Ngôn Tình

Sự Trở Lại Của Chàng Rể Vô Dụng

Chương 239 – Khuấy động ngàn năm

Một phút sau đó truyền ra bốn âm thanh nổ vang khí thế, Tứ Đại Thiên Vương Lục – Diệt – Ám – Chiến của Điện Thiên Thần, khí thế trên người vang lên ầm ầm đột phá lên giai đoạn sau của cấp Hoàng, hơn nữa còn là trình độ cao nhất giai đoạn sau của cấp Hoàng. Vô cùng vững chắc.

Nhưng vận nước của Việt Nam trong hư không của đầu bên kia lại nhanh chóng thu hẹp lại hơn phân nửa, con rồng lớn ẩn hiện ở đầu bên kia, cặp mắt của nó đột nhiên nhìn thoáng qua hơn hai ngàn tướng sĩ còn lại của Điện Thiên Thần, dường như nó dừng lại một chút, ánh mắt có chút phức tạp.

Một phút sau nó đột nhiên vỡ nát thành từng mảnh đầy trời, nó lựa chọn không tiếp tục giúp đỡ những cường giả cấp Thiên Vương và cường giả cấp Chiến thần của Điện Thiên Thần đột phá nữa, mà trực tiếp hòa vào trong cơ thể của hơn hai nghìn người đã được nửa chiến thần còn lại kia.

Sau đó, xuất hiện một màn khiến người ta cả đời khó mà quên được, giờ phút này, hơn hai ngàn tướng sĩ dưới cấp Chiến thần kia của Điện Thiên Thần, tất cả đều bắt đầu đột phá, toàn bộ đều đột phá đến trình độ Chiến thần, với lại trong đó còn có hơn phân nửa trực tiếp đột phá lên mức cao nhất của cấp Chiến thần. “Chuyện này…” Giờ phút này trong lòng Nhị trưởng lão Lưu Triệt và Tam trưởng lão Chu Lệ lại khiếp sợ lần nữa.

Hai người bọn họ bây giờ đang ở mức cao nhất giai đoạn giữa của giai đoạn đế cấp, hơn nữa bọn họ còn có liên quan đến vận nước của Việt Nam. Tự nhiên cảm thấy một màn khác thường của con rồng lớn ở đầu bên kia. Dường như rất khó chịu thì phải? “Sao Sao lại có cảm giác này? Điện Thiên Thần… Chẳng lẽ Điện Thiên Thần cũng có liên quan đến vận nước của Việt Nam sao?” Giờ phút này, trong lòng Long Chiến Thiên, Nhị trưởng lão, Tam trưởng lão đều vô cùng khiếp sợ khi nghĩ vậy. “Đại tướng Long. Tam trưởng lão, Nhị trưởng lão. Tổng chỉ huy chiến trường biên giới của Việt Nam. Yến Phương Bắc. Xin chiến.” Một phút sau, Yến Phương Bắc cưỡng chế đè nén khí thể trên người mình xuống, trên thân tràn đầy hơi thở nồng đậm của nửa để cấp.

Yến Phương Bắc khôi phục lại trạng thái mạnh nhất, đi đến trước mặt Long Chiến Thiên, Tam trưởng lão, Nhị trưởng lão, lớn tiếng xin được chiến đấu.

Một phút sau, một tiếng ầm vang lên, Trần Công Thắng cũng hất chiến bào nhuộm đầy máu tươi, tay cầm đao chiến tàn phá không thể tả, đi đến trước mặt ba vị trưởng lão, lớn tiếng nói: “Đại tướng Trần Công Thắng. Xin chiến.” “Đại tướng, Tôn Thiên Hữu. Xin chiến.” “Đại tướng, Lục Bảo Đại. Xin chiến.”

Nhị trưởng lão hít sâu một hơi, bây giờ ở đây, địa vị của ông ta là cao nhất, hơn nữa trước đây ông ta cũng xuất thân từ trong Bộ Quốc phòng. Giờ phút này, Nhị trưởng lão nhìn bốn lão tướng trước mặt, cùng với mười vị vừa đột phá lên cấp Hoàng, thở dài rồi nói: “Được. Chúng tôi cho các người vào trận.”

Một phút sau, Tứ Đại Thiên Vương của Điện Thiên Thần, mới vừa đột phá lên một tầng nữa, Tứ Đại Thiên Vương lên thẳng mức cao nhất giai đoạn sau của cấp Hoàng.

Lúc bọn họ ở giai đoạn giữa của cấp Hoàng đã có thể đối kháng với mức cao nhất của cấp Hoàng bình thường. Mà bây giờ càng có thể so với cường giả nửa cấp Đế Vương, sức chiến đấu của bọn họ, trong nháy mắt đã tăng lên gấp đôi. “Tứ Đại Thiên Vương của Điện Thiên Thần, xin chiến.” Lục – Diệt – Ám – Chiến đồng thanh mở miệng với Nhị trưởng lão xin được chiến. –

Chẳng qua giờ phút này, Nhị trưởng lão lại do dự, trong trận chiến này Điện Thiên Thần đã giúp Việt Nam rất nhiều. Nhưng bây giờ mặc dù bốn lão tướng của Bộ Quốc phòng Việt Nam lúc nãy vừa mới đột phá lần nữa, khôi phục lại trạng thái cao nhất, nhưng tình hình vẫn rất bất lợi cho bọn họ.

Dù sao bây giờ đối phương cũng phái đến tám mươi vị cường giả cấp Hoàng qua đây. Hơn nữa cộng với hơn hai mươi cường giả cấp Hoàng còn lại trước đó của đối phương, là có chừng trăm cường giả cấp

Hoàng rồi. Sao sánh chiến lực thì vẫn là 8:1 như cũ thôi.

Đối chiến với hơn một trăm cường giả cấp Hoàng của đối phương, cho dù là bốn lão tướng của Việt Nam, cộng thêm mười cường giả vừa đột phá lên cấp Hoàng, cũng mới có mười bốn người, hơn nữa coi như tính thêm Tứ Đại Thiên Vương của Điện Thiên Thần nữa, cũng chỉ có mười tám người. Sáu đấu một.

Mặc dù bây giờ bốn vị lão tướng của Việt Nam đã có chiến lực của nửa cấp Đế Vương, Tứ Đại Thiên Vương của Điện Thiên Thần cũng có chiến lực nửa cấp Đế Vương. Nhưng ai có thể chắc chắn, trong trăm cường giả cấp Hoàng của đội quân dị vực, không có nửa cấp Đế Vương chứ? Lần này đối phương đều là cường giả cấp Hoàng, gần như đã dốc toàn bộ lực lượng, tuyệt đối là có tồn tại nửa cấp Đế.

Cho nên, trong cuộc chiến này, nếu như không có gì thay đổi. Kết quả là bên Việt Nam thua chắc rồi. Mà Tứ Đại Thiên Vương của Điện Thiên Thần, đều là hạt giống thế hệ sau ưu tú nhất của Việt Nam.

Bốn lão tướng của Việt Nam có thể chết trận. Mười cường giả cấp Hoàng kia của Việt Nam cũng có thể chết trận ở đây. Thậm chí mười ngàn tướng sĩ còn lại của Việt Nam cũng có thể chết trận tại đây.

Nhưng chỉ có Tứ Đại Thiên Vương của Điện Thiên Thần là không thể chết trận ở đây. Dù sao bốn người họ, tương lai đều có khả năng cao sẽ trở thành cường giả mức cao nhất cấp Đế. Một cường giả giai đoạn cao nhất cấp Đế chân chính, chính là loại có thể trấn áp vận nước của một quốc gia. Cũng chẳng hạn như trước đó Bộ Quốc phòng của Việt Nam không có một cường giả giai đoạn cấp Đế cao cấp nhất nào cả.

Cho nên giờ phút nào Nhị trưởng lão, Tam trưởng lão và Long Chiến Thiên đều im lặng. Sau khi Nhị trưởng lão im lặng một lúc lâu, mới mở miệng nói với Lục – Diệt – Ám – Chiến: “Không được. Các cậu, các cậu.. Đều rất tốt, trận chiến tiếp theo không cần tham gia.” “Nhị trưởng lão. Điện Thiên Thần chúng tôi muốn tham gia chiến đấu.” Lục cuống lên, lớn tiếng nói với Nhị trưởng lão lần nữa.

Nhưng Nhị trưởng lão không để ý đến anh ta nữa, mà đi đến trước mặt thủ lĩnh của Ám Dạ, và nhóm tổ chức sát thủ Linh ngoài biên giới, còn có các cường giả của Chiến Thần Môn.

