Ngôn Tình

Sự Trở Lại Của Chàng Rể Vô Dụng

Chương 218 – Chiến

Trong đại điện của Đông Phương môn phiệt, Mạnh Đức Hạo từ bên ngoài đi vào ngồi vào ghế chủ, sắc mặt vô cùng âm trầm.

Ánh mắt anh ta không mấy thiện cảm nhìn Đông Phương Lâm Vũ, nói: “Đông Phương Lâm Vũ, tôi nghe nói ông muốn rời khỏi chúng tôi? Ông muốn đứng về phía Bộ quốc phòng Việt Nam sao? Ông đã suy nghĩ kỹ chưa?”

Ánh mắt Đông Phương Lâm Vũ ngưng trọng, sắc mặt tái mét, ông ta biết tin tức Đông Phương môn phiệt của ông ta lựa chọn xuất thể không thể giấu được thư viện Linh Động. Sớm muộn gì học viện Linh

Động cũng sẽ đến đây.

Nhưng ông ta không ngờ lại đến nhanh như vậy, hơn nữa người đến lại là người kế thừa tương lai của thư viện Linh Động, đại đệ tử hiện tại, đệ tử đứng đầu của thư viện Linh Động Mạnh Đức Hạo.

Lá gan của Mạnh Đức Hạo cũng vô cùng lớn, dám một mình đến Hà Nội, không mang theo một vị trưởng lão nào cả. Như thế ngược lại có thể giấu được cảm nhận của bốn vị trưởng lão ở Hà Nội. Khiến bọn họ không quá để ý.

Mạnh Đức Hạo thấy Đông Phương Lâm Vũ không nói gì, cười lạnh hai tiếng, nghiêng người về phía trước, tiếp tục nhìn Đông Phương Lâm Vũ nói: “Đông Phương Lâm Vũ, tôi đang hỏi ông đấy? Hay là đến cả tư cách nói chuyện với ông tôi cũng không có sao?”

Trong lòng Đông Phương Lâm Vũ thở dài một hơi, cúi đầu nói với Mạnh Đức Hạo: “Thiếu viện chủ, rất xin lỗi. Đông Phương môn phiệt chúng tôi cũng là bị ép đến không còn cách nào khác. Chúng tôi ở Hà Nội không thể đấu lại được Bộ quốc phòng Việt Nam. Hơn nữa… hơn nữa hôm đó tôi cũng đã tới xin các người giúp đỡ.”

Đồng tử Mạnh Đức Hạo co rút, chậm rãi nói: “Ừ, vậy tôi biết rồi, trưởng lão có nói với tôi một lần. Nhưng lúc đó, đại trưởng lão Tân Võ và nhị trưởng lão Lưu Triệt đến chặn ở cửa thư viện Linh Động, hơn nữa còn đánh một trận với chúng tôi.”

Mạnh Đức Hạo dừng lại một chút rồi tiếp tục nói: “Ha ha. Hay là Đông Phương môn phiệt cho rằng chúng tôi không chống lại được Tân Võ và Lưu Triệt? Ha ha. Lẽ nào ông không nghe nói, bây giờ mấy ông già đó đều đã bế quan dưỡng thương hết rồi sao? Hơn nữa ông thật sự cho rằng, thư viện Linh Động chúng tôi chỉ có chút năng lượng thể hiện lên bề mặt đó thôi sao? Cường giả để cấp chỉ có một mình viện trưởng thôi sao?” “Âm…” Đông Phương Lâm Vũ nghe thấy vậy, thân thể run rẩy dữ dội, đồng tử cũng co rút lại.

Đúng vậy, ông ta là môn chủ của Đông Phương môn phiệt, môn phiệt mạnh nhất trong chín môn phiệt, cũng là môn phiệt được lưu truyền lâu nhất, đương nhiên ông biết một số bí mật mà người khác không thể biết được. Cũng biết thư viện Linh Động bao nhiêu năm nay dám đứng ra ngoài sáng mà kiềm chế Bộ quốc phòng Việt Nam, vậy thì chắc chắn phải có chút lá bài nào đó.

Nhưng, trong lòng ông ta đã có lựa chọn, đương nhiên trong lòng cũng đã chuẩn bị tốt rồi. Cho nên, lúc này ông ta hít sâu một hơi: “Thiếu viện chủ, xin lỗi, Đông Phương môn phiệt tôi không muốn thấy cảnh tượng trăm năm trước được lặp lại nữa. Lần này Bộ quốc phòng Việt Nam không giống với vương triều suy yếu trăm năm trước… không giống…” “.”

Sắc mặt Mạnh Đức Hạo lạnh lùng gật đầu, thân thể tiếp tục nghiêng về phía Đông Phương Lâm Vũ nói: “Không giống sao? Ừ, rất tốt, tốt cho cái không giống. Cho nên lần này Đông Phương môn phiệt các người muốn giúp đỡ Bộ quốc phòng Việt Nam, đúng không?”

Đông Phương Lâm Vũ im lặng, không nói gì nữa. “Ha ha.” Cảm giác ớn lạnh trên người Mạnh Đức Hạo càng lúc càng mạnh.

Đột nhiên anh ta hừ lạnh một tiếng, khí thế trên người anh ta đột nhiên áp sát về phía Đông Phương Lâm Vũ. Sau đó, ầm một tiếng, thân thể của Đông Phương Lâm Vũ bị bay ra ngoài, liên tục lui về phía sau bảy tám mét mới dừng lại. “Phút.” Ngay sau đó, Đông Phương Lâm Vũ phun ra một ngụm máu. Vốn dĩ thân thể ông ta đang bị thương nặng, mười ngày nửa tháng không được sử dụng đến chiến lực. Hơn nữa mặc dù Mạnh Đức Hạo là người đời sau, nhưng lại là đệ tử đỉnh cấp của thư viện Linh Động, sức chiến đấu không hề yếu hơn ông ta, còn mơ hồ cao hơn một chút.

Cho nên lúc này Đông Phương Lâm Vũ trực tiếp bị thương. “Ba…” Đông Phương Thiên Thiên vội vàng chạy tới đỡ Đông Phương Lâm Vũ. Sau đó Đông Phương Thiên Thiên hướng về phía Mạnh Đức Hạo, muốn nói gì đó, nhưng lại bị Đông Phương Lâm Vũ ngăn lại.

Đông Phương Lâm Vũ nhìn Mạnh Đức Hạo, nói: “Thiếu viện chủ đã trút hết giận chưa?”

Lúc này ánh mắt của Đông Phương Lâm Vũ cũng hoàn toàn âm u, ngay sau đó, lập tức xông vào ba cường giả đỉnh phong Thiên Vương của Đông Phương môn phiệt. Tất cả đều im lặng đứng sau Đông Phương Lâm Vũ.

Thật ra Đông Phương Lâm Vũ cũng không sợ Mạnh Đức Hạo trước mặt này, chỉ cần không phải đích thân cường giả Đế cấp của học viện Linh Động đến, ông ta đều không sợ. Mặc dù ông ta bị thương, nhưng nếu có đánh thì vẫn có thể đánh được một trận, nhưng sau trận đánh có lẽ sẽ bị phế bỏ mà thôi.

Nhưng đừng quên, đây là Hà Nội. Hơn nữa trong hai ngày nay ông ta không ngừng liên hệ với Bộ quốc phòng Việt Nam, đã đạt được một loạt thỏa thuận. Vào thời khắc mấu chốt, bốn đại trưởng lão của Việt Nam sẽ đến.

Lúc này Mạnh Đức Hạo đang ngồi trên ghế trong đại điện cũng chậm rãi đứng lên, ánh mắt lạnh băng nhìn ba trưởng lão đỉnh phong Thiên Vương phía sau Đông Phương Lâm Vũ. Sau đó nói với Đông Phương Lâm Vũ: “Ha ha. Đông Phương Lâm Vũ, ông thật sự cảm thấy chỉ dựa vào một người bị thương nặng là ông, cộng thêm ba đỉnh phong Thiên Vương phía sau ông, thì có thể ngăn cản được tôi sao? Đông Phương Lâm Vũ, ông… ngăn được sao?”

Đông Phương Lâm Vũ im lặng, sau khi im lặng một lúc, hít một hơi sâu, nhìn chằm chằm Mạnh Đức Hạo, nói: “Có thể ngăn được không thì thiếu viện chủ thử một chút là biết thôi.”

Mạnh Đức Hạo nhìn Đông Phương Lâm Vũ, xua tay nói: “Đông Phương Lâm Vũ, nói lời dọa dẫm không có tác dụng gì đâu. Hôm nay tôi đích thân đến đây, vốn dĩ tôi cho rằng thư viện Linh Động đã có đủ thành ý rồi. Nhưng không ngờ không thể bàn được, vậy thì thôi đi. Tôi chỉ hy vọng Đông Phương môn phiệt của ông chuẩn bị tốt việc quay lưng lại với liên minh các tông đi. Ha ha. Hy vọng Đông Phương môn phiệt ông có thể gánh được.” “Hừ.” Mạnh Đức Hạo nói xong, hừ lạnh một tiếng rồi đi ra ngoài, việc anh ta cần đến đây để bàn cũng đã bàn rồi. Nếu Đông Phương Lâm Vũ đã khăng khăng với lựa chọn của ông ta, vậy thì cũng bỏ đi.

Nhưng khi Mạnh Đức Hạo chuẩn bị đi đến lối vào của đại diện, thân thể anh ta đột nhiên dừng lại, sau đó anh ta quay đầu nhìn người đẹp Đông Phương Thiên Thiên, cười ám muội nói: “Ồ đúng rồi, cô là cô chủ của Đông Phương môn phiệt đúng không, cô ngược lại đủ tư cách làm hầu nữ của tôi đây. Thế này đi, cô tên Đông Phương Thiên Thiên đúng không? Được, đừng nói tôi không cho các người cơ hội. Vậy tôi lại cho các người thêm một cơ hội…”

Mạnh Đức Hạo dừng lại một chút rồi cười tiếp tục nói tiếp: “Đông Phương Thiên Thiên, cô nghe rõ đây. Nếu như có ngày nào đó Đông Phương môn phiệt các người không thể gánh được, ba cô không gánh được, muốn để ông ta sống thì đến thư viện Linh Động tìm tôi, tắm rửa sạch sẽ, trang điểm xinh đẹp một chút, làm hầu nữ của tôi. Tôi có thể giữ lại mạng cho ba cô đấy. Ha ha ha.”

Thân thể Đông Phương Thiên Thiên run lên, trong mắt cô ta tràn đầy tức giận, nhưng cô ta không quay đầu lại. Khi Đông Phương Lâm Vũ bên cạnh cô ta muốn quay lại giết Mạnh Đức Hạo, Đông Phương Thiên Thiên lại nắm chặt cánh tay ông ta, viền mắt ửng đỏ lắc đầu với ba mình.

Lúc này, ngay khi khí chất trên người Đông Phương Lâm Vũ rung động, ở phía xa, ngoài cửa Đông Phương môn phiệt có một khí tức đỉnh phong cấp hoàng lóe lên, mà khí chất đó lại nhằm về mấy người Đông Phương Lâm Vũ.

Trong khí chất đó mang theo ý cảnh cáo, nhưng chắc là lo bốn đại trưởng lão của Việt Nam phát hiện, cho nên rất nhanh đã biến mất không thấy.

Nhưng điều này cũng chứng minh, Mạnh Đức Hạo không đến một mình, anh ta là viện chủ sau này mà thư viện Linh Động nhận định, một người tài giỏi trong vòng ba năm nhất định có thể đột phá lên Đế cho nên thư viện Linh Động không thể để Mạnh cấp, Đức Hạo đến Hà Nội một mình.

Mà tính cách của Mạnh Đức Hạo cũng vô cùng độc đoán và kiêu ngạo, rõ ràng anh ta biết lần này đến Hà Nội, tung tích của anh ta có thể bị bốn đại trưởng lão phát hiện, nhưng anh ta vẫn đến, anh ta rất thích đến những nơi nguy hiểm như vậy.

Đương nhiên đây chỉ là cách nghĩ buồn cười mà một mình anh ta cho là vậy thôi.

Lúc này, thân thể ba trưởng lão đỉnh phong Thiên Vương phía sau Đông Phương Lâm Vũ đều chảy mồ hôi như mưa. Sắc mặt Đông Phương Lâm Vũ cũng tái nhợt, các người run lên vì tức giận.

Mạnh Đức Hạo dám có ý nghĩ như thế với con gái mình? Đây là điều mà ông ta không thể nhịn được. Trong một chốc vừa rồi, ông ta thật sự muốn bộc phát giết chết Mạnh Đức Hạo.

Thân thể Đông Phương Lâm Vũ tức đến nỗi run rẩy, mà Đông Phương Thiên Thiên bên cạnh ông ta cũng tràn đầy tức giận, nhưng cô vẫn giữ chặt ba mình, không để ba mình động thủ.

Bởi vì một khi động thủ với Mạnh Đức Hạo, vậy thì thư viện Linh Động sẽ mượn có mà diệt Đông Phương môn phiệt, đến lúc đó trừ khi Bộ quốc phòng Việt Nam hoàn toàn khai chiến với học viện Linh Động. Nếu không Bộ quốc phòng Việt Nam cũng rất khó để bảo vệ Đông Phương môn phiệt. Dù sao cũng là bọn họ vây giết thiếu viện chủ của người ta trước mà.

Điều này cho thấy tâm tư của tên Mạnh Đức Hạo kia âm hiểm và độc ác đến mức nào.

Lúc này Mạnh Đức Hạo ở cửa đại điện Đông Phương môn phiệt, thật sự không có bất kỳ phòng bị nào, anh ta thấy Đông Phương Lâm Vũ có thể nhịn được thì lắc đầu thở dài nói: “Ai, Cổ trưởng lão, thật là, sao lại thả khí tức ra chứ. Đông Phương Lâm Vũ ông cũng có thể lập tức giết chết tôi, không phải sao? Ai, uổng phí mất một cơ hội tốt như vậy.”

Đông Phương Lâm Vũ và Đông Phương Thiên Thiên không hề quay đầu lại nữa, không nhìn tên Mạnh Đức Hạo vô cùng âm hiểm phía sau nữa.

Ngay sau đó, Mạnh Đức Hạo thấy người của Đông Phương môn phiệt mai mà không động thủ, cũng biết kế hoạch của mình đã thất bại rồi. Vì vậy anh ta lại nhìn thân thể Đông Phương Thiên Thiên, cười ám muội nói: “Ừm, phải nói thân thể của cô Đông Phương Thiên Thiên đẹp thật, cô phải giữ lại lần đầu tiên cho tốt đấy, đến lúc đó đến thư viện Linh Động tìm tôi. Nếu như cơ thể cô bẩn rồi, vậy thì không có tác dụng gì nữa đâu. Ha ha ha.” “Ai, chán quá. Thật sự chán quá. Tôi đi đây. Đông Phương Lâm Vũ, các người tự giải quyết ổn thỏa đi. Ha ha ha.” Sau khi Mạnh Đức Hạo nói xong, thì cười to rời đi. “Mạnh Đức Hạo. Tao phải giết mày. Sớm muộn gì tao cũng phải giết mày. Trong đại điện Đông Phương Lâm Vũ nắm chặt tay, móng tay cắm vào da thịt, từng giọt máu đỏ tươi chảy xuống dưới. Thân thể Đông Phương Thiên Thiên run rẩy nắm chặt cánh tay Đông Phương Lâm Vũ, không thể kích động, không thể kích động. “Uất ức quá.” Trong lòng Đông Phương Lâm Vũ điên cuồng hét lên.

Ông ta là môn phiệt của một trong chín đại môn phiệt ở Việt Nam, bình thường ông ta đều là nhân vật cao cao tại thượng. Nhưng gần đây ông ta có quá nhiều chuyện phải uất ức rồi.

Đầu tiên là bảy tám ngày trước, khi Tiêu Hạo Thiên đi diệt Âu Dương môn phiệt và môn phiệt Tư Đồ, ông ta muốn ra tay, nhưng dưới sự quan sát của Tiêu Hạo Thiên, cuối cùng ông ta cũng không dám.

Mà hôm trước, ông ta lại bị Vòng Thiên Thanh dẫn theo mười đại Thiên Vương đến chặn cửa. Sau đó lại bị ba lão tướng Việt Nam đánh cho thương nặng. Ông ta đã rất uất ức rồi.

Hôm nay lại bị Mạnh Đức Hạo đến đè ép đe dọa nhưng ông ta lại không được phản kháng lại, không dám trực tiếp đi giết Mạnh Đức Hạo. Sự uất ức trong lòng ông ta đã tích tụ đến cực điểm rồi. “Phụt.” Ngay sau đó, Đông Phương Lâm Vũ tức đến nỗi lại phun ra một ngụm máu. Đây hoàn toàn là nội thương do bị uất ức, khí huyết không thông mà thành. “Ha ha ha. Chủ phiệt Đông Phương, nghỉ ngơi cho tốt đi, đừng đến lúc đó đến cơ hội chiến đấu cũng không có đấy. Nếu như đến ông cũng không thể bảo vệ được người con gái xinh đẹp của ông, vậy thì cô ta chỉ có thể làm hầu nữ của tôi thôi, ha ha ha.” Âm thanh cười lớn của Mạnh Đức Hạo lại truyền từ cửa vào.

Đông Phương Lâm Vũ ở trong đại điện, chỉ cảm thấy bị tức đến nỗi trước mặt đen sì, thân the run rấy, định ngã xuống. Nhưng vào lúc này, đột nhiên có một tiếng ầm lớn vang lên, tiếng rên rỉ của Mạnh Đức Hạo truyền đến.

Ngay sau đó thân thể Mạnh Đức Hạo vừa ra khỏi đại điện chưa được bao xa, trực tiếp bay vào trong. Hơn nữa lồng ngực của Mạnh Đức Hạo còn có một vết kiếm dài.

Sắc mặt Mạnh Đức Hạo thay đổi, nhìn chằm chằm ra ngoài cửa, anh mắt vô cùng nghiêm trọng hét to: “Anh là ai? Ra đây.” “Cái gì?” Lúc này Đông Phương Lâm Vũ và Đông Phương Thiên Thiên cũng vô thức quay đầu lại nhìn Mạnh Đức Hạo bị người khác đánh bay vào, sau đó hai người cũng nhìn ra phía cửa. “To gan. Muốn chết à?” Lúc này, Cổ trưởng lão đỉnh phong cấp hoàng của thư viện Linh Động ẩn nấp bên ngoài cửa Đông Phương môn phiệt cũng nhanh chóng xuất hiện, trong tay cầm chặt kiếm, muốn lao đến bên cạnh Mạnh Đức Hạo.

Nhưng khi ông ta đang muốn động thân, thì bóng dáng già nua của Lục Mười người bảo vệ Chiến trong Chiến Thần môn, một mặt bất lực xuất hiện trước mặt trưởng lão, thở dài nói: “Cổ Mạc Tranh của học viện Linh Động đúng không? Ai, đợi ở đây một lúc với tôi đi, chuyện của người trẻ tuổi ấy mà, thì để người trẻ tuổi đi giải quyết đi.”

Sau đó, Cổ Mạc Tranh trưởng lão của thư viện Linh Động thấy Lục Mười đột nhiên xuất hiện, sắc mặt của ông ta nhanh chóng thay đổi.

Anh măng ông ta ngưng trọng nhìn chăm chằm Lục Mười: “Ông ông ông… ông là người của Chiến Thần môn.”

Lục Mười bất lực cười một tiếng, gật đầu nói: “Ừ đúng vậy, cho nên ông Tranh cứ bình tĩnh đợi một chút đi, đừng quên, thư viện Linh Động các người không có tư cách khai chiến với Chiến Thần môn chúng tôi đâu. Bình tĩnh nghỉ ngơi đi, đợi một chút, chuyện của người trẻ, đám ông già chúng ta không nên nhúng tay vào.”

Cổ Mạc Tranh nhìn vào bên trong Đông Phương môn phiệt, sau đó ông ta thấy một thân hình một thanh niên cầm một thanh kiếm, chậm rãi đi vào trong đại điện của Đông Phương môn phiệt.

Lúc này, Đông Phương Lâm Vũ và Đông Phương Thiên Thiên trong đại điện ngạc nhiên nhìn sắc mặt âm trầm của Mạnh Đức Hạo. Ngay sau đó, Chiến tràn đầy tử khí, trong tay cầm một thanh kiếm, chậm rãi đi từ ngoài vào.

Sau đó, một giọng nói lạnh bằng vang lên trong tai Mạnh Đức Hạo: “Chính là anh muốn vị hôn thê của tôi làm hầu nữ của anh sao? Hửm?” “Ầm.” Khí thể trên người Chiến lập tức bạo phát, nhanh chóng tràn ngập cả đại điện. “Chiến… thiếu chủ của Chiến Thần môn? Không, không thể nào, sao anh có thể đến đây chứ? Không thể nào.” Lúc này, Mạnh Đức Hạo vừa rồi còn ngông cuồng tự cao tự đại, kiêu ngạo muốn Đông Phương Thiên Thiên tắm rửa sạch sẽ ăn mặc xinh đẹp đến làm hầu nữ cho anh ta, trong lòng nhất thời nổi lên sợ hãi.

Không có gì khác thì thư viện Linh Động của bọn họ không mạnh bằng Chiến Thần môn. Hơn nữa một kiếm vừa rồi của Chiến cũng khiến anh ta hiểu, anh ta không đánh được Chiến.

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *