Ngôn Tình

Chương 93 – Chú Nhỏ, Cứu Em!

Chương 93 – Chú Nhỏ, Cứu Em!

-CQHtrêncỏ.Người đàn ông một phen kéo áo Bùi Vân Khinh xuống, tay sờ soạn trên người cô, cả người liền đè lên cô.Bùi Vân Khinh cố gắng né tránh, nhưng chỉ phí công.Mặt đối phương dữ tợn, từng chút từng chút đến gần, Bùi Vân Khinh dùng sức cắn răng trong lòng nghĩ chỉ có nghĩ đến Đường Mặc Trầm.Chú nhỏ, cứu em!Oành!một viên đạn, từ giữa không trung bay đến ngay chính giữa cái gáy người kia.Máu bắn ra khắp nơi, thân thể người đàn ông lắc lư một cái, vô lực ngã sấp xuống thân thể của cô.trên máy bay, Đường Mặc Trầmxuyên qua chỉ một phát kích thích, tâmtâmniệmniệm, thở nhẹ mộtnhẹ.“Nhanh chút!”Lỗ tai nghe được tiếng trực thăng trên không trung, Bùi Vân Khinh quay mặt nhìn sang, chỉ thấy trên phi cơ đang cầmlấy dây cấp tốc nhảy xuống, trongtay còn cầmmột trường thương.Phi cơ trực thăng quay mạnh mẽ, tóc và quần áo của anh đó là… Chú nhỏ!Nhận ra được hình dáng quen thuộc kia, Bùi Vân Khinh thế này mới thả lỏng được.Chú nhỏ đến, mình được cứu rồi!Thấy mình còn cách mặt đất nhiều nhất hai mét, Đường Mặc Trầmđã buông dây thừng ra nhảy xuống, ngay cả bốn phía không còn tên nào nữacũng không thể nào để ý quan sát chứ, người liền phi thân hướng cô điên cuồng chạy đến.trên máy bay, Ôn Tử Khiêmchỉ sợ đến mức nắmchặc súng, tùy thời có thể chuẩn bị bắn nếu anh có xảy ra sơ xuất.“Vân Khinh!”Chạy như bay đến, đemthi thể trên người cô ra, anh một tay ômcô từ dưới đất dậy, gắt gao ômvào lòng.“không sao, không sao…. Chú nhỏ đã ở đây, chú nhỏ đã ở đây!”Phi cơ hạ xuống, Tần Chi Namcũng mang theo thủ hạ xông lại, nhìn từ xa một màn này anh ta cũng âmthầmthở nhẹ một hơi, chú ý đến trên người BùiVân Khinh quần áo không chỉnh tề, anh ta nâng tay ý bảo mọi người không được đến gần.Bỏ lại súng trong tay, Đường Mặc Trầmnhanh chóng cởi quân trang ra, bao lấy bả vai đã bị lộ ra ngoài của người con gái ấy, rồi ân cần đánh giátừ trên xuống dưới.“nói cho chú nhỏ nghe, có bị thưởng ở đâu không?”“Chú… Chú nhỏ!”Bùi Vân Khinh cố gắng hết sức nắmquần áo trong lại.“Cứu…Cứu em!”Đường Mặc Trầmvội vàng đỡ lấy khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, an ủi “Chú nhỏ, chú nhỏ đã đến cứu emrồi, emcũng không sao đâu!”“Bọn chúng… Bọn chúng cho em…. Bỏ thuốc!”Theo bản năng đã đemthân mình dựa vào người anh, cánh tay giống như cuốn lấy cổ anh, môi liền ở trên cổ cạ cạ, hôn hôn.“Chú nhỏ… Emkhông chịu nổi, chú nhỏ…”Thân thể của anh có thể dọa người, âmthanh cùng biểu tình đều khác thường.Đường Mặc Trầmđoán được chân tướng, một tay ômlấy cô từ dưới đất lên, đi nhanh về phía trực thăng.“Bộ trưởng?”“Tướng quân!”Ôn Tử Khiêmcùng Tần Chi Nammột trái một phải chạy lại.Đường Mặc Trầmkhông để ý đến, chỉ cong người đemBùi Vân Khinh đến trực thăng, Ôn Tử Khiêmvội vàng chạy lại.“không được đi lên!” Đường Mặc Trầmcao giọng quát.“Thông báo cho bác sĩ đến đường cung! Đóng cửa, cất cánh!”Trực thăng nhanh chóng trở lại bầu trời, Đường Mặc Trầmômcô vào ghế ngồi, thuận tay lấy một chai nước suối vặn mở đưa đến miệng cô.Nước lạnh chảy xuống, kích thích làn da nóng hổi, hai tay nâng bình nước đổ lên mặt.Đường Mặc Trầmthấy trong mắt, đau lòng không chịu được, vội vàng khéo lại quần áo trên người cô, đemcô ômvào trong lòng.“Chúng ta rất nhanh đến, bác sĩ nhất định sẽ có biện pháp!”Hơi thở của anh, độ ấmcủa anh, độ mạnh yếu trên cánh tay đang ômcô….Hết thảy tất cả không khác gì ngọn lửa thứ hai cả, trong đầu nhảy lên ý trấn an, nháy mắt tan rã, cô mơ hồ theo bản năng ômlấy anh, môi đã tìmđến đếnmôi anh.

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com