Ngôn Tình

Sự Trở Lại Của Chàng Rể Vô Dụng

Chương 153 – Một ngày này Thập đại chiến thần bay lên trời Hà Nội! (2)

Thời gian vẫn tiếp tục trôi, bây giờ đã là năm giờ năm mươi phút chiều, mặt trời đã sắp lặn. Cách thời hạn mà tứ đại gia tộc cho Đường gia chỉ còn chưa đến mười phút.

Trên bầu trời Hà Nội, mặt trời đã ngả dần về phía tây, ánh mặt trời nhìn đỏ như máu. Ở phía chân trời, những đám mây bị mặt trời chiếu vào hiện lên màu ngũ quang vô cùng đẹp.

Vào lúc này, cửa chính của Đường gia đã bị các thế lực vây kín hai bên. Đám người trùng trùng điệp điệp, có khoảng mấy nghìn người, thậm chí hơn vạn người. Không có kẻ yếu, người thấp nhất cũng đến cấp ngũ tinh. Đứng ở cửa chính lúc này, chính là gia chủ Đường gia Đường Huy Hoàng, hai đứa con trai Đường Thế Phong và Đường Thể Hải, con gái út Đường Yến Nhi Nhi, còn có cháu gái xuất sắc nhất của hắn Đường Như Ý và mấy người trẻ tuổi ba đời, trong tay bọn họ đều nắm chặt đan dược kiên trì đứng ở đây. Đặc biệt là Đường Yến Nhi và Đường Như Ý, hai người họ không muốn để kẻ thù có được cơ thể cho dù có chết. Hơn nữa, trên người của Đường lão gia lúc này tràn ngập hơi thở nửa bước Chiến Thần đỉnh phong, trong tay cầm chặt thanh Khai Sơn Đao. Mà phía sau lưng bọn họ đều là tử sĩ dòng chính Đường gia. Trên thân mỗi người đều trang bị đến mức tối đa.

Một bầu không khí bi tráng và mạnh mẽ khó tả bao trùm lên tất cả mọi người Đường gia. Bọn họ ngạc nhiên nhìn đám người đứng trước mặt, họ tuyệt đổi không thể ngờ được rằng thật sự có người dám chống đối áp lực từ tứ đại gia tộc mà đến cứu viện rồi lại trực tiếp đứng đằng trước ngăn chặn. Hơn nữa, người cầm đầu cứu viện lại chính là Long Dã Quỳ. Đến cùng với hằn là bảy tám người trẻ tuổi đều là nhân vật thế hệ trẻ đứng đầu Hà Nội hiện tại. Mặc dù tuổi còn trẻ nhưng trong mắt bọn hắn lại có sự quyết đoán. Đám người Long Dã Quỳ đứng phía trước người Đường gia tạo thành một bức tường người. Thấy một màn này, trong lòng người Đường gia vô cùng cảm động

Mà đứng trước mặt đám người Đường gia và Long Dã Quỳ là đám người vệ sĩ của tứ đại gia tộc lấy Hoàng gia làm cầm đầu, có khoảng sáu nghìn người, yếu nhất đều là chiến sĩ cấp năm, nửa bước chiến thần cũng nhiều vô cùng. Mà ở gần nhất, đứng đầu có năm bị chiến thần cường giả đứng sừng sững, trong đó có hai vị chiến thần đỉnh phong tồn tại! Còn lại ba vị đều là chiến thần hậu kỳ!

Gia chủ Hoàng gia Hoàng Bá Thiên cầm đầu, cháu của hắn Hoàng Khải cũng đứng ở hàng đầu. Lúc này, hắn đang cùng với Long Dã Quỳ giằng co, Ánh mắt Hoàng Khải ánh vô cùng âm trầm, nhìn chằm chằm Long Dã Quỳ quát: ” Long Dã Quỳ! Đây không phải chuyện của ngươi, ngươi mau cút đi!”

Ánh mắt Long Dã Quỳ cũng vô cùng âm trầm, rút kiếm chỉ vào Hoàng Khải quát:” Mẹ kiếp! Ngươi là cái thá gì mà dám nói chuyện với lão tử? Một phế vật ngay chiến thần cúng không đột phá được! Cút đi!”

