Ngôn Tình

Chương 90 – Tôi Nói Bất Cứ Chuyện Gì, Nhưng Không Bao Gồm Bùi

Chương 90 – Tôi Nói Bất Cứ Chuyện Gì, Nhưng Không Bao Gồm Bùi

vân khinh- Cung Quảng HằngĐường Mặc Trầmđoạt lấy máy tính trong tay Ôn Tử Khiêm, xoay người hướng boong tàu mà đi.“Phi cơ trực thăng!”cô nhóc kia cho dù thừa dịp anh không ở nhà đi chơi cũng không có khả năng sẽ chạy đến vùng rừng núi hoang vắng, càng không biết phá đi thiết bị theodõi trên chân.Giải thích duy nhất cho việc này là cô đã xảy ra chuyện!Nghĩ đến loại khả năng này, timĐường Mặc Trầmcũng thắt chặt lại.không có đi hành lang boong tàu cho lãng phí thời gian, đặt tay trên lan can chống một cái, anh dứt khoát phi người, nhảy xuống dưới.Phía sau, Ôn Tử Khiêmkhông chút suy nghĩ theo sát phía sau, tay cầmlấy tai nghe.“Phi cơ trực thăng chuẩn bị, mau!”“Đường bộ trưởng?”“Bộ trưởng!”…..một đámquan chức mắt thấy một bộ trưởng một thư kí đột nhiên nhảy xuống boong tàu như vậy đều sợ hãi, theo bản năng định nhảy theo hai người,nhưng mà bất đắc dĩ hoặc là tuổi tác đã cao hoặc là hiếu rèn luyện nên vóc dáng béo phệ, tốc độ làmsao có thể so với bọn họ.Mấy người này thở hồng hộc truy đuổi đến boong tàu, Đường Mặc Trầmđã xông qua và phi người nhảy vào phi cơ trực thăng.“Cất cánh!”Ôn Tử Khiêmmột bước to xông đến, cũng đi theo anh nhảy vào phi cơ trực thăng bên trong.Phi cơ cất cánh, Đường Mặc Trầmxông về phía trước, máy tính báo số liệu thamsố.“Mau!”Phi công không dámthờ ơ, lập tức đẩy lên lên xuống một cái, trực thăng nhanh chóng bay lên cao hướng tây bắc, Đường Mặc Trầmnhíu mày, hướngÔn Tử Khiêmquay sang.“Vì sao chờ đến bây giờ mới nói?”Ôn Tử Khiêmcầmlấy tay vịn ở phía sau, ngữ khí có mệt nói: “Là ngài nói… Thời gian diễn tập khôngđược bất cứ chuyện gì quấy rầy!”Nâng tay bắt Ôn Tử Khiêmlại, Đường Mặc Trầmmột tay kéo lấy anh ta lại đến trước mặt mình, ánh mắt thâmtrầmchống lại ánh mắt anh ta.“hiện tại nhớ cho kĩ, tôi nói bất cứ chuyện gì nhưng không bao gồmchuyện Bùi Vân Khinh!”Ôn Tử Khiêmở bên anh trước sau cũng mấy năm, đây là lần đầu tiên Đường Mặc Trầmđối với mình giận dữ như thế.“Dạ, bộ trưởng!”“Nếu cô ấy có việc gì, tôi sẽ không bỏ qua cho cậu!”một tay đẩy anh ta ra, Đường Mặc Trầmnhíu mày mở miệng.“Báo cáo tình huống!”“Dạ, bộ trưởng!”Ôn Tử Khiêmkhông dámthờ ơ, lúc này đemtình huống nói tỉ mỉ cho anh: “Tiểu thư là một giờ trước rời đi trường học, lúc tôi nhìn là phương hướng hìnhnhư là về nhà, cho nên không có để ý, sau lại thấy côấy lệch khỏi quỹ đạo, địa điểmcuối cùng này là khoảng mười mấy phút đồng hồ.”Đường Mặc Trầmhíp đôi mắt nhìn chămchú vào bản đồ trên máy tính.“Gọi đội Huyết Lang, đại đội của Tần Chi Nam!”Nước xa không thể cứu được lửa gần.anh chỉ sợ mình đến không kịp, bây giờ cách Bùi Vân Khinh gần mà anh tín nhiệmnhất chính là Tần Chi Nam.Ôn Tử Khiêmvội vàng tiến lên, bắt lấy hệ thống liên lạc trên trực thắng, bắt đầu liên hệ.“Bộ trưởng, đã nhận được.”Đường Mặc Trầmcầmlấy ống nghe điện thoại mang đến, tai nghe lập tức vang lên người phụ trách của đại đội Huyết Lang – âmthanh của Tần ChiNam.“Tôi là Tần Chi Nam!”Tần Chi Namcùng Đường Mặc Trầmlà chiến hữu, hai người đều là thủ hạ của Bùi Phàm, nay Tần Chi Namsớmđã lên hàng thiếu tướng, đang bổ nhiệmở quân khu Long Thành của đại đội Huyết Lang làmngười phụ trách.Hai người đều là sĩ quan cao cấp, cũng là anh em.“Tôi là Đường Mặc Trầm, hiện tại nghe cẩn thận rõ ràng, tôi nói mỗi một chữ!”Trong tai nghe, từng từng chữ phát ra trong thâmtrầm.“Tôi mặc kệ cậu đang làmgì, lập tức đemlính ở dưới tọa độ này phạmvị trong 5kmphải khống chế được trong khu vực ấy, một con ruồicũng không cho bay vào. Ở đó biết tình huống rõ ràng trước, không cần hành động thiếu suy nghĩ, lặng lẽ lẻn vào tìmđược Bùi Vân Khinh. Nếu như đốiphương muốn nói điều kiện gì, mặc kệ hắn ta muốn cái gì, đều cho hắn ta!”

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com