Ngôn Tình

Chương 61 – Có Cởi Hết Đường Trầm Mặc Cũng Không Thèm Chạm

Chương 61 – Có Cởi Hết Đường Trầm Mặc Cũng Không Thèm Chạm

vào ngươiEdit: mhà1097Trong lúc ba người còn đang cãi nhau, Bùi Vân Khinh đã bưng một chậu nước lạnh từ phòng vệ sinh đi ra, chậmrãi đi về hướng Phùng Tinh Tinh cùngLý Phàm.Lý Phàmsợ tới mức lùi về phía sau một bước. Phùng Tinh Tinh cũng hơi hoảng sợ, nhưng không muốn yếu thế hơn nên‘cô định làmgì?’Bùi Vân Khinh không thèmtrả lời, chỉ nâng tay phải lên, hất cả chậu nước lạnh vào giường của Phùng Tinh Tinh.‘cô…’ Phùng Tinh Tinh nhìn thấy khu vực giường mình ướt sũng toàn nước, lập tức tức giận đến mặt đỏ bừng, lao nhanh về phía Bùi Vân Khinh ‘Đồ nhàquê, xemta hômnay…’Muốn động thủ đánh người?thật là không biết tự lượng sức mình!Phải xemmấy người có bản lĩnh đó hay không đã?Bùi Vân Khinh tiến lên một bước, dùng chậu nước che trước mặt mình, nhấc chân đá một cước vào bụng của Phùng Tinh Tinh.Phùng Tinh Tinh bị đau, thét lớn một tiếng, lui lại hai bước, ngã vào giường.Lý Phàmthấy tình hình không ổn, liền xoay người muốn bỏ chạy, Bùi Vân Khinh dùng tay túmlấy tóc đemngười kéo lại.‘cô… cô buông tay ra!’Lý Phàmđau đến mức muốn khóc.Nhưng Bùi Vân Khinh không thèmđể ý, chỉ túmlấy tóc của cô ta.‘Xin lỗi!’‘Bùi Vân Khinh, cô mau buông tay cho tôi!’Lý Phàmvùng vẫy muốn tìmcách thoát khỏi, Bùi Vân Khinh liền gia tăng lực kéo, khiến Lý Phàmkêu lên thảmthiết.Đúng lúc này, Phùng Tinh Tinh cũng từ dưới đất bò dậy, liền giương nanh múa vuốt lao về phía Bùi Vân Khinh, muốn dùng móng tay dài nhọn đánh vàomặt Bùi Vân Khinh.Bùi Vân Khinh phản ứng nhanh, đemLý Phàmđẩy sang một bên, dùng tay bắt lấy cổ tay Phùng Tinh Tinh, đẩy cô ta ngã vào giường đang ướt sũng toànnước lạnh.‘Tôi nói lại lần nữa, hướng ba tôi xin lỗi!’Lý Phàmthấy tình thế không ổn, xoay người chạy vọt ra hành lang, hét to:‘Có ai không, cứu mạng a …. Bùi Vân Khinh đánh người!’một tiếng kêu vang vọng khắp khu kí túc xá.Hai cô quản lý kí túc xá đang đi kiểmtra nghe thấy vậy, liền chạy đến, nhìn thấy Bùi Khinh Vân đang đè Phùng Tinh Tinh trên giường, vội vàng xông đến,đemcô đẩy ra.Sau khi đỡ Phùng Tinh Tinh ngồi dậy, cô quản lý tức giận chỉ vào mặt Bùi Vân Khinh mắng: ‘Bùi Vân Khinh, emđịnh tạo phản à. Suốt ngày trốn học, ănchơi càn quấy thìthôi, giờ emcòn dámđánh nhau ở kí túc xá?’Đinh Linh thấy bất bình, liền chủ động ra mặt giúp Bùi Vân Khinh giải thích: ‘Thưa cô, việc này không thể trách Bùi Vân Khinh, là mấy bạn động vào đồcủa Vân Khinh trước…’cô quản lý không nghe lọt tai chữ nào, bình tĩnh nói: ‘Câmmiệng. Nếu có mâu thuẫn gì thì cùng nhau giải quyết. Dù như thế nào đi nữa cũng không thểđộng thủ đánh nhau. Đây là trường học chứ không phải sàn giác đấu.’Bùi Vân Khinh cá tính đặc biệt, không có nghe lời nhu thuận giống như các học sinh khác, hai người đã sớmkhông vừa mắt, làmsao sẽ giúp đỡ cô?‘Bùi Vân Khinh, cô là đồ đê tiện!’ Phùng Tinh Tinh quệt nước trên mặt, đứng dậy hùng hổ nói. ‘Tôi cho cô biết, loại người như cô mà còn dámnghĩ vớicao đến Đường TrầmMặc. thật quả thực là cóc mà đòi ăn thịt thiên nga!’‘Đúng vậy.’ Lý Phàmở bên cạnh cũng nói đệmthêm‘Tưởng rằng mình xinh đẹp thìhay lắmsao, loại nhan sắc như cô, có cởi hết Đường TrầmMặc cũngchẳng thèmchạmvào một sợi lông của cô.’‘Câmmồm!’Đột nhiên, một giọng namtrầmthấp vang lên, thanh âmlạnh lùng không cao khôngthấp.Chú nhỏ ?!Bùi Vân Khinh kinh ngạc quay lại, quả nhiên thấy namthần đang đứng ở cửa phòng không biết từ lúc nào.đi theo phía sau anh là Tử Khiêm.Namnhân thân hình vốn cường đại làmcho ký túc xá không gian chập hẹp, càng tăng thêmvài phần hơi thở cường đại gây cho người ta cảmgiác căngthẳng, áp bách.Đường TrầmMặc?!Gặp được namthần bình thường chỉ thấy trên tivi cùng báo chí, đừng nói là Phùng Tinh Tinh, ngay cả hai cô quản lý cũng cảmthấy chấn kinh, thiếu chútnữa là rơi cằm.

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com