Ngôn Tình

Chương 63 – Bị Nhấc Bổng Lên Đến Đùi

Chương 63 – Bị Nhấc Bổng Lên Đến Đùi

Ôn Tử Khiêmnhìn vị ôn thần bị Bùi Vân Kinh mang ra khỏi ký túc xá âmthầmcảmthấy thở phào nhẹnhõmmột hơi, một lần nữa lại đối mặt mọi ngườicòn lại trong phòng thì trên mặt anh ta đã là mộtmảng lạnh băng và nghiêmnghị.“Cha của tiểu thư Bùi Vân Kinh là người anh hùng chiến đấu vì đất nước làmnhư vậy đã vũ nhục mộtanh hùng nếu các người đến tòa án quân sự thì phảitrả giá bằng chịu trách nhiệmpháp luật?”Thẳng đến lúc này, đámngười Phùng Tinh Tinh mới bị dọa đến hồn phách bay tán loạn, một lần nữa trở lại.“Thực xin lỗi, chúng ta… Chúng ta về sau cũng không dámnữa!”“Đúng vậy, chúng ta lập tức đến Bùi Vân… Bùi tiểu thư xin lỗi!”….“không cần!” Ôn Tử Khiêmlạnh lùng đánh gãy tiếng nói của mọi người, hắn ta không thích nhất là loại người hay bắt nạt kẻ yếu này nọ, “Các người làloại người hóa sắc, không có tư cách làmthầy, càng không có tư cách làmbác sĩ, sáng mai các người làmthủ tục đuổi khỏi trường. Nếu không, chúng taliền gặp nhau trên tòa án!”trên thực tế, cách trừng phạt này đối với mấy người này đã xemlà nhẹ nhất rồi nếu để vị kia ra tay chỉ sợ ngay cả phần mộ tổ tiên hai người cũng bị đàolên.Dù sao, bọn họ không chỉ làmphục Bùi Vân Kinh mà còn là Bùi Phàmnữa.Chiếc hộp gỗ bị hư hại đầy huy hiệu kia không cần đoán cũng biết là của Bùi Phàm.Người kia không chỉ đã từng cứu mạng Đường Mặc Trầm, mà còn là người quân nhân kính trọng nhất trong cảmnhận của anh.một câu quyết định mấy số phận của con người, Ôn Tử Khiêmxoay người nhìn về phía Đinh Linh.“Đây là của Bùi tiểu thư?”“Vâng… Đúng!”Đinh Linh vội vàng đemvật trong tay và hộp gỗ đưa đến tay anh ta.Ôn Tử Khiêmtiếp nhận hộp gỗ, lễ phép hướng đối phương gật đầu xoay người đi ra khỏi ký túc xá chỉ để lại bên trong hối hận cùng khóc không ranước mắt của mọi người.….….một đường ômlấy thắt lưng Đường Mặc Trầmxuống lầu, cho đến khi đưa anh ra khỏi đại sảnh.Ngoài cửa mưa như trút nước.cô dừng bước chân lại, nhìn thămdò phía ngoài chú ý đến đứng cách đó không xa đánh đôi tránh xe, vội vàng buông lỏng cánh tay của anh.“Emđi đến xe lấy ô!”thật vất vả vết thương của anh mới chuyển tốt, tuyệt đối không thể lại gặp mưa.“…”Đường Mặc Trầmmuốn ngăn cản, Bùi Vân Kinh đã lao xuống bậc thang chạy vào trong mưa.Tài xế chú ý tình huống của bên này đang cầmlấy ô xuống dưới nhìn đến Bùi Vân Kinh đi nhanh lại đây đemô che ở bên cô.Lao xuống bậc thang, Đường Mặc Trầmđoạt lấy ô của tài xế đưa tay bắt lấy cánh tay Bùi Vân Kinh.Ôn Tử Khiêmvừa mới xuống lầu cũng đến đây, nhìn thấy một màn này vội vàng xong lại đemô che cho Đường Mặc Trầm.Tài xế chạy đến mở cửa xe phía sau ra, bàn tay Đường Mặc Trầmđẩy một cái đã làmcho cô ngồi vào ô tô.“Mau cởi quần áo ra, cẩn thận làmướt miệng vết thương.”Bùi Vân Kinh ngồi thẳng người, đưa tay đến muốn giúp anh cởi áo khoác âu phục, đầu ngón tay vừa mới đụng vào áo chéo của anh đã bị người đàn ônggạt đi.“Ai bảo emchạy ra?”Mưa lớn như vậy, bị cảmthì phải làmsao bây giờ?cô chỉ là vóc dáng nhỏ nhắn nếu phát sốt một lần liền gầy xuống một vòng…“Emchỉ lo lắng…”“Lo lắng cái gì? không thể để cho tài xế chạy xe qua đấy sao, không thể chờ Ôn Tử Khiêmlấy ô giùmsao?” Mở ra hòmcất đồ lấy ra một cái khăn dùngsức giúp cô xoa đầu đến mặt nhưng trong miệng Đường Mặc Trầmcòn đang mắng “Ăn mặc váy liền thân chạy trong mưa, emcho là thân thể mình tốtlắmhay sao, đã quên lần trước bị viêmphổi à…. Xúc động, ngây thơ, ngu ngốc!”Cho nên anh đang quan tâmnên tức giận à?“Thất thần làmgì, lại đây!”Lại đây?Bùi Vân Kinh còn đang run sợ, người liền bị anh kéo qua bị nhấc bổng lên đùi anh.

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com