Ngôn Tình

Chương 73 – Hai Người Đồng Thời Ngã Trên Giường

Chương 73 – Hai Người Đồng Thời Ngã Trên Giường

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Đường Mặc Trầmcũng tự nhiên ngồi kế bên với cô, rồi mọi người cũng tự mình ngồi vào chỗ.Rượu và thức ăn bày lên bàn tiệc, Đổng Tây Xuyên chính mình tiếp nhận chai rượu rót cho mọi người, nỗ lực muốn lấy lại vài phần mặt mũi.“Cha nuôi, đây là Liễu Nhân cố ý lấy từ phường rượu mang theo mấy bình lâu nămvà vài hũ rượu nữ nhi hồng hai mươi năm, để tặng cho cha nuôi! Bộtrưởng, tôi cũng rót cho cậu!”Rót rượu cho Đường Mặc Trầmxong, Đổng Tây Xuyên cười: “Hômnay may mà Vân Khinh biết phân biệt hàng nên chú nên cảmơn thật tốt, đếnđây…. Chú tự mình cũng rót cho con một ly!”Đường Mặc Trầmgiơ cánh tay lên: “Emấy còn nhỏ, không thể uống.”“đã lên lên đại học rồi, sao còn nhỏ được, nói rượu này có hai mươi độ, không có gì đáng ngại cả! Đây không phải là nghi lễ gì cả, chỉ cần vui vẻ làđược!”Đổng Tây Xuyên miệng cười, rót cho Bùi Vân Khinh ly rượu.“Đến đây!” Liễu Nhân là người đầu tiên giơ ly lên: “Chúng ta cùng nhau kính cha nuôi một ly, chúc cha nuôi thân thể khỏe mạnh.”Ly này không thể không uống, Bùi Vân Khinh cùng đemly rượu nâng lên, đưa lên môi nhấp nhẹ hai cái.Rượu ủ hai mươi mấy năm, trải qua nhiều nămlên men, tinh khiết, thơmvà nồng. một ngụmlàmcho cổ họng của cô cay xè nên không khống chế đượcho khan.“Chậmmột chút!”Đường Mặc Trầmcau mày, giúp cô vỗ vỗ phía sau lưng, đemcái ly trên tay Bùi Vân Khinh lấy đi.“Ha…” Đường lão gia tử bật cười: “Rượu này không thể uống một lần, phải từ từ uống mới được, mau đemthức ăn lên.”“Cámơn, ông ạ!” Bùi Vân Khinh cười, cầmđũa lên.Cánh tay trái Đường Mặc Trầmkhoác lên lưng ghế cô, tay phải cầmcái ly, liếc mắt quét đến dấu môi son hồng nhạt để lại trên ly.Nhìn thử xung quanh, đối với dấu son trên ly thì đưa đến miệng nhấp nhẹ thưởng thức.Bùi Vân Khinh thức dậy trễ, buổi sáng không ăn, lúc này đói nên có khẩu vị thật tốt.Nhìn trên bàn, có bánh tống tử (*) làmcho cô cũng thèmăn, cũng gắp một miếng đến chén vừa cắn một cái, chợt nghe phía sau người đàn ông mởmiệng.“Cho anh nếmmột chút!”Bùi Vân Khinh nâng tay đembánh tống tử đưa qua, đột nhiên ý thức có gì khôngđúng đang chuẩn bị rút về, để gắp miếng khác cho anh.Người đàn ông ngó qua chỗ miếng bánh vừa rồi cô ăn.Nhìn xemtrong tay thiếu một miếng bánh tống tử, Bùi Vân Khinh âmthầmcười cười, rút tay lại rồi đưa đến miệng.Chú ấy cũng không chê mình đã từng cắn qua, thì mình đương nhiên càng không ghét bỏ anh cắn.trên miếng bánh tống tử còn nhàn nhạt mùi rượu.Làmcô kìmlòng không được, nhớ lại giấc mộng kia.Nụ hôn kia quá mức chân thật, bây giờ nhớ lại làmcho mình mặt đỏ xấu hổ, timđập dồn dập.không biết cái thời điểmkia, chú nhỏ là hôn cô thật không!cô còn đang cầmbánh tống tử ngẩn người, ánh sáng bên người tối lại, một người tiến đến bên cạnh cô.Bùi Vân Khinh nghiêng mặt nghi hoặc, chỉ thấy chủ nhỏ nhà mình là người khôngthích đồ ngọt, nhất là lại bánh dính như thế này mà lại cắn bánh tống tửcủa mình.cô nghi ngờ, nhìn thử bánh tống tử, bất quá chỉ là bánh tống tử mứt táo. Vậy mà anhlại thích ăn?một bàn vừa ăn vừa nói chuyện, vài người gắp cho ông cụ và kính rượu Đường Mặc Trầm. anh lấy bánh tống tử làmđồ nhắmrượu, dĩ nhiên coinhư một món ăn nhắmrượu.Đường lão gia liếc con trai trong tay cầmly rượu: “Vân Khinh, rượu này hơi nặng. Con đỡ chú nhỏ đến phòng khách nghỉ ngơi một lát.”Bùi Vân Khinh khẽ đáp một tiếng, đỡ lấy cánh tay Đường Mặc Trầm, đưa anh phòng khách đối diện.Cảmgiác say ập đến, bước chân của anh hơi loạn mà thân hình cô mảnh khảnh, làmsao chịu đựng được người đàn ông cao lớn chứ. Giày cao gótnhoáng lên một cái, hai người đồng thời ngã ở trên giường lớn.(*): bánh tống tử đây các nàng ạ, tại mình không biết giải thích như thể nàoNguồn: Zingnews

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com