Ngôn Tình

Chương 77 – Đã Nghĩ Đường Đi Nước Bước Nhanh Như Vậy?

Chương 77 – Đã Nghĩ Đường Đi Nước Bước Nhanh Như Vậy?

Cố Tây Phán che dấu cảmgiác không thoải mái đi, trên mặt vẫn là nụ cười như cũ: “Dựa theo Mặc Trầm, thì Vân Khinh gọi tôi một tiếng dì đấy.”Đường Tử Sương cũng cười: “nói cũng phải đỡ sau này rối loạn bối phận! Emấy luôn vội vàng, chốc lát nữa tôi gọi điện, xemchú ấy có trở lại ăn cơmchiều hay không!”“Bộ trưởng luôn bận chuyện, ngàn vạn lần không nên miễn cưỡng.” Cố Tây Phán cười: “Bất quá, Tây Phán nghe nói …. Kiến trúc Đường cung luônmạnh mẽ, vẫn có ý muốn đi thamquan một chút, khôngbiết Đường bộ trưởng có tiện hay không?”Làmgì?Bùi Vân Khinh nhíu mày.Nhanh như vậy đã nghĩ đến từng bước đi như thế nào?“Có cái bất tiện?” Đường Tử Sương cười nhìn ở trên cánh tay: “Lần khác, tôi đưa đi thămquan vậy, đichúng ta quay về đại sảnh dùng trà, ăn bánh đi.”cô xoay người hướng ngoài cửa, hoàn toàn không thấy trong phòng còn Bùi Vân Khinh nữa, ngược lại Cố Tây Phán quay mặt hướng cô cười.“Vân Khinh, con cũng đi chứ?”“Được ạ!”Bùi Vân Khinh cười, cũng đi đến đây, ba người quay lại Ánh Nguyệt sảnh, Đường lão gia cũng những khách quan đang uống trà nói chuyện phiếm.Nhìn thấy mấy người bước vào, Liễu Nhân lập tức đứng yên, cười mời Cố Tây Phán ngồi vào.Đường Tử Sương cùng mẹ Cố Tây Phán là bạn học, hai người luôn luôn có quan hệ tốt, sớmđã có tâmhợp tác Đường Mặc Trầmvới cô ta.Chỉ là bởi Đường Mặc Trầmrất ít về nhà, trong ngày thường cả ngày bận rộn, cô cũng nói chuyện mấy lần, đối phương đều từ chối.Lúc này đây, cố ý tìmCố Tây Phán từ nước ngoài trở về, mượn tết đoan ngọ, sắp đặt hai người gặp mặt.Hôn nhân xã hội thượng lưu suy xét càng nhiều hơn chính là địa vị gia thế đối phương, suy tính sẽ mang đến cái lợi ích gì cho chính gia đình mình.Trong mắt mọi người, tiểu thư Cố gia này xuất thân là tài nữ danh môn, không thể nghi ngờ là người được chọn tương xứng với Đường Mặc Trầmnhất.Chỉ riêng thân phân đối phương là đại tiểu thư Cố gia, đều muốn nịnh bợ huống chi vị này còn cực kỳ có thể là phu nhân bộ trưởng tương lai.Vốn dĩ trong phòng liền có vài cái chỗ trống, Cố Tây Phán tùy ý ngồi xuống.cô thì không!Chỉ đứng ở nơi đó, lễ độ tiếp khách.cô không ngồi trừ bỏ Đường lão gia, tất cả mọi người chỉ có thế đứng.Cứ như vậy, mọi người trong phòng bao vây người cô ta, liền đemBùi Vân Khinh ngồi trong phòng mộtgóc phòng, liếc một cái con gái nhỏ ở phía sau,khóe mắt Cố Tây Phán hiện lên cười lạnh.Con nhỏ thối cũng dámở trước mặt mình hỗn láo, lần này mình xemthử, có cái gì mà thách đấu.“Vân nha đầu!” Đường lão gia cười, vỗ vỗ bên cạnh: “Đến đây, đến kế bên ông ngồi này!”“Vâng ạ!”Bùi Vân Khinh cười đáp lại, ánh mắt nhìn giống như xét qua mặt Cố Tây Phán, nháy mắt cười.Dù là khách có cao quý thì sao, chỉ có chủ nhà mới có thể có tư cách ngồi thẳng lưng.Nghiêng người về phía Đường lão gia đang ngồi ở ghế nhỏ lộng lẫy, cô mở miệng cười: “Dì Cố mới đến nơi này, cứ coi như là nhà mình. Dì đừng cókhách khí như vậy, để cháu đi pha bình trà mới, trà ngâmlâu vào nước đã muốn nguội rồi!”Ngữ khí chủ nhân dí dỏm, trêu chọc làmcho Cố Tây Phán có chút không thoải mái, cố tình lại khơi ra tật xấu.Nghiêng người ngồi vào chỗ, Cố Tây Phán hướng mọi người cười: “Hômnay tiệc của Đường gia, Tây Phán mạo muội đến mong Đường lão gia và cáckhách nhân không phiền lòng!”“Làmsao có thể phiền lòng chứ!” Đường Tử Sương cười tiếp lời: “Về sau chúng ta đều là người mộtnhà!”trên má Cố Tây Phán ứng đỏ: “anh Đường đừng chọc emnữa!”Liễu Nhân vội vàng vuốt mông ngựa: “Cái này làmsao nói là chọc? Phóng mắt toàn bộ Long Thành này, ai có thể xứng đôi bộ trưởng nhà chúng ta vớiCố tiểu thư chứ, còn có thể là ai?”

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com