Ngôn Tình

Chương 91 – Tôi Muốn Chặt Gân Cốt, Lột Da Của Cô

Chương 91 – Tôi Muốn Chặt Gân Cốt, Lột Da Của Cô

– CQHBiết nhau lâu như vậy, lần đầu tiên Tần Chi Namnghe được Đường Mặc Trầmkhông để ý nguyên tắc mà ra mệnh lệnh như vậy.Nghe được cái tên Bùi Vân Khinh, âmthanh Tần Chi Namcứng lại.“nói đi!”Đường Mặc Trầmnói ra tọa độ trong máy tính, “Tôi đang ở trên đường rồi, rất mau sẽ tới đấy…”anh hơn dừng lại một giây, ngón tay nắmchặt tai nghe, “Chi Nam, đừng để cho emấy gặp chuyện không may!”Đầu dây điện thoại kia, Tần Chi Namtrịnh trọng đáp lại.“Tôi tự mình xuất phát, có tin tức gì thì liên hệ lại.”Thông tin tạmthời ngừng lại, Đường Mặc Trầmnhíu mày dừng rồi nhìn về phía bầu trời, trước mắt hiệnlên khuôn mặt Bùi Vân Khinh, bàn tay trên vịnghế ngày càng nắmchặt.….….Khu biệt thự bỏ hoang.Hai người thủ hạ nhanh chóng xông lại đỡ lấy Điền Sấm“anh sao rồi?”trên mặt Điền Sấmtoàn là máu, một tay ômmặt bị thương, một tay còn lại nắmchặt súng.“Bùi Vân Khinh đâu?”“cô ta chạy rồi!”“Vậy còn không mau đuổi theo, đemcô ta trở về!” Điền Sấmchỉ tức giận, đẩy hai người ra.“Nếu cô ta chạy thoát, chúng ta không ai mong được sống sót!”“Yên tâmđi, cô ta uống thuốc kia, trên người liền không có sức chạy nên chạy không xa đâu!”“Chúng ta lập tức đemcô ta bắt trở về!”Hai người một trước một sau nhảy ra khỏi cửa sổ, đuổi theo Bùi Vân Khinh.Điền Sấmliền mò mẫn thối lui đến cạnh tường, dựa vào tường ngồi xuống, cẩn thận nâng tay sờ vào mắt của mình.Tay giơ lên, sờ được một mảnh máu còn nóng, còn một cái dính dính tròn tròn này nọ… kia là mắt hắnta, Điền Sấmđau đến kêu lên thành tiếng, ngườinghiến răng nghiến lợi mắng.“Đồ con đàn bà thối, tôi muốn chặt gân cốt, lột da của cô!”Ngoài cửa sổ.Sau một cây cao lớn là nơi giấu mình của Bùi Vân Khinh, mắt thấy hai người đàn ông một trái một phải chạy rất xa rồi, thế này mới lén lút theo trong bụicỏ bò ra.trên người mềmmại vô lực, cô bây giờ căn bản không có bao nhiêu khí lực, biết mình chạy thì đối phương sẽ bắt được nên tạmthời trốn ở chỗ này.Nghe được chỗ cửa sổ mơ hồ truyền đến tiếng mắng của Điền Sấm, cô dùng sức cắn môi cố gắng làmcho mình vẫn duy trì thanh tỉnh cùng lý trí, rónrén đi đến sườn cửa sổ, lén lút nhìn sang.trên đất là người đàn ông trúng đạn đã chết, Điền Sấmcầmsúng dựa vào tường, trên mặt đất đầy máu càng có vẻ dữ tợn, ghê tởm.Bao nhiêu lần ở trong đêmnghe được tiếng sấmthì rúc thân mình lại. cô ở nơi này âmthầmthề nếu như gặp lại hắn ta, nhất định tự mình lấy được mạngcủa hắn ta.Lúc này đây, cô tuyệt đối không buông tha cho hắn ta!Cẩn thận bước qua cửa sổ, cô chậmrãi đến gần đối phương.Dưới chân không cẩn thận đạp phải một viên mấy người kia mà rơi hạt dưa xuống, phát ra một tiếng động vang dội.“Ai?”Điền Sấmlập tức hai tay cầmlấy súng, nhắmngày phương hướng cô.Bùi Vân Khinh cẩn thận cúi xuống, ngón tay nhặt lên một cục đá quăng đi.Nghe được âmthanh, Điền Sấmlập tức hướng liền âmthanh đó bóp còi, mượn cơ hội này Bùi Vân Khinh liền nhanh chóng bổ nhào qua, dùng sức nắmchặt hai tay dùng hết sức lực của hai tay đâmvề động mạch gáy của đối phương.“Tiểu…”Điền Sấmcòn muốn phản kháng, cô đã đâmsâu xuống.Động mạch tổn hại, máu phun ra như suối, Điền Sấmtay còn chưa đụng đến cô đã vô lực ngã nhào xuống đất.Khomngười cầmlên cây súng trên đất, rất nhanh hai người kia sẽ trở lại, cô phải nhanh chóng rời đi.Nhanh chút, mau hơn chút nữa, mau hơn chút nữa…Ngã xuống, lại đi, chạy nữa….Toàn thân khô nóng như lửa, sóng nhiệt một luồng rồi một luồng từ bụng đi lên, lần sau còn mãnh liệt hơn lần trước, thân thể của cô càng mềmmại vôlực.Dưới chân cầu đến chỗ đất trống, thân thể cô lắc lư một cái, người liền chạy đến bổ nhào ngã trên cỏ.

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com