“Mày!” Hoàng Khải vô cùng tức giận, hắn vừa muốn lên nói chuyện một lần nữa thì bị ông của hắn Hoàng Bá Thiên ngăn lại. Hoàng Bá Thiên nhìn Long Dã Quỳ trịnh trọng nói: “Long Tướng quân, lui ra đi! Đây là mệnh lệnh! Đừng quên tôi cũng là người của Bộ Chiến Hà Nội! Chính là cấp trên của anh! Hiện tại tôi lệnh cho anh lui ra!”

Ánh mắt Long Dã Quỳ lạnh lùng, hít thật sâu, rồi nhìn chằm chằm lên Hoàng Bá Thiên nói: “Hoàng Bá Thiên, ông là đang tìm chết! Ông thật sự cho rằng chỉ dựa vào một hai người gác cổng thì có thể không nghe lệnh của ông tôi sao? Hoàng Bá Thiên, có một số việc tôi không thể nói, nhưng bây giờ ông rút lui còn kịp!”

Lông mày Hoàng Bá Thiên nhíu lại, sau đó nhìn về phía sau lưng Long Dã Quỳ nói: “Cửu Long Vũ Vệ, toàn bộ rút lui! Chẳng lẽ các ngươi cũng muốn kháng mệnh?”

Chỉ là Long Vũ vệ đứng đằng sau cũng không nhúc nhích, bọn hắn vẫn đứng yên tại chỗ phía sau lưng Long Dã Quỳ. Cửu Long Vũ Vệ đều rất trẻ, trong lòng bọn họ đều rất khâm phục Long Dã Quỳ nên sẽ không rút đi. Mà hiện nay, bên trong nội bộ xuất hiện vết nứt! Trước khi Long Chiến Quốc chưa quay về, bọn hắn chỉ nghe mệnh lệnh của Long Dã Quỳ! Lúc này, một vị chiến thần đỉnh phong thần bí đứng bên người Hoàng Bá Thiên nhìn Long Dã Quỳ vừa cười vừa nói: “Anh chính là cháu trai của Long Chiến Quốc? Chưa đến ba mươi tuổi đã trở thành Chiến Thần, ngươi rất có tiềm lực. Nhưng hôm nay chỉ bằng một mình anh, ngăn không được! Hay là anh còn đang chờ ông anh sao? Ha ha, đừng đợi. Ông ta…… Tới không được.”

“Cái gì? Các ngươi dám phái người đi chặn đánh ông của tôi? Các ngươi là đang tìm chết?” Long Dã Quỳ nghe thấy vậy sắc mặt liền đại biến.

Vị chiến thần đỉnh phong thần bí lắc đầu nói: “Không không không, anh hiểu lầm, Long soái một lòng vì long quốc. Chúng ta và ông ta cũng có ước định. Chặn đánh? Ha ha, đừng dùng cái từ này, chỉ là đi tâm sự với ông anh thôi. Đừng chụp mũ chúng ta, nhóc con, anh đừng quên chúng ta là người cùng một quốc gia, đều là người Long quốc.”

“Mẹ kiếp! Các ngươi cũng xứng à!” Long Dã Quỳ chửi ầm lên, sắc mặt cực kì ngưng trọng. Đối phương cũng không đến mức lấy chuyện này để lừa hẳn. Mới lại bây giờ chỉ còn có năm phút nữa là sáu giờ rồi, nhưng ông của hắn cho tới bây giờ còn chưa đến. Trong lòng của hắn liền biết ông hắn bị giữ lại.

Lúc này, vị chiến thần đỉnh phong kia không tiếp tục để ý đến Long Dã Quỳ, mà là nhìn về Đường Huy Hoàng đang ở phía xa nói: “Đường lão gia tử, nhanh chóng chịu trói đi, còn để Đường gia một con đường sống! Để ta nói rõ ràng cho ngươi, Long Chiến Quốc sẽ không tới.”

Lúc này, ở cửa chính Đường gia, Đường Huy Hoàng nhiu mày nhìn về phía vị chiến thần đỉnh phong thần bí kia nói: “Vì sao các hạ lại nhất quyết phải động đến Đường gia ta? Gia sản Đường gia ta đều giao cho các ngươi! Đều có thể. Vì cái gì, vì cái gì còn muốn bức bách như thế?

Ánh mắt vị chiến thần đỉnh phong thần bí kia lóe lên, chậm rãi nói: “Ha ha. Ông cho là chúng ta không muốn gia sản của các ông sao? Đúng, chẳng qua đây là một trong số đó thôi nhưng không phải chủ yếu. Cái chúng ta muốn chính là từ Đường gia các ngươi tìm một kiện đồ vật, năm năm trước con gái của ông – Đường Ngọc Hiền khi còn sống, cô ta từ một nơi thần bí mang đi một đồ vật. Tôi không biết món đồ kia là cái gì, nhưng rất quan trọng.”

Tròng mắt Đường Huy Hoàng hơi híp, hỏi: “Thứ gì? Ông nói cho tôi biết, tôi sẽ trả lại cho các ông!”

Nhưng lúc này vị chiến thần đỉnh phong lại lắc đầu nói: “Vô dụng. Bởi vì chúng ta cũng không biết vật kia đến cùng là cái gì, là quả? Hay là ngọc bội? Hay là cái gì, chúng ta cũng không biết. Cho nên chúng ta muốn đến Đường gia các người tra rõ! Đến để tìm kiếm vật kia, thậm chí đào phần mộ con gái Đường Ngọc Hiền của ông, giải phẫu thi thể của cô ta cũng đều phải tra cho thật kỹ. Con trai lưu lạc năm đó của Đường Ngọc Hiền đã trở thành chiến thần cũng cần người đưa hắn về.”

“Cái gì! Con gái của tôi đã chết mà các người còn muốn làm nhục nó sao? Ông nằm mơ! Còn muốn dùng cháu ngoại của ta để bức bách chúng ta? Không có khả năng! Các người muốn chiến vậy thì chiến đi!” Đường Huy Hoàng nghe vậy vô cùng giận dữ. Cứ tưởng rằng đối phương chỉ muốn tài sản của bọn họ, thế mà hắn còn muốn thi thể của người nhà bọn họ! Đây tuyệt đối không có khả năng! Lúc này, Đường Huy Hoàng tức đến mức run rẩy cả người.

Vị chiến thần đỉnh phong thở dài, lắc đầu nói: “Ai, chúng ta thật ra đã sớm biết là như vậy. Vì vậy, các người cũng đừng nhiều lời, đã đến lúc…”

Sau khi hắn nói xong, hắn liền nhìn về phía Hoàng Bá Thiên nói: “Ai…… Hoàng gia chủ, đã đến lúc, ra tay đi, cháu trai của Long soái đánh thành trọng thương là được rồi, đừng đánh chết.”

“Tôi đã biết!” Hoàng Bá Thiên âm trầm gật đầu, sau đó thân hình của hắn lóe lên, rồi xuất hiện ở trước mặt Long Dã Quỳ: “Nói một lần cuối cùng cho anh, cút về!”

“Cút!” Long Dã Quỳ hét lớn một tiếng, sau đó hơi thể chiến thần trên người bộc phát. Trên tay cầm trường đao chém về phía Hoàng Bá Thiên. Nhưng một giây sau, trường đao trong tay của hắn bị Hoàng Bá Thiên đánh bay ra ngoài. Sau đó, Hoàng Bá Thiên dùng một chân đạp bay hắn về hướng ngược lại.

“Phốc.” Long Dã Quỳ ngã xuống đất, miệng phun ra đầy máu tươi. Hắn hoàn toàn không phải là đối thủ của Hoàng Bá Thiên. Hoàng Bá Thiên đã ở cấp chiến thần lâu năm lại cũng là cường giả chiến thần đỉnh phong, mà hắn mới là chiến thần sơ kỳ, ở giữa chênh lệch còn rất nhiều. “Các người có chắc là đều không rút lui?” Khi Hoàng Bá Thiên đánh bay Long Dã Quỳ, hơi thở chiến thần đỉnh phong trên người cũng tỏa ra bao chùm xung quanh, ông ta hướng về phía thế hệ thanh niên trẻ tuổi của Hà Nội hỏi.

“Không lùi!” Long Dã Quỳ quát, khóe miệng của hắn vẫn đang chảy máu. Hắn biết, một khi hắn rút lui những người Đường gia kia không thể kiên trì được.

“Ha ha.”Hoàng Bá Thiên không thèm để ý, cười lớn. Sau đó hắn nhìn về phía Tiêu Phong Vân đang đứng ở nơi cách xa Long Dã Quỳ nói: “Ha ha, Tiêu gia không phải đã sớm cùng Đường gia đoạn tuyệt liên hệ sao? Tiêu Phong Vân, làm sao anh cũng muốn nhúng tay vào?”

Sắc mặt Tiêu Phong Vân vô cùng nghiêm túc, nắm chặt trường đao trong tay: “Hoàng gia chủ, không cần nói nhảm! Ông có biết, hôm nay, một khi sử dụng vũ lực ở đây sẽ ảnh hưởng lớn đến Hà Nội thế nào không? Đây là các ngươi đang khiêu chiến tôi!”

Hoàng Bá Thiên cười nói: “Ha ha? Vũ khí nóng? Không không không, ngươi suy nghĩ nhiều, chúng ta sao lại dùng vũ lực đây? Hà Nội không thể có chuyện, điểm ấy chúng ta rất rõ ràng, rất rõ ràng. Cho nên, anh nhìn, trên trời đó là cái gì?” Hoàng Bá Thiên chỉ lên bầu trời trên đầu, sau đó, một lớp bụi không xác định bao phủ khắp phủ đệ Đường gia. Sau khi bụi rơi xuống, vũ khí trong tay họ lập tức phát ra thành từng tia lửa điện. Nháy mắt vũ khí liền mất đi linh khí rồi nổ tung và hỏng mất. Sắc mặt Đường gia đại biển, vũ khí trong tay không thể dùng. Bọn người Đường Huy Hoàng tuyệt vọng một vài thứ buộc trên người ném xuống dưới. Trong tay nắm chặt trường đao, bắt đầu chiến đấu.

“Đã đến lúc, giết sạch bọn chúng! Thi thể để lại. Dòng chính Đường gia tốt nhất là bắt sống!” Giờ phút này vị cường giả cấp chiến thần lạnh lùng ra lệnh.

“Oanh. Sau một giây, kể cả hẳn và bốn vị cường giả cấp chiến thần, cùng với hơn trăm vị cường giả cấp nửa bước chiến Thần đều hướng về mọi người Đường gia điên cuồng đánh tới. “Long Vũ Vệ! Tử chiến!” Long Dã Quỳ thấy thế điên cuồng thét lớn, cầm vũ khí lên liều mạng hướng về Hoàng Bá Thiên phóng đi. Chưa đến một giây, lúc hån chưa kịp đến chỗ Hoàng Bá Thiên, một vị cường giả chiến thần hậu kỳ đã chặn trước mặt hắn.

“Giết.” Long Dã Quỳ gào lớn, những người ở bên cạnh hắn cũng đều cầm kiếm trong tay hướng về phía những người kia đánh tới. Hà Nội không thể vận dụng vũ khí nóng, đây là ranh giới cuối cùng! Mà giờ phút này vũ khí nóng giữa sân đã mất linh. Bị màn bụi thần bí kia làm cho hoàn toàn biến mất. Cho nên lúc này, đám người đều dùng vũ khí lạnh để chém giết. Đối với khoảng cách gần như thế, vũ khí lạnh còn dùng tốt hơn.

Đám người Long Dã Quỳ liều mạng ngăn cản trước mặt mọi người Đường gia nhưng không có bất cứ tác dụng gì. Trên mặt đất, không ngừng có người trọng thương, cũng có tướng sĩ trực tiếp bị đánh chết.

“Phốc. Tiêu Phong Vân bị trúng một nhát đao ở phần bụng, thân thể bị ném bay ra ngoài, nằm trên mặt đất không thể động đậy.

Lúc này, Long Dã Quỳ cũng cả người đầy máu tươi. Ở chiến trường Đường gia, hắn là chiến thần duy nhất. Mà hiện tại, hắn bị hai chiến thần hậu kì vậy công, hắn bị đánh không đến mức máu không ngừng phun ra.

Sau đó, oanh một tiếng vang, Long Dã Quỳ bị đánh bay rơi xuống mặt đất ở xa, không thể dậy được nữa.

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *