Ngôn Tình

Chương 82 – Chó tự cắn ngược lại chó

Chương 82 – Chó tự cắn ngược lại chó

Cô ta bỗng nhiên hiểu được.

Hóa ra là do Cảnh Diệp Nhã cố ý.

Cô ta nói những chuyện đó cho mình nghe chính là vì kích thích cô ta chủ động đi trộm tài liệu mà cô ta muốn trộm.

Mà sau đó cô ta sẽ thoát thân hoàn toàn, chuyện này không có liên quan gì đến cô ta.

Cho dù chuyện này bị lộ ra, người nhận trừng phạt cũng chỉ có một mình cô ta mà thôi.

Nguyễn Kiều Kiều nhìn Cảnh Diệp Nhã, dường như là lần đầu tiên thật sự biết được người phụ nữ này, trên mặt tràn đầy biểu cảm không dám tin.

“Diệp Nhã, cô nói chuyện thì phải đúng với lương tâm của mình, quần áo của cô bẩn vẫn là tôi cầm quần áo mới đến cho cô, rõ ràng cô đã nói với tôi ở trong phòng này cô sẽ ngăn cản Cảnh Ngọc Ninh lại, không cho cô ấy trở về phòng, tôi đi trộm bản thảo về giúp cho cô, sao cô còn có thể không nhận nợ được cơ chứ?”

Cảnh Diệp Nhã nhíu mày thật chặt.

Cái con nhỏ ngu ngốc này!

Sao đến bây giờ mà còn cắn chết cô ta không chịu buông.

Chẳng lẽ cô ta còn không rõ, chỉ cần cô còn trong sạch ở bên ngoài, đợi đến lúc cô ta thật sự bị đưa vào cục cảnh sát rồi thì mới có người đến bảo vệ cho cô ta à.

Bây giờ lại một lòng muốn kéo cô xuống nước cùng, sao lại có người ngu xuẩn như vậy chứ?

Trong lòng của Cảnh Diệp Nhã tức giận không chịu được, nhưng mà cũng không còn cách nào khác.

Chỉ có thể cắn răng nói: “Tôi nói là tôi không biết cô đang nói cái gì.”

Nguyễn Kiều Kiều thất vọng gật đầu: “Hay, hay lắm! Bây giờ cô không nhận có đúng không, chẳng lẽ cô không sợ tôi sẽ tung những chuyện mà trước đó cô đã làm ra?”

Sắc mặt của Cảnh Diệp Nhã thay đổi dữ dội.

“Cô đang nói bậy bạ cái gì vậy?”

Cảnh Ngọc Ninh lại thú vị nói: “Có chuyện gì vậy, nói nghe một chút xem, nói không chừng một khi tôi vui thì tôi sẽ không báo cảnh sát đâu?”

Nguyễn Kiều Kiều nhìn về phía cô: “Cô nói thật à?”

Cảnh Ngọc Ninh nhướng mày: “Chỉ cần tôi xác định những chuyện mà cô nói là thật, mục đích chính làm tôi cảm thấy hứng thú, đương nhiên là có thể.”

Cảnh Diệp Nhã gào lên: “Cô ngậm miệng lại cho tôi!”

Nhưng mà lúc này sao Nguyễn Kiều Kiều có thể nghe lời của cô ta được.

Cô ta cười lạnh một tiếng, oán hận nhìn chằm chằm vào Cảnh Diệp Nhã, thấp giọng nói: “Chắc là mọi người không biết đúng không! Ngọc nữ Cảnh Diệp Nhã trong sáng ở trong mắt của các người, trên thực tế chính là một người thứ ba cướp bạn trai của chị gái.”

Cái gì chứ?

Lời này vừa mới nói ra, những người ở hiện trường đều xôn xao.

Người thứ ba, cái này là có ý gì?

Bạn trai của Cảnh Diệp Nhã không phải là Mộ Ngạn Bân à?

Nghe nói là hai người bọn họ bên nhau nhiều năm rồi, từ nhỏ đã có hôn ước với nhau, sao bỗng nhiên lại trở thành người thứ ba chứ?

Nguyễn Kiều Kiều tàn nhẫn cười nói: “Thật sự rất bất ngờ có đúng không, trên thực tế thì chẳng có gì đáng để ngạc nhiên cả, bởi vì vợ sắp cưới của Mộ Ngạn Bân vốn dĩ không phải là cô ta mà là chị gái của cô ta, cũng chính là Cảnh Ngọc Ninh, Cảnh Ngọc Ninh là cô cả, là cô ta đã cướp đi vị trí cô cả của người ta thì cũng không nói, còn cướp đi bạn trai của người ta, nói với người ngoài mình mới là vợ sắp cưới của Mộ Ngạn Bân. Dù sao cũng đều là họ Cảnh, người nào mà không biết đương nhiên đều tưởng là thật.”

Lời này vừa mới nói ra, ngay cả Mộ Ngạn Bân cũng thay đổi sắc mặt.

“Nguyễn Kiều Kiều, cô điên rồi, cô nói bậy bạ cái gì đó?”

Nguyễn Kiều Kiều lạnh lùng nói: “Tôi không điên!”

Trong giọng nói của cô ta mang theo một tia nghẹn ngào.

“Cảnh Diệp Nhã không phải là không biết tôi khó khăn như thế nào, ngày hôm nay rõ ràng là cô ta đã đưa ra chủ ý kêu tôi giúp cô ta ăn cắp bản thảo, kết quả lại muốn tôi làm vật thế thân. Cô ta biết rõ cho dù mình đứng ra thừa nhận cũng sẽ không có chuyện gì, nhưng mà ngay cả đứng ra cũng không có dũng khí.

Dựa vào cái gì chứ? Dựa vào cái gì mà tôi phải gánh tội thay cho cô chứ? Cô thừa nhận đi, cùng lắm thì bị người khác nói vài câu, nếu như tôi không nói thật thì tôi phải ngồi tù.

Cô có biết ý nghĩa của chuyện đó là như thế nào không, cái đó mang ý nghĩa tôi vất vả lắm mới có thể đi đến ngày hôm nay, lấy được hết tất cả, đều phải bởi vì việc này mà bị hủy hoại! Tôi cũng không có ngu, cô đã muốn bỏ con tốt của mình, đương nhiên tôi cũng phải đáp trả lại.”

Lúc này Cảnh Diệp Nhã chỉ hận không thể cầm lấy miếng vải nhét vào trong miệng của Nguyễn Kiều Kiều.

Nhưng mà đã chậm rồi, xung quanh náo động hẳn lên, tất cả mọi người chỉ cảm thấy không dám tin được.

Trong ánh mắt của Mộ Ngạn Bân nhìn về phía Cảnh Diệp Nhã không khỏi nhiều hơn sự khinh bỉ.

“Tại sao lại có thể như vậy được chứ, tôi vẫn cho rằng Cảnh Diệp Nhã và Mộ Ngạn Bân mới là một đôi, cô ta là… người thứ ba… cướp chỗ của người ta à.”

“Ai nói là không phải chứ? Còn giả bộ một dáng vẻ vô cùng ngây thơ, bây giờ nghĩ lại quả thật buồn nôn muốn chết.”

“Nhắc đến thì cũng làm cho tôi nhớ tới một chuyện, hình như là Cảnh Diệp Nhã và Cảnh Ngọc Ninh là hai chị em cùng ba khác mẹ, mẹ của cô ta cũng là người thứ ba, còn ép vợ chính của nhà họ Cảnh chết nữa đó.”

“Cái gì chứ, còn có loại chuyện này nữa hả?”

“Việc này trôi qua rất nhiều năm rồi, trước kia lúc đi học tôi mơ hồ nghe thấy ba mẹ của tôi nói đấy chứ.”

“Con dâu đầu của nhà họ Cảnh, vậy không phải là mẹ của Cảnh Ngọc Ninh sao?”

“Trời đất ơi, đây là có chuyện gì vậy chứ, người thứ ba cướp chồng của mẹ, con gái của người thứ ba lại cướp bạn trai của mình, Cảnh Ngọc Ninh cũng quá thê thảm rồi.”

“Nếu như tôi được sinh ra ở trong gia đình đó, tôi không bị ép điên mới lạ đó

Tiếng nghị luận đếm không xuể gần như che mất toàn bộ căn phòng.

Sắc mặt của những người đang đứng ở trong phòng khách thay đổi không ngừng.

Nguyễn Kiều Kiều cẩn thận nhìn Cảnh Ngọc Ninh: “Cảnh Ngọc Ninh, tôi cũng đã nói rồi, bây giờ cô có thể bỏ qua cho tôi không?”

Cảnh Ngọc Ninh cong khóe môi, nhưng mà ánh mắt lãnh đạm không có một nụ cười.

“Tôi kêu cô nói ra tin tức có tính chất bùng nổ, hóa ra lại là cái này à.”

Nguyễn Kiều Kiều giống như là đang bắt lấy cọng cỏ cứu mạng cuối cùng, nắm lấy tay của cô, cầu khẩn nói: “Không phải là cô vẫn luôn rất thích Mộ Ngạn Bân à, bây giờ tôi nói chuyện này ra giúp cô rồi, sau này nếu như cô muốn yêu đương với anh Mộ nhất định sẽ còn có cơ hội. Cô bỏ qua cho tôi đi có được không, tôi đồng ý với cô, sau này tôi sẽ không tiếp tục giúp đỡ Cảnh Diệp Nhã hãm hại cô nữa, tôi cầu xin cô.”

Cảnh Ngọc Ninh lạnh lùng hất tay của cô ta ra.

Ánh mắt đảo qua Mộ Ngạn Bân mang theo sắc mặt tái xanh đang đứng ở bên cạnh của Cảnh Diệp Nhã, lạnh nhạt nói: “Đồ đã bỏ đi, cho đến bây giờ tôi cũng không muốn phải lấy về. Về phần của cô.”

Cô nhẹ giọng cười một tiếng: “Cứ như vậy đi.”

Nguyễn Kiều Kiều sửng sốt hai giây, sau đó mới phản ứng được cô sẽ không tố cáo mình.

Lập tức vui mừng quá đỗi.

Mà Mộ Ngạn Bân lúc nghe thấy câu nói đồ đã vứt bỏ, chưa từng muốn nhặt về của cô, trong lòng chấn động thật mạnh, sắc mặt vốn đã trắng bệch không khỏi càng trở nên trắng thêm.

Đúng lúc này ở bên ngoài truyền đến một tiếng động lớn.

“Nghe nói là đã bắt được tên trộm rồi, có chuyện gì xảy ra vậy?”

Là hiệu trưởng Trường THPT Lam Hiên.

Bọn người hiệu trưởng đã đến rồi.

Cảnh Diệp Nhã và Nguyễn Kiều Kiều vừa nghe thấy giọng nói của hiệu trưởng, sắc mặt lập tức thay đổi.

“Đứng vây ở đây làm cái gì vậy hả? Kẻ trộm đâu rồi, không phải nói đã bắt được à, sao lại không nhìn thấy thế?”

“Hiệu trưởng, kẻ trộm đang ở bên trong.”

Đám người né qua chừa một cái lối đi, chỉ nhìn thấy một ông già có mái tóc hoa râm đi vào trong dưới sự chen chúc của đám người.

Hiệu trưởng của Trường THPT Lam Hiên, Úc Giới Lâm, là con trai cả của bà Úc, cũng là người nắm quyền hiện tại của nhà họ Úc.

Lúc nhìn thấy Cảnh Ngọc Ninh đang đứng ở trong phòng khách, ông ta hơi sửng sờ một chút, dường như không nghĩ đến cô sẽ ở đây, sau đó lại nở một nụ cười.

“Cảnh Ngọc Ninh, là em đó hả, có chuyện gì xảy ra vậy, có người trộm đồ của em à?”

Ngày hôm nay toàn bộ khách sạn đều được trường học bao hết, theo bản năng ông ta cho rằng người trộm đồ chính là nhân viên của khách sạn.

Nhưng không ngờ đến Cảnh Ngọc Ninh lại chỉ vào Nguyễn Kiều Kiều.

“Bắt được rồi ạ, ở đây này.”

Nguyễn Kiều Kiều cứng đờ.

Lúc kịp phản ứng lại thì vội vàng khoát tay giải thích.

“Không, không phải đâu hiệu trưởng, em không có trộm đồ. Em, em chính là giúp Cảnh Diệp Nhã đến đây lấy một vật mà thôi, lúc nãy đã giải thích rõ ràng rồi.”

Cảnh Diệp Nhã tức giận nói: “Cô nói năng bậy bạ, trong miệng không có một câu nói nào là nói thật cả, ai mà tin tưởng cô chứ?”

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com