Sau đó Nhị trưởng lão ôm quyền nói với ba thế lực đó: “Mọi người trận chiến tiếp theo, Bộ Quốc phòng của Việt Nam chúng tôi sẽ liều chết với bọn họ. Dù cho toàn bộ chúng tôi đều chết trận, chúng tôi cũng sẽ diệt hết một nửa bọn họ. Nhưng Điện Thiên Thần không cần tham gia chiến đấu nữa, xin chư vị, đợi đến trận chiến tiếp theo, sắp xếp cho các tướng sĩ của Điện Thiên Thần rời đi.” “Mọi người… Việt Nam chúng tôi, xin nhờ…” Giờ phút này, Lưu Triệt, cường giả giai đoạn giữa cấp Đế mạnh nhất, Nhị trưởng lão của Việt Nam, ông lão tóc hoa râm này, khom lưng cúi đầu thật sâu với ba thế lực. “Nhị trưởng lão đừng như vậy. Chúng tôi đồng ý. Ông yên tâm, có chúng tôi ở đây, bọn họ đừng mơ tưởng tiêu diệt được Điện Thiên Thần. Nhị trưởng lão mau dậy đi.” Giờ phút này, lúc Nhị trưởng lão Lưu Triệt khom người xuống, thủ lĩnh của Ám Dạ, và nhóm sát thủ Linh, cùng với đám cường giả của Chiến Thần Môn đều bị lay động. “Đây chính là Việt Nam. Củi lửa tương truyền. Thế hệ trước không màng sống chết, dù toàn bộ đều chết trận cũng phải bảo vệ được con cháu thế hệ sau. Mà thế hệ sau cũng tuyệt đối không sợ chiến đấu.”

Giờ phút này, thủ lĩnh của Ám Dạ, còn có nhóm sát thủ nửa cấp Đế Linh Số, và nhóm cao thủ của Chiến Thần Môn, lúc Nhị trưởng lão của Việt Nam, tự mình khom lưng với bọn họ, hốc mắt của bọn họ cũng đều đỏ.

Máu nóng trong lòng họ đều đang sôi trào, máu nóng đang thiêu đốt bên trong cơ thể họ. Giờ phút này, bọn họ vô cùng muốn đi theo Bộ Quốc phòng Việt Nam, đi theo Điện Thiên Thần, cùng chinh chiến với liên minh tám thế lực của dị vực.

Nhưng cuối cùng bọn họ không có nói ra. Đối phương có đến mười cường giả cấp Đế, lập tức sẽ xuất chiến.

Mà ba ông lão của Việt Nam, mặc dù bây giờ cũng là cường giả giai đoạn giữa cấp Đế, nhưng cũng không thể ngăn được đối phương. Chiến lực so ra vẫn chênh lệch quá lớn.

Nếu như chiến lực của hai bên không chênh lệch nhiều, không có cách biệt sáu bảy lần như vậy, dù gấp hai ba lần, bọn họ cũng sẽ tham gia chiến đấu. Nhưng mà tới sáu bảy lần thì thua chắc rồi.

Giờ phút này, trong lòng của ba thể lực đều vô cùng khó chịu. Bọn họ há to miệng, nhưng cuối cùng lại không nói được lời nào. “Nhị trưởng lão. Các tướng sĩ của Điện Thiên Thần, thề sống chết không lui. Chúng ta đương nhiên phải tham gia chiến đấu.” Giờ phút này Lục lại xoay người, hai mắt đỏ au rống lớn một câu với Nhị trưởng lão. “Không được tham gia chiến đấu, cậu không nghe thấy sao? Hả? Tôi bảo các cậu rút lui. Rút lui. Đi.” Đột nhiên Nhị trưởng lão xoay người, cách một khoảng chưởng vào người Lục, nắm thân thế cao hai mét kia của Lục, trực tiếp đánh bay ra ngoài.

Mà trong một chưởng đó, Nhị trưởng lão trực tiếp tác động vào tĩnh mạch trong cơ thể Lục, khiến Lục mất đi năng lực chiến đấu trong thời gian ngắn.

Một phút sau khi Nhị trưởng lão phong bế kinh mạch của Lục, Tam trưởng lão và Long Chiến Thiên cũng ra tay nhanh như chớp, cả người di động trong nháy mắt, đều đánh một chưởng lên người bọn Ám –

Diệt – Chiến, phong bế sức chiến đấu của họ. “Nhị trưởng lão, Tam trưởng lão, Tứ trưởng lão, các người làm gì vậy. Chúng tôi muốn tham gia chiến đấu. Bây giờ bốn người chúng tôi có thể sánh với bốn người nửa cấp Đế Vương. Cho chúng tôi tham gia chiến đấu, cho chúng tôi tham gia chiến đấu.”

Giờ phút này hốc mắt Lục – Diệt – Ám – Chiến đều đỏ bừng ngã trên nhào xuống đất, không ngừng gào thét lớn với ba vị trưởng lão của Việt Nam “Không được.” Hốc mắt Long Chiến Thiên đỏ bừng lắc đầu.

