Ngôn Tình

Chương 88 – Bệnh phát (5)

Chương 88 – Bệnh phát (5)

Editor: Quỳnh Nguyễn

“Uy, vị tiểu thư này! – -” Triệu Hiểu Nam
sau lưng cô, hô vài thanh âm, Mộ Thanh Vũ đều đã làm như không thấy. Mãi đến bóng dáng của cô hoàn toàn vào cửa lớn bệnh viện, anh còn đang tại
đứng xa xa nhìn cô.

“Hiểu Nam.” Vị mỹ nữ kia lại vẫn sau lưng anh quát to.

” Đừng gọi tôi như vậy, tôi với cô không quen! Còn có, về sau đừng phiền
tôi, nếu không…” Triệu Hiểu Nam nói xong, xoay người lên xe, lại là
một tiếng lốp xe cùng mặt đất tiếng cọ xát, Ferrari vừa mới đã biến mất ở tại góc đường.

Ven đường chỉ còn lại có nữ nhân cô đơn chiếc bóng, tìm kiếm rất lâu mới đón xe taxi.

=======

Bệnh viện.

Giao phí xong, Mộ Thanh Vũ khẩn cấp xông lên gác, thời điểm đến nơi đây, Lý
Tiêu Nhiên còn chờ tại ngoài cửa phòng cấp cứu, cửa chính phòng giải
phẫu đóng chặt, vẫn như cũ không có một chút động tĩnh.

“Như thế nào?” Mộ Thanh Vũ hỏi.

” Còn ở bên trong.” Lý Tiêu Nhiên nhìn cô một cái, sau đó nhìn đến tay anh đã đem một lọ nước khoáng đưa đến trước mặt.

Cô tiếp nhận nước khoáng, uống một ngụm tại bên cạnh anh ngồi xuống.

Hành lang đêm khuya một người đều không có. Ngoài phòng giải phẫu ngọn đèn mờ tối, giống như chiếu rọi tâm tình cô u ám.

Cấp cứu không lâu sau dù sao không phải thật sự giải phẫu.

Rất nhanh cửa chính mở ra, bác sĩ mang theo khẩu trang ra ngoài.Mộ Thanh Vũ lập tức xông lên: “Bác sĩ, con tôi như thế nào?”

Bác sĩ tháo xuống khẩu trắng: “Tạm thời không có việc gì rồi. Nhưng mà, đứa nhỏ phải nhanh một chút làm phẫu thuật, nếu không quá tuổi này, sau này sẽ là thần y cũng hết cách xoay chuyển rồi!”

Mộ Thanh Vũ thở dài nhẹ nhõm một hơi, nhưng là, cảm giác khẩn trương kia vẫn lại là không
có hoàn toàn tiêu tán. Giống như là người thắt cổ có một sợi dây thừng
buộc lại cổ, càng cường nén càng chặt, mặc dù tạm thời tính buông ra vẫn như cũ có một loại sức ép tại cổ họng.

Tiếp theo giường nhỏ Mộ
Thượng Ân bị đẩy ra. Tiểu tử kia bởi vì không có thuốc tê cho nên cũng
không cần đi phòng bệnh nặng. Chích là vì vừa mới bệnh, anh bây giờ còn ở vào trạng thái hôn mê.

Mộ Thanh Vũ một đường đi theo giường bệnh Mộ Thượng Ân đi tới phòng bệnh, nhìn y tá đổi thuốc cho anh, truyền
nước nhỏ giọt, còn có dụng cụ tâm điện nhảy động, để cho lòng của cô
cũng đi theo lúc lên lúc xuống.

Lý Tiêu Nhiên nhìn Mộ Thanh Vũ
đứng ở bên giường nhìn Mộ Thượng Ân xuất thần, nghĩ nghĩ thăm dò nhẹ
nhàng để tay ở tại trên bờ vai cô.

“Đừng quá lo lắng, bác sĩ đều nói, bây giờ không có việc gì rồi.”

“Kia cũng là “Tạm thời”.” Mộ Thanh Vũ lắc đầu. Cô bình thường khả năng hảo
hảo nói chuyện, chỉ cần không phải quá phận, đều sẽ không để cho cô có
chút phản ứng quá lớn gì.

Nhưng mà chỉ cần liên quan cùng chuyện của con, cô liền trở nên dị thường khẩn trương.

Bệnh Mộ Thượng Ân không thể chậm trễ nữa, lập tức tất phải nắm chặt thời
gian giao tiền bạc nhanh lên, mặc dù mình đã thành công dẫn tới Lãnh Vân Lâm chú ý, nhưng là muốn thành công từ trong tay anh đạt được “Phí chia tay “, như bây giờ còn không được. Nhất định phải càng cố gắng một
chút.

Vừa mới cô vì cứu giúp Ân Ân, đã tốn hai vạn, trên cơ bản
đi tìm tất cả tiêu dùng của cô. Liền tính 30 vạn kia cô lấy đi chữa bệnh cho con trai cô cũng không có một chút tiền bạc lại sinh sống.

Cô dù sao cũng phải có chút tiền bạc, tại thời điểm không làm dùng đến tiêu dùng cơ bản chính mình.

Cô hiện tại cần dùng tiền bạc vô luận như thế nào, Lãnh Vân Lâm còn thừa 70 vạn này cô là muốn lấy!

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com