Huyền Huyễn

Sư Phụ

Chương 3 – Chương 2

Type-er: Liinn

Ba trăm năm trước ta còn chưa sinh ra. Ta thực sự hoàn toàn không biết về thời đại này.

Ta và đại ma đầu ở trong một trấn nhỏ ngoài núi Thương Lam vài ngày, sắp xếp lại những chuyện nghe có vẻ vô cùng hoang đường, luôn tiện nghe ngóng tin tức phái Thương Lam đang xảy ra chuyện gì.

Cuối cùng xác định được vài chuyện.

Thứ nhất, bọn ta hình như bị sức mạnh của Linh Kính đưa đến đây, vì đại ma đầu nói, Linh Kính còn có một tên khác là Hồi tố(1) kính, nhưng không ai biết tại sao lại có tên này. Tất cả mọi người đều cho rằng, nó chỉ là một tấm kính dồi đào linh khí dùng để tu hành. Mãi đến khi ta làm vỡ nó, rốt cuộc đại ma đầu cũng hiểu ra ý của tên này.

(*)(1) Hồi tố: ngược dòng

“Thật ra ta cảm thấy chuyện này cũng không thể trách ta…”

Ta bất giác im miệng khi nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng của đại ma đầu.

Thứ hai, muốn trở về chỉ có cách tìm được Linh Kính của thời đại này. Linh Kính ba trăm năm sau tuy đã bị ta hủy, nhưng Linh Kính hiện giờ chắc vẫn còn hoàn hảo nguyên vẹn.

Thứ ba, Linh Kính đang ở phái Thương Lam, nằm trong tay đại đệ tử Mộc Tuyên.

Nghe đại ma đầu nói điểm thứ ba, ta ngây ra: “Làm sao ngươi biết? Còn nữa… Tên Mộc Tuyên này hình như hơi quen tai.”

Đại ma đầu im lặng nhìn ta, trong lúc không lời đối đáp, ta bỗng hiểu ra: “À… Là… là ngươi hả…”

Nói cho chính xác, thời điểm bọn ta đang ở hiện tại là hơn ba trăm năm mươi năm trước một chút, lúc này đại ma đầu vẫn chưa phải là đại ma đầu, hắn vẫn là đại đệ tử Mộc Tuyên nổi danh nhất của phái Thương Lam, là người ứng tuyển có cơ hội được kế thừa vị trí Thương Lam tôn giả, thân đầy hào quang, danh tiếng vang dội, tiền đồ tốt đẹp…

Ta len lén nhìn đại ma đầu, thấy gương mặt hắn gầy ốm, sắc mặt tái nhợt, trong mắt thoáng hiện ma khí. Ta bỗng cảm thấy thế sự khó lường, bất giác thở dài.

Tại sao hắn lại làm những chuyện khi sư diệt tổ, đại nghịch bất đạo như vậy chứ… Hôm sau, bọn ta khởi hành đi tìm Mộc Tuyên. Không cần nghe ngóng nhiều, đại ma đầu rất rõ Mộc Tuyên đang ở đâu.

Tuy nhiên khi bọn ta sắp tìm được nơi Mộc Tuyên đang ở đâu, đại ma đầu bỗng dưng hồi hộp.

Càng tới gần, sắc mặt hắn càng không ổn, ta rất lo lắng. Nếu hắn chết ở đây, ta chắc chắn sẽ không về được, vì dựa vào trăm năm tu vi của ta, muốn đánh bại đại đệ tử Thương Lam để cướp Linh Kính là một chuyện cực kì khó khăn.

Trước lúc ta hỏi thăm tin tức, đại ma đầu bỗng lôi ta đi.

“Ta không thể gặp y.”

Ta biết hắn đang nói Mộc Tuyên, nhưng ta rất nghi hoặc: “Tại sao?”

“Ta và y là cùng một người, không thể nghịch lại thiên địa đại đạo, nếu ta và y gặp nhau chắc chắn sẽ có một người biến mất khỏi thế gian.”

Ta giật mình: “Vậy làm sao lấy lại Linh Kính?” Ta còn phải trở về ba trăm năm sau làm chuyện của ta nữa mà!

Đại ma đầu yên lặng nhìn ta.

“Ngươi cứ im lặng không nói nhìn ta làm gì!” Ta nổi cáu, “Ta đâu đánh lại y!” Cho dù là ba trăm năm trước hay ba trăm năm sau, sự thật ta không đánh lại đại ma đầu vẫn chẳng mảy may thay đổi.

Hắn chau mày, “Ai bảo ngươi đánh, bảo ngươi động não thôi.” Hắn nói, “Đi tiếp cận y.”

Hắn trịnh trọng nhìn ta, “Ta sẽ giúp ngươi.”

Giúp ta dụ dỗ chính mình hả? Nghe ra… hình như cũng chắc ăn lắm.

Ta khuất phục.

Vậy là hắn đẩy ta tới một con đường nhỏ trên núi sâu mà Mộc Tuyên nhất định sẽ đi qua.

Ta nằm đó, nhìn về hướng Đông Nam.

Đại ma đầu nói, ngày này ba trăm năm trước, hắn đã ngang qua con đường này, sau đó gặp được đồ đệ đầu tiên của mình.

Đó là một thiếu niên thuần phác kiên cường lại rất hiếu học, khi ấy thiếu niên này sa cơ lỡ vận, bị kẻ thù truy sát, không biết làm sao đành chốn vào núi sâu, lúc thoi thóp sắp chết được Mộc Tuyên cứu giúp. Mộc Tuyên cảm động vì khí tiết và sự kiên cường của thiếu niên này nên đã đưa về núi Thương Lam, dấy lên làn sóng đệ tử đời này thu nhận đồ đệ do Mộc Tuyên dẫn đầu…

Ta quay đầu nhìn, trong bụi cỏ bên kia, đại ma đầu đã vác thiếu niên thoi thóp sắp chết trên vai.

Hắn quay đầu nhìn ta, lạnh lùng dặn dò: “Nhớ lời ta dặn.” Sau đó nhảy mấy cái bay về phía chân trời, không biết hắn đưa người từng là đồ đệ của hắn đến chốn thâm sơn cùng cốc nào nữa…

Tùy tiện thay đổi vận số người khác như vậy, có thật sự ổn không…

Đưa mắt tiễn đại ma đầu đi, ta thở dài phủi đi lớp bùn dính trên mặt mình,, sau đó xoa bụng. Để diễn cho chân thực, hắn thật sự không cho ta ăn cơm ba ngày. Hắn bắt ta nằm đây, bắt ta thay thế thiếu niên kia, trở thành đệ tử của Mộc Tuyên, bước vào cuộc sống của Mộc Tuyên, tiếp cận y, lừa gạt y, sau đó cướp Linh Kính về, cuối cùng bỏ đi.

Ta thật sự không nén nổi cảm khái trong lòng không hổ là đại ma đầu, đối với bản thân mình mà cũng có thể tính kế tàn nhẫn như vậy.

Phía trước loáng thoáng có tiếng bước chân truyền đến, ta vội vàng tập trung tinh thần, có trộm được Linh Kính hay không, có trở về được không phải xem tuồng này diễn thế nào!

“Cạch”, tiếng bước chân dừng lại, có một bóng người đứng trước mặt ta.

Ta thều thào ho, mở mắt ngẩng đầu nhìn y. Ánh tà dương chênh chếch trên cây, trong ánh sáng ngược, đôi mắt đó giống hệt đôi mắt ta nhìn thấy trong huyền băng, có một độ cong hoàn mĩ, có thể chứa đựng muôn vàn vì sao sáng. Nhưng lại trong trẻo hơn so với đại ma đầu, thiếu đi mấy phần thăm trầm dâu bể.

Xem ra, mấy trăm năm nay đại ma đầu thay đổi rất nhiều, nhưng điểm duy nhất không đổi là thần sắc lạnh lùng thờ ơ.

Mộc Tuyên lẳng lặng nhìn ta một hồi, sau đó lấy trong túi vải tùy thân ra một con gà quay.

Gà! Gà quay!

Ta nuốt nước bọt đánh ực một tiếng, thật sự rất đói.

Đại ma đầu không nói ta biết thức ăn mà Mộc Tuyên lấy ra là gà quay! Thơm quá đi! Xưa kia đồ đệ hắn rốt cuộc đầu óc có bệnh gì không mà lại làm cao từ chối con gà này chứ! Ta suy ngẫm, rất muốn nhận kẻ đầu óc có bệnh như vậy làm đồ đệ, vì thật ra sư phụ này cũng đâu có bình thường…

Ta gắng sức kìm chế thèm muốn thức ăn của mình, nhìn y nói: “Ta không cần…”

Mộc Tuyên lại nhìn ta một lúc: “Được.” Hắn cất lại gà quay, đi vòng qua ta.

Này! Khoan đã! Đâu phải như vậy!

Ta chớp mắt, trong đầu chỉ có một ý nghĩ – Tuyệt đối không thể để y đi! Bỏ lỡ thời cơ này, muốn tìm lại một cơ hội để tiếp cận y thật không dễ.

Ta lập tức lăn tròn dưới đất, đưa tay túm gấu quần y. Y quay đầu nhìn ta, đầu óc ta trống rỗng, đối diện với ánh mắt y, âm thầm toát mồ hôi lạnh: “Hay là… cho ta con gà quay này đi.

Ta vừa im lặng ăn gà quay vừa liếc nhìn Mộc Tuyên ngồi bên cạnh, y đang thêm củi khô vào đống lửa, gương mặt nhuốm ánh lửa rất tươi sáng và sinh động. Ta hối lỗi một cách sâu sắc, rốt cuộc đã làm sai bước nào, tình tiết khác hẳn với đại ma đầu nói với ta!

Y cho ta con gà quay, ta ăn, y không vứt ta lại, cũng không đưa ta về phái Thương Lam mà nhóm lửa dưới đất, trông có vẻ định qua đêm ở đây.

Giờ phải làm sao đây?

Ta đang thầm lo lắng, bỗng nghe Mộc Tuyên hờ hững hỏi: “Tại sao ngươi một mình ở trong núi Thương Lam?” Cuối cùng cũng có một câu giống y như trong kịch bản. Ta hắng giọng, nói: “Nhà tôi sa cơ, bị kẻ gian truy sát tới đây, không có thức…”

“Keng”, Mộc Tuyên rút kiếm ra khỏi vỏ, cắm kiếm xuống đất đánh “xoẹt” thêm một tiếng, Hề Phong Kiếm trong truyền thuyết chiếu lên mặt ta, y nắm đốc kiếm, khẽ xoay lưỡi kiếm, ánh lửa phản xạ lấp lánh khiến ta chẳng thấy được gì, “Không nói thật thì ta sẽ chém ngươi cho yêu quái ăn.”

Ta thật sự sắp tè ra quần, tên này có thật là Mộc Tuyên chưa nhập ma không, có thật là kẻ tu tiên không? Sao ta thấy chả khác gì đại ma đầu kia vậy!

“Nói nói nói! Tôi nói!” Ta lập tức ôm đầu, “Tôi bị một kẻ uy hiếp! Người đó muốn tôi giết ngài…” Ta run cầm cập ném chủy thủ lưỡi đã xoắn lại trong tay áo ra.

Hắn nhìn chủy thủ, “Đây là tiên khí.”

Di vật mẹ ta để lại đương nhiên là tiên khí thượng hạng, nếu không phải cổ của đại ma đầu quá cứng thì chủy thủ này đâu bị xoắn lưỡi. Ta run giọng nói: “Tôi khi biết đây là gì, người đó cho tôi vật này, sau đó bắt tôi bày vẻ tội nghiệp, nhân lúc ngài không đề phòng mà ra tay.”

Đôi mắt đẹp của Mộc Tuyên nhíu lại, “Người đó là ai, tại sao lại biết hành tung của ta?”

“Tôi không biết, tôi không biết gì hết, hắn uy hiếp tôi, nếu không sẽ làm nhục tôi.” Tôi không biết sống chết nặn ra mấy giọt nước mắt, “Hắn còn muốn giết tôi nữa, tôi không còn cách nào khác nên mới làm vậy.” ta nhào tới nắm tay Mộc Tuyên, “Ngài có thể cứu tôi không! Ngài là đại đệ tử của phái Thương Lam, ngài lợi hại như vậy nhất định có thể cứu tôi!”

Y cụp mắt, nhìn bàn tay đang nắm tay mình, mắt phản chiếu ánh lửa lấp lánh.

Ta vội vàng nói: “Ơn cứu mạng này tôi nguyện lấy thân báo đáp! Chỉ cần không chết! Sau này muốn tôi làm gì cũng được!”

Y ngước mắt nhìn ta, một lúc sau mới nói: “Nếu vật thì theo ta về Thương Lam.”

Ta không tin y chỉ đơn thuần muốn cứu ta đâu, nhìn ánh mắt y là biết y còn có mục đích khác, không phải muốn dùng ta thăm dò kẻ đằng sau là ai thì cũng là nhốt ta bên cạnh xem ta rốt cuộc giở trò gì.

Nhưng bất kể y nghĩ thế nào, tóm lại y cũng đã giữ ta bên cạnh. Quá trình này tuy có khác so với những gì đại ma đầu nói, nhưng dù sao trăm sông cũng đổ về biển. Còn những sự việc sau này… thôi đừng so đo nữa.

Ta lập tức khấu đầu với y ba cái: “Tạ ơn thu nhận của sư phụ!”

Mặc Tuyên nhướng mày nhìn ta: “Ta nói làm sư phụ của ngươi lúc nào?”

Ta vân vê ngón tay, ra vẻ đáng thương nhìn y: “Nhưng con đã lạy rồi…”

Bạn đang đọc truyện trên: KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *