Ngôn Tình

Chương 575 – . Xuất Viện (2)

Chương 575 – . Xuất Viện (2)

Editor: Quỳnh NguyễnLý Trường Hà cười, sờ sờ khuôn mặt tiểu tử kia. Mộ Thượng Ân cực kỳ ngoan lại nghe nói, miệng nhỏ cũng ngọt. Hơn nữa cũng không khóc rống. Trong bệnh viện bác sĩ các y tá đều đã cực kỳ thích bé.Một lòng Mộ Thanh Vũ cuối cùng rơi xuống đất. Từ khi Ân Ân sinh ra về sau, cô nuôi Ân Ân bị mẹ đuổi ra khỏi nhà. Trở lại Yến Thành không lâu sau, Ân Ân bệnh nặng, đưa đến bệnh viện đi kiểm tra, cư nhiên điều tra ra là bệnh tim bẩm sinh.Cô lập tức gọi điện thoại cho mẹ. Nhưng bà lúc ấy vẫn như cũ lại vẫn tức giận đối với Mộ Thanh Tịch, dù sao là chết của cô liên luỵ cha cô đột phát chảy máu não đột tử. Còn nữa, mẹ cô về sau cũng phải biết chuyện tình Mộ Thanh Vũ đã từng phá thai, bị con gái “Đồi bại” mà tức giận, không chịu ra tiền bạc, lại càng không đồng ý phụ trách. Hơn nữa ngoan độc nói: Nếu cô muốn Ân Ân mà nói, sẽ không cần lại nhận thức mẹ!Mộ Thanh Vũ đành phải tựa vào lực lượng của chính mình, một người đem Ân Ân nuôi lớn. Nếu như đứa nhỏ này lưu lạc đầu đường, đưa đến viện phúc lợi kết quả chỉ có một – – bé sẽ chết!Viện phúc lợi có lẽ sẽ tiếp thu một cái đứa nhỏ bị cha mẹ vứt bỏ nhưng là đối với loại đứa nhỏ sinh ra liền có bệnh nặng này vạn nhất chậm trễ bệnh tình, đứa nhỏ nhất định sẽ chết!Mà chính mình cho rằng đối với chị gái cùng cha tử vong mình phải có trách nhiệm, Mộ Thanh Vũ nhận nuôi Ân Ân, đã chuộc tội cũng là cứu trở về một cái mạng.Dù sao đây là kéo dài tồn tại của chị gái cô, Mạc Thiểu Thần còn có mẹ Mạc trên thế giới này.Có thể nói từ ngày đó bắt đầu, trong lòng cô liền vẫn không yên.Mà hiện tại, gốc trạc này tiến vào ngực cô đâm rốt cục bị rút ra, thật giống như hô hấp đều đã thông thuận rất nhiều!Cô cúi đầu nhìn nhìn con trai cũng tại cao hứng, đáy mắt tràn đầy ý cười.Không phải cốt nhục của cô lại có cái quan hệ gì? Ân Ân là đứa nhỏ chị gái cô, trên người chảy huyết mạch Mộ gia bọn họ. Nhiều … Năm thế này bé vừa ngoan lại nghe nói, so với cái bạn nhỏ khác đều phải hiểu chuyện. Nếu nói ngay từ đầu thu dưỡng bé là vì áy náy, như thế hiện tại, cô liền thật sự là coi bé như bảo bối trong lòng.Hiện tại bệnh tình Ân Ân rốt cục ổn định, không đã không có bệnh tình, về sau Ân Ân chính là một cái đứa nhỏ khỏe mạnh, có thể quang minh chính đại tham gia hoạt động, có thể ngược xuôi dưới ánh mặt trời cũng có thể đi công viên trò chơi, vườn bách thú tùy ý rơi mồ hôi!”Bác sĩ, cám ơn, cám ơn ông.” Cô run rẩy ôm con trai nhìn Lý Trường Hà đối diện, vui mừng mà khóc!”Không cần cám ơn tôi.” Mặc dù là bác sĩ, cứu sống là thiên chức, bị người bệnh người nhà cảm tạ, cũng không phải lần đầu tiên rồi. Nhưng mà bây giờ ông thật sự cảm thấy được chịu có thẹn.”Bệnh Ân Ân chủ yếu là bác sĩ Tô chữa khỏi, tôi chẳng qua là giúp việc.”Nhắc tới Mạc Thiểu Thần, biểu tình Mộ Thanh Vũ hơi hơi có một chút cứng ngắc. Nhưng là lập tức nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn con trai khỏe mạnh cô cũng cao hứng gợi lên khóe môi.”Vẫn là muốn cảm ơn ông! Một đoạn này thật sự phiền toái ông rồi.”” Sau một tháng vẫn lại là thuộc về thời kì khôi phục, muốn đặc biệt chú ý.” Lý Trường Hà cười cười, vẫn còn tiếp tục nói. “Trừ bỏ không cần kích thích bé, ẩm thực cũng cần phải tận lực loãng. Không cần ăn dầu muối quá nặng gì đó, cũng không cần để cho bé cảm xúc kích động.”Một câu sau cùng để cho Mộ Thanh Vũ quan tâm.Nhưng mà mặc kệ nói như thế nào, cô lại vẫn vốn định muốn đi nói rõ với Lãnh Vân Lâm tình huống!

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com