Tam trưởng lão cũng thở dài một cái, sau đó ông cũng chuẩn bị đưa bọn Lục – Diệt – Ám – Chiến đi, giao họ cho ba thế lực mà ông vừa nhờ cậy, đưa toàn bộ tướng sĩ của Điện Thiên Thần rời đi, để họ tránh khỏi trận chiến này.

Nhưng ngay lúc bọn Tam trưởng lão, Nhị trưởng lão, Long Chiến Thiên, cùng với Ám Dạ, nhóm sát thủ và Chiến Thần Môn chuẩn bị hành động. Đột nhiên một âm thanh to lớn từ giữa không trung truyền đến: “Tất cả người Điện Thiên Thần tham gia chiến đấu. Đó là mệnh lệnh của tôi.” “Hả? Hạo Hạo Thiên?” Một phút sau, Nhị trưởng lão, Tam trưởng lão, Long Chiến Thiên tất cả đều ngẩng đầu nhìn về phía giữa không trung.

Ngay lúc quan trọng nhất này, Tiêu Hạo Thiên tới sao?

Mà giờ phút này, lúc mọi người ngẩng đầu lên xem, nhìn thấy một màn vô cùng chấn động, khiến bọn họ cả đời cũng khó quên được. Lúc này chỉ thấy giữa không trung, Tiêu Hạo Thiên cả người đầy máu tươi từ trong không trung nhảy xuống. Mà sau lưng Tiêu Hạo Thiên, từng vị cường giả cấp Hoàng, nhảy xuống bịch bịch như mấy cái sủi cảo. “Một người… Hai người… Mười người… Hai mươi người… Ba mươi người… Bốn mươi người… Bốn, bốn mươi cường giả cấp Hoàng sao?” Long Chiến Thiên vô cùng kích động mở miệng nói.

Mà cùng lúc ở cách đó không xa, ngay lúc bọn Tiêu Hạo Thiên vừa mới nhảy xuống, ở vùng trời cách đó hai trăm mét. Tiếng cười to của ông Hình cũng truyền tới: “Ha ha ha. Sảng khoái, sảng khoái đó Điện chủ. Cuối cùng chúng ta cũng đuổi kịp rồi. Trận chiến này, sao có thể thiếu cường giả của Phá Thiên Tông bọn tôi chứ? Điện chủ, tôi mang cho ngài mười tám cường giả cấp Hoàng, có đủ không? Ha ha ha.”

Cách đó hai trăm mét ông Hình mặc áo bào màu đen cất tiếng cười to, dẫn theo mười tám cường giả cấp Hoàng của Phá Thiên Tông hạ xuống.

Tiêu Hạo Thiên ở giữa không trung, nhíu mày nhìn thoáng qua ông Hình ở bên kia, nhẹ gật đầu với ông ta. “Bịch.” Một phút sau, Tiêu Hạo Thiên rơi xuống đất, sau khi Tiêu Hạo Thiên rơi xuống đất, trong nháy mắt đã đánh một chưởng từ khoảng cách xa giúp bọn Lục – Diệt – Ám – Chiến hóa giải kinh mạch bị phong bế. “Hạo… Hạo Thiên, cậu, cậu…” Giờ phút này Nhị trưởng lão nhìn thấy Tiêu Hạo Thiên đến, hơn nữa còn dẫn theo nhiều cường giả như vậy cùng đến, trong nháy mắt Nhị trưởng lão rơi nước mắt. Tam trưởng lão và Long Chiến Thiên cũng như vậy. Ba ông lão nhìn cả người Tiêu Hạo Thiên đẫm máu, sắc mặt tái nhợt, trong lòng vô cùng phức tạp.

Vô cùng kích động. “Chờ chút nữa rồi nói sau.” Tiêu Hạo Thiên gật đầu nói một câu với Nhị trưởng lão, Tam trưởng lão và Long Chiến Thiên.

Sau đó anh đi đến trước mặt đám cường giả của Chiến Thần Môn, ánh mắt lạnh lùng nhìn bọn họ rồi nói: “Thư viện Linh Động đã bị diệt, tôi biết Chiến Thần Môn các người mạnh hơn Thư viện Linh Động, nhưng trận chiến hôm nay, mười người các người đều phải ra tay. Ra tay đánh một trận. Sau trận chiến này, Chiến sẽ trở về Chiến Thần Môn với các người, hoặc là chết ngay bây giờ, tôi đã giết Thư viện Linh Động rồi, thêm một đám các người cũng không sao.”

