàng đều bế quan, có gang cải thiện trạng thái của họ lên mức cao nhất, tiêu hóa những nhược điểm còn sót lại sau lần cải tiến mạnh mẽ trước do.

Mây cao thủ của điện Thiên Thần đang bế quan, tương tự, trong lãnh thổ Việt Nam, ở Hà Nội, biệt thự của gia đình họ Đường Cao Ánh Vy cũng nhận được tin nhắn từ Thiên Diện.

Trên mặt cô nở nụ cười, lại tiếp tục chơi với Thuý Hồng, sau đó cô gọi Tiêu Hồng, Đường Như Ý, Đường Yến Nhi chăm sóc Thuỷ Hồng, Về phía nhà cửa họ Đường ở Hà Nội, có vận mệnh quốc gia Việt Nam bảo vệ rồi, hơn nữa trong gia đình còn có hai ông Tiêu Chiến Minh và Đường Huy Hoàng, còn có cao thủ cấp Đạo Chủ Cao Ánh Vy. Vì vậy, sự an nguy của mọi người trong nhà họ Đường không cần lo lắng.

Trong mật thất của gia đình họ Đường, Cao Ảnh Vy thay một bộ lễ phục cổ màu trắng, khoanh chân ngồi xuống, trên môi nở nụ cười, rối từ từ nhắm mắt lại. Bầy ngày sau, chống cô ở bên ngoài dũng mãnh vàcấpđộ của Đạo Trần, hơn nữa muốn được một bước này, thực ra cũng không đơn giản, cho nên cô chỉ có thể dốc toàn lực.

Cao Ảnh Vy bế quan, đồng thời cách nhà họ Đường không xa, ở biệt thự Long Trì của đại trưởng lão, vận mệnh quốc gia trong Long Trì vẫn ở trang thái đẩy, đúng thế, trên vận mệnh quốc gia Việt Nam lại sôi lên và lớn hơn gấp mười lần, những ngày này, vận mệnh quốc gia của Việt Nam vẫn đang trong thời kỳ cực kỳ sôi sục. Vì vậy, ngay cả khi các đại trường lão và những người khác đang cố gắng để hấp thu thi nó vẫn không giảm nhiều.

Vào lúc này, đại trường lão Việt Nam Tần Võ, nhị trường lão Lưu Triệt, tam trường lão Chu Lệ, tứ trưởng lão Long Thanh Quang, bốn lão già của chiến trường ngoài lãnh thổ, Yến Phương Bắc,Tôn Thiên Hữu, Trần Bát Hoang, Lục Vô Cực, và nhiều người khác, tất cả đều ngồi xếp bằng trong Long Trì, mơ hổ, khí thế toàn thân họ không ngừng dâng lên từng giây từng phút.

Vết thương của đại trường lão và những người khác đều đã được chữa xong, hiện tại, cấp bậc của đại trưởng lão đã đột phá đến cấp Để tầng chín trung kỳ hơn nữa còn không ngừng tăng lên.

Mà khí thể trên người nhị trường lão Lưu Triệt, tam trường lão Chu Lệ, tử trường lão Long Thanh Quang đãchính thức đột phá đến cấp Đế tầng tám, bọn họ đang tích lũy, hưởng tới tầng chín.

Bổn lão già ở chiến trường biên giới, Yến Phương Bắc, Tôn Thiên Hữu, Trần Bát Hoang, Lục Vô Cực, cùng Vòng Thiên Thanh đóng giữ ở ngoài lãnh thổ, giờ đây khí tức của họ khi không tính thêm vận mệnh quốc gia, thì cũng đã đạt đến cấp Đế giai đoạn sáu, và vẫn đang tăng lên. Nói cách khác, giờ phút này thực lực của chín cao thủ của bộ quốc phòng Việt Nam đã tăng gấp đôi, và vẫn đang đi lên.

Khoảnh khắc tiếp theo, mí mắt đại trưởng lão ở trong Long i bế quan giật giật, nghe được báo cáo từ bên ngoài, Tiêu Hạo Thiên ở chiến trường biên giới đã đã hạ lệnh đóng cửa điện Thiên Thần trong bảy ngày, sau bảy ngày, Tiêu Hạo Thiên sẽ đưa bốn phó chủ điện và ba ngàn chiến sĩ hàng đầu trở về lãnh thổ!

Đại trưởng lão mấp máy môi, truyền tin cho thị vệ bên ngoài, biểu thị đã biết, bọn họ sẽ bế quan trong bảy ngày nữa.

Sau khi đại trưởng lão truyền tin cho bên ngoài, trong lòng tự lầm bẩm: “Bày ngày? Bày ngày là đù, đù rồi… Bày ngày sau, chúng ta sẽ bình định lãnh thổ Hạo Thiên, sau bảy ngày, chúng ta lại chiến đấu cùngnhau! Chúng ta chờ cậu trở về!”

Cùng lúc đó, ngoài lãnh thổ Việt Nam cũng xảy ra chấn động, một số thể lực hàng đầu ở Việt Nam cũng thể. Tháng trước, đại trường lão Tần Võ, nhị trường lão Lưu Triệt bí mật đích thân tới thăm tông môn cấp Đế, trong tông môn Thanh Sơn.

Giờ phút này, tông môn Thanh Sơn, trong phòng sách của Đao Chủ Thanh Y, Đạo Chủ mặc áo lam, hàn kiếm ba thước vắt ngang ngực, nhiệt huyết dâng trào, nhưng cũng có vẻ uy nghiêm trong đáy mắt. Mặc kệ như thế nào, lúc này, Đạo Chủ Thanh Y đã các định rối, ông ta muốn xuống núi!

“Tình hình chung không dứt, sóng gió sắp ập đến, bọn trộm cướp trong lãnh thổ đáng lẽ phải trấn áp một lần, chỉ là sau lần này, số phận của Thanh Y tôi sẽ ra sao? Liệu có lên như diều gặp gió không, hay là tan xương nát thịt? Hãy… cho dù tôi có hăng hái hơn, thì vẫn phải vẫn phải tính toán cho tông môn, đã đến lúc phải bàn bạc với các bật đàn anh rồi.” Tâm trí của Đạo Chủ Thanh Y mấy ngày nay cũng rất chấn động. Tốc độ phát triển của bộ quốc phòng Việt Nam đã vượt xa sự mong đợi của ông ta!

Kể từ lần thức tinh đầu tiên của vận mệnh quốc gia Việt Nam vào thế kỷ trước, chị trong hai mười ngày, vận mệnh quốc gia của Việt Nam lại sôi sục trở lại! Lúcnày, theo cảm giác của Đạo Chủ Thanh Y thi rống lớn bên vận mệnh quốc gia Việt Nam ở Hà Nội e rằng lúc này đã có khí thể cấp Đạo Chủ rồi! Quá nhanh, mọi thứ diễn ra quá nhanh.

“Bốn đại trường lão của Việt Nam, Tần Võ, Lưu Triệt, Chu Lệ, Long Thanh Quang, vào ngày Quốc khánh, đã bất ngờ tấn công hai bộ quốc phòng biên giới. Còn đàn em tốt nhất của Việt Nam bây giờ đang trấn giữ ở chiến trường biên giới, chủ điện Thiên Thần Tiêu Hạo Thiên! Ngày hôm qua, tự nhiên lại nhắm vào bộ quốc phòng Hùng Sư! Nghĩ lại thật làm máu nóng nổi lên! Thật là bàn lĩnh!”

“Thế giới rộng lớn đến roi! Thứ làm người khác hăng hải, lại là thế giới đang thay đổi! Làm sao có thể thiếu đi Đạo Chủ Thanh Y tôi được? Nhiệt huyết đã im lặng sáu mươi năm, tôi cũng đợi sáu mươi năm rồi! Đủ rồi! Cho nên lẩn này, cho dù chết thì làm sao!” Trong mắt Đạo Chủ Thanh Y hiện lên sự kiên định. Sau đó, ông ta đứng dậy, vác kiếm bước ra ngoài.

Ông ta không thể dùng chính suy nghĩ và sự bốc đồng của mình để nắm giữ toàn bộ tông môn Thanh Y sát cánh cùng mình. Nhưng anh ta có thể rời bỏ tông môn Thanh Y! Một mình đi giúp bộ quốc phòng Việt Nam, đi giúp người tên Tiêu Hạo Thiên ấy, đi ra chiến trường!”Bùm!” Khoảnh khắc tiếp theo, khí thế trên người Đạo Chủ Thanh Y đột nhiên tăng lên ám ám. Tiếp lên khí thế cấp Để giai đoạn chín, ngay sau đó là tiếng lách cách vang lên, khí thể của Đạo Chủ Thanh Y trực tiếp đột phá đến đình cấp Để giai đoạn chín, rồi lại trực tiếp lên cấp chủ từ, và vẫn đang tiếp tục leo dâng lên.

Cuối cùng dừng lại ở định từ cảnh cấp Đạo Chủ, trình độ ngang với Đạo Trần! Đúng vậy, Đạo Chủ Thanh Y! Biệt hiệu của là Đạo Chủ Thanh Y! Sao có thể không phải là cao thủ cấp Đạo Chủ được chứ!

Ông ta vốn là cao thủ đỉnh từ cành cấp Đạo Chủ! Chẳng qua là lúc trước che giấu thôi. Sở dĩ lúc trước cảnh cáo bọn người đại trường lão là vì cảm thấy Tân Võ và Lưu Triệt lúc trước quá yếu, sức mạnh cấp Đế giai đoạn chín muốn tấn công các cường tông môn cấp đại để là không được.

Nhưng khi Đạo Chủ Thanh Y mang kiếm muốn ra ngoài tìm anh em trong Thanh Sơn để giao Thanh Sơn cho họ thi đột nhiên, cửa phòng sách mở ra, một người của Thanh Sơn với thanh kiếm dài trên eo bước vào,

“Ha ha. em trai, trong mắt em còn có người anh này không vây? Anh biết kế hoạch của em, ngày đó Tấn Võ bị tấn công dưới núi, là em làm đủng không?” Đạo sĩ Thanh Sơn cười nhìn cậu em trước mặt, ảnh mắtphức tạp. Nhìn thiên tài kiệt xuất nhất của tông đạo Thanh Sơn ba trăm năm nay, từng bước trường thành, ông ấy là anh trai, trong nhiều trường hợp, cũng giống như bố ông ta.

Đạo Chủ Thanh Y nhìn thấy ông ấy xuất hiện trước mặt. Trong lòng run lên, nhất thời cảm nhận được khí thế của ông ấy, tuy rằng so với mình kém hơn một chút, nhưng cũng là ở giai đoạn cuối của tử cảnh cấp Đạo Chủ. Trong lòng ông ta càng chấn động. Theo bản năng nói với đạo sĩ Thanh Sơn: “Anh, anh là cao thủ cấp Đạo Chủ?”

Đạo sĩ Thanh Sơn lặng lẽ trợn tròn mắt, rồi cáu kinh nói: “Nói nhảm, cách nhẫn nhịn của cậu là do ông đây dạy! Hơn nữa lần trước cậu đi cứu Tấn Võ, sợ bị bại lộ, lại làm cho lại làm cho Để Cứu của bên Thái m chạy, ông đây đã không nói gì rồi, cuối cùng còn phải thay cậu đi sắp xếp lại!”

Đạo sĩ Thanh Sơn khi nghĩ đến đây, khóe miệng co giật kịch liệt, sau đó nói tiếp: “Được rồi, không nhiều lời nữa, hiện tại sư phụ đã chết, môn phái Thanh Sơn chúng ta không giống như môn phái Thái m với Liệt Dương có lai lịch sâu xa. Hai chúng ta, quyết định của cậu chính là quyết định của anh, trong vài ngày nữa, chúng ta hãy cùng nhau giúp đỡ bộ quốc phòng Việt Nam, và ngăn chặn tông môn Liệt Dương và mônphải Thái m!”

“An, em.” Lúc này Đạo Chủ Thanh Y sửng sốt, nhìn đạo sĩ Thanh Sơn, hai mắt ươn ướt.

Đạo sĩ Thanh Sơn hừ một tiếng, trừng lớn mắt mång: “Cút cút! Cậu bao nhiêu tuổi rồi hả? Còn nghĩ mình còn nhỏ à, nằm trên lưng anh mày à? Cứ quyết định vậy đi, lúc đi đến bộ quốc phòng Việt Nam, cũng chính là lúc toàn bộ người của môn phải Thanh Sơn xuống núi!”

Đạo sĩ Thanh Sơn vừa nói vừa bước ra ngoài, nhưng lời nói của ông ấy vẫn vang vọng vào phòng sách: “Chuyện gi cũng đừng có gánh một mình, cậu con me ngay cả ông đây cũng không tin à, đúng là lỗ mà, lúc trước còn khổ cực nuôi cậu lớn, anh dễ dàng chắc, đúng là ranh con mà.”

Vào lúc này, Đạo Chủ Thanh Y nghe giọng chửi rủa của anh trai mình, trong đầu không khỏi suy nghĩ về 70 năm trước, khi ông còn là một đứa trẻ, ngày nào cũng theo sau mông của đàn anh. để bảo vệ ông, giúp ông đánh nhau, giúp ông ra mặt.

“Anh… cảm ơn.” Lúc này, đạo sĩ Thanh Y bật khóc.

Một lúc sau, Đạo Chủ Thanh Y đè nén cảm xúc trong lòng, cảm giác được cả tông môn Thanh Sơn đếu tràn ngập sự tiêu điều xơ xác. Ông ta hít sâu mộthơi, sau đó sát ý trong lòng điện cuống dâng lên.

Đi ra phòng sách, đứng trên đinh vách đá, nhìn về hưởng Môn Cửu Thiên, tông Thái Thương, tông U Minh, bốn môn phái mạnh nhất cấp Đế, nắm chặt tay, đằng đằng sát khí nói: “Mấy người sinh ra ở Việt Nam, vậy thì nên yêu mảnh đất dưới chân mình! Yêu mành đất này!”

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *