Ngôn Tình

Chương 54 – Bí mật vườn hoa (2)

Chương 54 – Bí mật vườn hoa (2)

Editor: Quỳnh Nguyễn

Gió nhẹ lướt qua, đã lay động ra mùi thơm nhàn nhạt.

Mộ Thanh Vũ chỉ nhìn thoáng qua, liền minh bạch, đây là địa phương đêm nay Lãnh Vân Lâm nghĩ muốn cùng cô cùng trải qua đêm đẹp.

Khóe miệng của cô hơi hơi gợi lên một tia trào phúng, quả nhiên là người đàn ông cực kỳ có tình điệu, ngay cả chỗ ở đều đã muốn lựa chọn phòng tĩnh mịch như vậy.

Cô cố ý làm ra bộ dáng cực kỳ kinh hỉ như là lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng hoa lệ như vậy, có chút khẩn trương nói không ra lời: “Vân Lâm? Nơi này là?”

Mắt Lãnh Vân Lâm nhìn nhìn đáy mắt Mộ Thanh Vũ lóe ra hào quang, như là tại suy đoán cô cái biểu tình này là thật, vẫn lại là giả vờ, “Thích nơi này sao? Uh`m?”

Lời nói của anh để cho Mộ Thanh Vũ lập tức cười đẹp ngọt ngào: “Đương nhiên, nơi này rất đẹp!”

“Uh`m, nếu thích, liền vào xem đi!”

Mộ Thanh Vũ đi theo sau lưng Lãnh Vân Lâm, thật cẩn thận đẩy ra cổng biệt thự, tòa biệt thự phong cách châu Âu, mái nhà củng màu ngói có được màu tím hoa mỹ.

Trang sức trên vách tường điêu khắc phong cách châu Âu, trên vách tường phòng trong treo bức tranh đặc sắc. Chỗ dễ bị trông thấy trong phòng khách bày tượng nửa người nhân vật thời La Mã cổ đại. Trang hoàng phòng khách đơn giản, phóng khoáng, khiêm tốn lộ ra xa hoa.

Phòng khách, phòng ngủ chính, phòng rửa mặt, bể, tất cả địa phương, đều đã trang trí đơn giản, khiêm tốn lại không mất bộ dáng thoải mái.

Đứng ở trên ban công lầu hai ngắm cảnh, nhìn màu ngói dưới chân, dựa vào lan can trông về phía xa, nhìn núi rừng tĩnh mịch phương xa, ngửi từng trận mùi hoa Lavender phía dưới, suy nghĩ tựa hồ cũng bay tới Âu châu xa xôi kia.

Lãnh Vân Lâm nếu dẫn mình đến chỗ chỗ này, trong lòng cô đã rõ ràng, đây không phải nơi nghỉ lại mà anh đã từng sủng hạnh những cái nữ nhân khác, đây là phòng của chính anh.

Rất đơn giản, bởi vì tại cổng vòm, tìm không thấy dép lê phụ nữ, cái chén trong phòng cũng chỉ có một bộ. Chuyển tới phòng rửa mặt, nơi này toàn bộ giống như như lúc ban đầu, chỉ có một bộ đồ dùng rửa mặt, đồ ngủ trong phòng ngủ cũng chỉ có một bộ.

Tự nhiên, lại càng tìm không thấy son môi, phấn lót, tóc dài các loại nữ nhân còn sót lại.

Nơi này hẳn là không có nữ nhân khác đã tới, nơi chỉ chuyên thuộc về Lãnh Vân Lâm.

“Nơi này, như thế nào?” Đầu cô còn đang tại vận chuyển tốc độ cao, bên này, Lãnh Vân Lâm đã từ từ tiếp sát, từ phía sau, dán thân thể của cô, đầu đặt ở chỗ vai cô nhẹ nhàng cọ xát.

“Nơi này thật sự rất được!” Mộ Thanh Vũ hơi hơi nghiêng đầu, môi mềm mại khắc ở gương mặt anh, hô hấp người đàn ông phía sau dâng lên mà đến, nóng nóng làm cho người ta tự dưng cảm thấy được có chút ngứa ngáy. Nhưng mà, tại lúc cô quay đầu nhìn anh, rõ ràng thấy được bên trong đồng tử mắt của anh cũng không có một tia vui sướng chân chính.

“Thích không? Nơi này là vườn hoa bí mật của anh.”

Lãnh Vân Lâm nghe Mộ Thanh Vũ nói, cũng là không khách khí, trực tiếp thuận thế đem cô ôm lấy.. Ánh trăng chiếu rọi tại trên mặt anh tuấn dật tao nhã, mang theo một cỗ cảm giác mông lung làm cho người ta cảm giác người của anh rất gần, tâm cũng rất xa.

“Uh`m.” Cô gật gật đầu, cánh tay thon dài thuận thế ôm lấy cổ của anh.

“Ha ha – – ”

Khẽ cười một tiếng, âm cuối, như là ngậm một ngụm nước, đã kín đáo lại lâu dài. Lãnh Vân Lâm cứ như vậy đem Mộ Thanh Vũ ôm ấp đến phòng ngủ chính đến bên cạnh. Đẩy cửa ra, rèm che cửa sổ sát đất, đã đem phòng che dấu kín không kẽ hở.

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com