Một phút sau, trên người Tiêu Hạo Thiên dâng lên sát khí lạnh vô tận, nhìn chằm chằm mười cường giả của Chiến Thần Môn nói: “Bây giờ, nói cho tôi biết, lựa chọn của các người.”

Giờ phút này, Tiêu Hạo Thiên uy hiếp một đám chấp sự của Chiến Thần Môn, Chiến ở phía xa, cũng không nói gì, chỉ im lặng nhìn chằm chằm đảm cường giả của Chiến Thần Môn.

Một phút sau Lục Mười và chín người chấp sự nửa cấp Chiến thần của Chiến Thần Môn liếc nhìn nhau, nhẹ gật đầu với Tiêu Hạo Thiên.

Lục Mười mở miệng nói: “Điện chủ Điện Thiên Thần. Chiến Thần Môn chúng tôi. Tham gia chiến đấu. Hơn nữa sẽ giết mười tên cường giả cấp Hoàng của đối phương.” “Ừm, tốt lắm.” Tiêu Hạo Thiên gật đầu nhẹ.

Tiêu Hạo Thiên gật đầu với thủ lĩnh của tổ chức Ám Dạ, sau đó đi đến trước mặt cường giả cấp Đế Không của nhóm sát thủ ở biên giới, nhìn Không nói: “Giúp tôi một lần, tôi nợ anh một ân tình.”

Không vừa cười vừa nói: “Được, có điều anh thiếu tôi hai ân tình đó, phải nhớ trả đó.” “Được.” Tiêu Hạo Thiên gật đầu.

Mà một phút ngay sau khi Tiêu Hạo Thiên nói xong, hai môn phái hàng đầu từ phía xa bên trong biên giới Việt Nam, Đông Phương Lâm Vũ của môn phái Đông Phương và Gia Cát Kiếm Nam của môn phái Gia Cát, cũng mang theo một đám cường giả của môn phái mình đến

Đông Phương Lâm Vũ, và Gia Cát Kiếm Nam hét lớn từ xa với Tiêu Hạo Thiên: “Điện chủ. Môn phái Đông Phương, môn phái Gia Cát, đến đây tham gia chiến đấu.”

Tiêu Hạo Thiên quay đầu lại nhìn Đông Phương Lâm Vũ và Gia Cát Kiếm Nam, trên mặt nở nụ cười, gật đầu nhẹ với hai người họ.

Mà giờ phút này ở đối diện Việt Nam, trụ sở của liên minh tám thế lực nước khác ở xa mười mấy cây số, lúc này mười vị cường giả cấp Đế kia của đối phương, và hơn tám mươi cường giả cấp Hoàng cũng chạy đến chiến trường, trong lúc nhất thời hơn trăm vị cường giả cấp Hoàng của hai bên khí thế xông thiên. “Chuẩn bị chiến đấu.” Một phút sau, sau khi Tiêu Hạo Thiên cảm nhận được hơi thở của hơn trăm người cấp Hoàng bên kia, hét lớn một tiếng với đám người bên mình. “Ầm.” “Âm.” “Âm ầm ầm.” Nhất thời, Tiêu Hạo Thiên vừa dứt lời, lập tức bên Bộ Quốc phòng của Việt Nam, toàn bộ đều là cường giả cấp Hoàng.

Hơn bốn mươi vị cường giả cấp Hoàng của Thư viện Linh Động và Kình Thiên Tông bị Tiêu Hạo Thiên ép buộc đến, lão Hình dẫn theo mười tám cường giả cấp Hoàng của Phá Thiên Tông, mười bốn cường giả cấp Hoàng của Bộ Quốc phòng Việt Nam, mười cường giả cấp Hoàng của Chiến Thần Môn, mười cường giả cấp Hoàng của tổ chức Ám Dạ và các tổ chức sát thủ ở biên giới, cùng với Tứ Đại Thiên Vương Lục – Diệt – Ám – Chiến của Điện Thiên Thần. Cũng đã đủ một trăm cường giả cấp Hoàng mức cao nhất, khí thế trên người vang lên ầm ầm.

Trong lúc nhất thời, trên bầu trời của chiến trường bên Bộ Quốc phòng Việt Nam, chấn động gió mây nhiệt huyết ngất trời. “Chiến. Chiến. Chiến..” Bên Bộ Quốc phòng của Việt Nam, hơn trăm vị cường giả cấp Hoàng, hơn trăm vị cường giả này tất cả đều đang ở trạng thái cao nhất của cấp Hoàng, hơn ba mươi vị cường giả đã được nửa cấp Đế, âm thanh hô chiến, kinh động tận trời, chấn động muôn đời.

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *