Huyền Huyễn

Sư Phụ

Chương 33 – Chương 33

Type-er: tieuhala

“Tiểu đồ đệ… Tiểu đồ đệ?”

Ta bị ai đó lay động, đột nhiên mở mắt, gương mặt Tiêu Dật Hàn chau mày đập vào mắt ta, tay hắn còn đang đặt trên vai ta, thấy ta mở mắt liền hỏi: “Mơ thấy ác mộng à?”

Ta chớp mắt, cảm thấy có một vệt nước lạnh lẽo ươn ướt trượt xuống má, rơi vào miệng.

Đột nhiên ta tỉnh ra, lập tức chùi nước mắt, thầm cảm thấy mất mặt, ta hất tay Tiêu Dật Hàn ra rồi đứng dậy, tay Tiêu Dật Hàn dính chặt tay ta, hắn cũng đứng dậy, chăm chăm nhìn ta, dáng vẻ như vô cùng quan tâm.

Nhưng ta lại cảm thấy buồn cười, tội thứ ba của Tiêu Dật Hàn trong lòng ta là, hắn là người bạc tình bạc nghĩa nhất mà ta từng gặp trong đời. Biểu hiện không nên xuất hiện trên mặt hắn nhất chính là vẻ quan tâm này.

“Không sao.” Ta nói, “Giờ nào rồi?”

“Chắc là giờ Dần.”

“Ngươi nghỉ ngơi xong chưa?”

Ta hỏi hắn, song ánh mắt hắn lại càn rỡ quan sát mặt ta, không thèm đáp lại câu hỏi của ta, “Con mơ thấy ác mộng gì vậy?”

Đối phó với loại người như Tiêu Dật Hàn, ta đành phải dùng chiêu của hắn, nói cứ như không hề nghe thấy lời hắn: “Nghỉ xong rồi thì chúng ta lên đường ngay bây giờ đi.”

Ta đưa tay lên, không buồn để ý tới Tiêu Dật Hàn nữa, ngự kiếm định đi, nào ngờ Tiêu Dật Hàn kéo tay ta lại, nắm tay ta, “Tiểu đồ đệ, lúc không có ta, con ở núi Tiên Linh sống không tốt sao?”

Môi ta khẽ động, suýt chút nữa không đè nén được cảm xúc trong lòng, cuối cùng ta cũng nhịn lại, lạnh lùng nói: “Ngươi hỏi những điều này có ích gì, ngươi chỉ cần biết, giải quyết xong chuyện lỗ thủng phong ấn Nhân-Ma ta vẫn sẽ giết ngươi.”

Tiêu Dật Hàn nghe vậy thì im lặng.

Ta rút tay ra khỏi tay hắn, vừa muốn niệm quyết ngự kiếm, bỗng có một cơn gió kỳ dị thổi tới. Ta ngây người, ngẩng đầu lên, khoảnh khắc nhìn vào Tiêu Dật Hàn, ta nhìn thấu được ý nghĩ trong mắt hắn.

Yêu khí.

“Soạt” một tiếng, một mũi tên xé không trung bay tới, ta nghiêng người tránh đi, vốn tưởng hoàn toàn không có vấn đề gì, nào ngờ mũi tên nhọn cách ta không quá ba tấc lập tức nổ tung, phân thành vô số mũi kim cắm về phía ta.

Ta sửng sốt, chỉ trong khoảnh khắc ngây người này, một luồng sáng lam lóe lên trước mắt ta, là kết giới của Tiêu Dật Hàn mở ra trước mặt ta, chặn hết tất cả những mũi kim kia bên ngoài.

Tiêu Dật Hàn kéo ta ra sau lưng hắn, đứng chắn trước mặt ta.

Sống lưng vẫn thẳng tắp, không hề khác biệt so với lúc hắn giúp ta chắn gió yêu của yêu nữ nhiều năm về trước.

Ta thất thần trong thoáng chốc, đến khi tỉnh lại lập tức nói: “Không cần ngươi giúp, ta tự giải quyết được.” Ta muốn bước lên phía trước, nhưng Tiêu Dật Hàn lại khống chế tay ta, bắt ta ở sau lưng hắn.

“Ta đâu có giúp con, nhằm vào ta mà.” Hắn nói, “Con ở yên đó đi.”

Hắn nói vậy nên ta cũng không tiện ra tay, nếu ta đứng phía trước che hắn lại thì giống như ta muốn giúp hắn vậy.

Sau đợt tên vừa rồi, trong rừng không còn động tĩnh nào, ta nhìn quanh, Tiêu Dật Hàn lại không vội, thản nhiên chờ một lúc rồi cao giọng nói: “Các ngươi không ra tay thì đến lượt ta nhé.”

Nói xong, trong tay hắn hiển hiện hào quang, ngưng tụ thành Hàn Sương trường kiếm, vạch một cái như rất tùy tiện, chỉ thấy mũi kiếm vẽ nên một đường cong như mảnh trăng non trong bóng tối, quét về phía khu rừng đen kịt phía trước, những nơi đi qua, ánh sáng lam dễ dàng chém gãy tất cả cây cối trong khu rừng rậm rạp, trong tiếng ầm ì còn xen lẫn tiếng kêu la thảm thiết của những kẻ đánh lén.

Ánh sáng lam tắt đi, toàn bộ cây cối trong rừng đều gãy đổ, các yêu quái đánh lén không còn chỗ ẩn nấp, có kẻ ngã xuống đất, có kẻ miễn cưỡng chống người gượng đứng tại chỗ.

Ta đứng sau lưng Tiêu Dật Hàn, ngây người nhìn hắn.

Chả trách bao nhiêu năm qua dù ta mời biết bao kẻ ám sát cũng không thể nào giết được Tiêu Dật Hàn, so với trước đây, tu vi hiện nay của hắn không biết đã cao hơn bao nhiêu rồi.

Tiêu Dật Hàn đi về phía yêu quái gần nhất, ta cũng bị ép đi cùng hắn, yêu quái nằm dưới đất không thể động đậy, Tiêu Dật Hàn dùng mũi chân đá y phục hắn ra, nhìn thấy lệnh bài trên eo hắn, nhướng mày nói: “Lại là các ngươi.”

Ta nhìn lệnh bài kia cũng sửng sốt: “Là các ngươi sao?” Ta buột miệng nói, “Chẳng phải nhiệm vụ kết thúc rồi sao?”

Tiêu Dật Hàn quay đầu nhìn ta: “Nhiệm vụ gì?”

“…”

Ta nhìn thẳng vào mắt Tiêu Dật Hàn thoáng suy nghĩ, cảm thấy dù thế nào đi nữa ta cũng nên nói rõ cho hắn biết ý định của ta bấy lâu nay, cho hắn biết những chuyện này cũng đâu có gì to tát lắm. Ta thản nhiên nói: “Ta thuê tổ chức ám sát, trả tiền cho họ tới giết ngươi.”

“Ha!” Tiêu Dật Hàn không thể tin nổi bật cười, tiếp đó im lặng thật lâu, “Tiểu đồ đệ, đúng là con hận ta thấu xương.”

Rõ ràng câu nào cũng mang giọng điệu đùa cợt, lúc Tiêu Dật Hàn nói câu này lại quay đầu đi, không để ta nhìn thấy vẻ mặt hắn.

Đương nhiên, thật ra ta cũng không quan tâm lúc này hắn có vẻ mặt gì, ta đá đá chân yêu quái dưới đất, nhíu mày hỏi: “Lúc ta treo thưởng chưa từng nghe nói tổ chức của các ngươi thuê yêu quái làm việc, nói, tổ chức của các ngươi rốt cuộc là thế nào?”

Ta là người tu tiên, tuy đã thuê tổ chức ám sát song vẫn giữ gìn quy tắc của người tu tiên, tuyệt đối không tìm yêu quái làm việc. Mà tổ chức ám sát kia cũng do một tiên môn cầm đầu, chưa bao giờ nghe nói trong số họ còn có cả yêu quái.

Có điều ta vừa hỏi xong thì thấy yêu quái kia không biết cắn vật gì trong miệng, nuốt xuống rồi ngoẹo đầu, thất khiếu chảy máu, tự vẫn chết đi.

Ta ngẩng đầu nhìn lên, các yêu quái vừa rồi còn đứng hoặc nằm bên kia, lúc này đều đã uống thuốc độc tự vẫn.

Bảo mật nghiêm ngặt đến vật sao? Không hề giống một tổ chức ám sát bình thường chút nào.

Ta quay đầu nhìn, thấy Tiêu Dật Hàn cũng chau mày, hắn ngoảnh sang nhìn ta: “E là chúng ta thật sự phải nhanh chóng tới núi Ngọc Tuyền thôi.”

Không chậm trễ nữa, ta và Tiêu Dật Hàn lập tức ngự kiếm lên đường, tốc độ của ta dù sao cũng kém hắn một chút, ta cố gắng đuổi theo hắn, cuối cùng Tiêu Dật Hàn liếc nhìn rồi đưa tay kéo ta lên kiếm hắn.

Ta đẩy ra, hắn lại nghiêm túc nói: “Như vậy sẽ nhanh hơn.”

Phải. Đúng là hắn nhanh hơn ta một đoạn.

Ta lại thầm lẩm bẩm một vạn lần trong lòng rằng, lấy chúng sinh làm trọng, nhẫn nhịn tiếp xúc với hắn.

Cơ thể ta và hắn cứ dính vào nhau, im lặng lên đường, trên trời ngoài mây ra thì không có gì cả, ta cảm thấy ngượng nghịu, nói với hắn: “Tổ chức ám sát vừa rồi ta chỉ thuê họ một lần, lần đầu không thành công ta liền hủy bỏ nhiệm vụ, tự mình xuống núi. Lần thứ hai này ta không biết tại sao họ lại tới, ngươi hãy tự ngẫm lại hành vi của mình gần đây đi.”

“Ta biết tại sao chúng tới.” Tiêu Dật Hàn khẳng định đáp.

Ta quay đầu nhìn hắn: “Rốt cuộc ngươi đã làm gì khi rời khỏi tiên môn?”

Hắn im lặng không đáp, trong lúc ta tưởng rằng hắn vốn sẽ không đáp, hắn lại nói: “Ta muốn đi ma giới tìm người thân của ta.”

Đáp án này hoàn toàn ngoài dự liệu của ta, ta chưa bao giờ biết Tiêu Dật Hàn còn có một người thân, các sư tổ cũng chưa bao giờ nhắc với ta. Đúng rồi, về chuyện của Tiêu Dật Hàn, các tiền bối trong tiên môn đều cố ý im lặng không nói.

“Người thân của ngươi là ai, vì sao lại ở ma giới?”

Tiêu Dật Hàn thoáng im lặng, hiển nhiên không muốn đáp vấn đề này, lãng tránh sang chuyện khác, “Tổ chức sát thủ con thuê này có quan hệ chặt chẽ với ma giới. Trăm năm trước tuy đã lập phong ấn hai giới Nhân-Ma, nhưng ma giới vẫn còn dư nghiệt tồn tại trên thế gian, chúng che giấu thân phận, chờ thời cơ hành động, vẫn luôn tìm kiếm sơ hở để mở phong ấn quay lại nhân thế.”

“Người của tổ chức con mời là một số kẻ tu đạo bỏ trốn, chúng tới giết ta không thành, ta bắt được một số kẻ tham sống, sau khi tra hỏi mới biết tổ chức này vẫn luôn làm việc cho dư nghiệt của Ma Tộc. Chúng vẫn luôn tìm kiếm điểm yếu của phong ấn hai giới, ta tìm được manh mối chỗ chúng, nắm được thời gian và địa điểm gần điểm yếu nhất trên phong ấn xuất hiện, mở ra thông đạo hai giới trước chúng một bước. Tuy phong ấn hai giới chỉ thủng một lỗ, nhưng sức mạnh to lớn, nhất thời ta không khống chế được nên mới khiến ma khí tràn ra.” Tiêu Dật Hàn lắc đầu nhìn ta, “Đồ đệ giỏi, cũng may con tới kịp thời.”

Nói vậy ta đã vô tình giúp hắn một việc, để hắn tìm được lỗ thủng phong ấn sao…

“Có lẽ chúng phát giác được ma khí lan tỏa nên đợi đến tối nay thì tìm tới.”

Ta cúi đầu nhìn bàn tay ta và Tiêu Dật Hàn đang nắm chặt: “Sau khi đặt lỗ thủng xuống đáy đầm Ngọc Tuyền, ngươi định thế nào? Đi thẳng tới ma giới sao?”

Tiêu Dật Hàn không đáp.

Suốt đoạn đường tiếp theo, ta và hắn đều không nói, mỗi người một suy nghĩ.

Tiêu Dật Hàn ngự kiếm đi rất nhanh, đến nửa đêm đã tới bên đầm Ngọc Tuyền, nhanh hơn dự liệu của ta nửa ngày.

Bàn tay dính chặt của ta và hắn cùng đặt vào đầm nước, Tiêu Dật Hàn nhắm mắt niệm chú, ta chỉ cảm thấy lực hút trong lòng bàn tay mình và Tiêu Dật Hàn dần nhỏ đi, khí đen chầm chậm thấm vào trong nước, không tản ra mà giống như là ngưng tụ lại, dần dần tụ thành một hình tròn dưới đáy đầm. Vẫn là lỗ thủng đen sì ta nhìn thấy hôm trước, song không có ma khí trào ra, đầm nước vẫn trong vắt.

Quả nhiên y như Tiêu Dật Hàn nói, nước đầm Ngọc Tuyền này áp chế được ma khí.

Tay ta và Tiêu Dật Hàn cuối cùng cũng thôi dính chặt, hắn rút tay ra, lòng bàn tay ta liền bị nước đầm lạnh thấu xương xâm nhập.

Hắn nhìn ta cười nói: “Được rồi, tiểu đồ đệ, con có thể đi rồi.”

Ta không nói một lời, rút kiếm ra khỏi vỏ: “Giết ngươi xong tự nhiên ta sẽ đi.” Ta nói, “Ở núi Tiên Linh bao nhiêu năm chưa hề nghe thấy ngươi có người thân, chẳng qua ngươi chỉ muốn nói dối gạt ta mà thôi. Lỗ thủng phong ấn ở đây, ta sẽ không để bất kì ai đi qua lỗ thủng này.”

Ai biết mục đích thật sự Tiêu Dật Hàn tới ma giới là gì. Người này làm việc gì cũng đều ngang ngược tùy tiện, ta không thể yên tâm.

Tiêu Dật Hàn nghe thấy lời ta lại cười như vui vẻ hơn, hắn bước tới phía trước một bước, kề ngực lên mũi kiếm của ta: “Tiểu đồ đệ, ta nói con sẽ không giết ta, con có tin không?”

Bạn đang đọc truyện trên: KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *