Ngôn Tình

Chương 62 – Cô… Cô Thế Nhưng Cường Hôn Chú Nhỏ?

Chương 62 – Cô… Cô Thế Nhưng Cường Hôn Chú Nhỏ?

Tất cả mọi người ở đây đều ngừng thở, cây kimrơi xuống trong ký túc xá có thể nghe được.Ánh mắt Đường Mặc Trầmxẹt qua chiếc hộp mà Đinh Linh đang cầm, giày da anhbước vào giống như dẫmnát cõi lòng của mỗi người.Từ cửa đi vào đến chỗ Bùi Vân Kinh, anh chỉ bước nămbước nhưng thời gian nămbước mà nói không khác gì dài một thế kỉ đâu.“Cục cưng, anh đến rồi!”Bùi Vân Kinh giơ khóe môi, tiến lên một bước đỡ lấy bả vai Đường Mặc Trầmcong môi hướng đến mặt anh.Dámnói cởi hết trước mặt Đường Mặc Trầmcũng sẽ không đụng đến cô đâu. Bùi Vân Kinh chỉ cho bọn họ thấy xemngười namnhân này cùng cô cóquan hệ thân mật như thế nào!Đương nhiên chỉ hôn nhẹ mặt anh thôi, cô không có gan đến độ đi thêmbước nào khác.không nghĩ đến, Đường Mặc Trầmlại quay mặt anh sang hướng đến cô.Hômnay cô lại mang giày cao gót độ cao vừa phải, vốn dĩ chỉ ở trên mặt thôi nhưng Đường Mặc Trầmquay sang, nên nụ hôn này đành phải rơi vào môicủa anh.Cảmgiác môi dưới của anh đụng vào cánh môi mềmmại của cô, Bùi Vân Kinh nháy mắt đã hóa đá rồi chống lại ánh mắt tối omcủa người đối diện.cô… cô thế nhưng lại cưỡng hôn chú nhỏ?Xong rồi!Lúc này chết chắc rồi!Nhìn anh nâng tay lên, Bùi Vân Kinh hốt hoảng thu hồi tay mình lại, tay để lên má chuẩn bị đón một cái tát.Thế nhưng tay người đàn ông không rơi xuống đây, mà rơi vào túi quần áo phục của anh lấy ra khăn tay màu trắng được chuẩn bị.Khăn tay!LàmgìNgại miệng cô bẩn?Lau miệng.Bùi Vân Kinh còn đang âmthầmsuy nghĩ, Đường Mặc Trầmưu nhã ngồi xuống, côhơi hơi nghiêng mắt chỉ thấy ngón tay thon dài người đàn ông đưa tới,đỡ lấy chiếc giày mềmda nai của cô dùng khăn tay nhẹ nhàng lau mũi giày của cô đang dính mộtchút nước bùn.Ai cũng biết thắt lưng người đàn ông không bao giờ gấp lại thế nhưng bây giờ anh lại hạ người xuống lau giày giúp cô.TâmBùi Vân Kinh không ngừng kêu, cả người đứng hình tại chỗ.Lúc này, Đường Mặc Trầmđã đứng thẳng người, quay lại chống lại ánh mắt của bọn Phùng Tinh Tinh.Từ đầu đến cuối, người đàn ông này chưa nói một câu nào mà động tác của anh cũng đã nói lên tất cả.Dưới một người trên vạn người, Bộ trưởng tiên sinh lại chủ động cúi người xuống giúp một cô gái lau giày.Vậy cô gái ấy được cưng chiều đến mức nào chứ?Phùng Tinh Tinh cùng Lý Phàmsớmđã sợ đến run rẩy như cầy sấy, còn hai người quản lý ký túc xá càng sợ hãi do hơi lớn tuổi rồi nên timngày càng dễđau.Sau vài giây trầmmặc, Đường Mặc Trầmrốt cục cũng mở miệng.“Tên!”Bốn người đã sợ đến choáng váng, nghe được giọng nói của anh dường như khôngphản ứng kịp ý nghĩa câu nói.Đường Mặc Trầmnhíu mày, âmthanh cũng tăng cao lên một chút.“Họ và tên!”Lúc này, bốn người bị dọa đến ngu người, cuối cùng cũng phục hồi tinh thần lại, chỉ là sợ đến mức thắt đầu lưỡi đến tên và họ cũng mìnhcũng không nói nhanh được.“Phùng…Phùng Tinh Tinh… Tinh!”“Lý…Lý Phàm!”“Tần Ái… Ái Liên!”“Tống… Tống… Tống…!”Dì quản lý lớn tuổi thật sự quá sợ hãi, lắp bắp nói liên tục vào chữ Tống thân mình đột nhiên run rẩy một cái, sau đấy, trong không khí lập tức ngheđược một mùi khai nhàn nhạt của nước tiểu.Vị này thật sự quá sợ hãi, thế nhưng lại sợ đến mức tiểu ướt cả quần.Mi của Đường Mặc Trầmgắt gao nhăn lại thành chữ xuyên.“Bộ trưởng tiên sinh!” Ôn Tử Khiêmcảmgiác được trên người đàn ông tỏa ra lệ khí, vội vàng đi tới trước “Loại người như vậy không đáng cho ngài tứcgiận đâu, khôngbằng giao cho tôi xử lý.”“Đúng vậy!” Bùi Vân Kinh cũng phục hồi lại tinh thần lại, một tay giữ chặt tay anh, một tay ômnửa hông của anh “Chúng ta không phải còn muốn cùngnhau ăn cơmsao tại sao phải ở chỗ này chứ? Emđói cũng rồi, nhanh chút nha!”Miệng cô thì nói dụ dỗ, người đẩy anh ra khỏi cửa ký túc xá.

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com