Ngôn Tình

Chương 53 – Cái Gọi Là Cười Khuynh Thành, Cũng Không Có Gì Hơn

Chương 53 – Cái Gọi Là Cười Khuynh Thành, Cũng Không Có Gì Hơn

cái này!Trởvề sống lại lần nữa cùng Đường Mặc Trầmcho tốt, đây là chấp niệmhai đời lớn nhất của Bùi Vân Khinh.Người đàn ông này rất vĩ đại, rất chói mắt, quá thâmtrầmcho dù sống hai lần, Bùi Vân Khinh vẫn nhìn không thấu, đối với đôi mắt đen như mực làchân thật nhất.Thế cho nên, mỗi bước đều cẩn thận, sợ mình làmsai chọc giận anh làmtổn thương timanh.Đường Mặc Trầmngước mắt, chỉ thấy bóng Bùi Vân Khinh giống như điểmnước sơn, ánh mắt đang nhìn anh có vài phần kính sợ còn có mấy phầnmong đợi.Nha đầu kia, sợ anh??Xemra, trước kia anh đối với cô rất nghiêmkhắc.Nghĩ nghĩ, anh nâng hai khuỷu tay đang chống ở trên bàn đemcằmđể lên tay, hơi nghiêng đầu qua phải, nhìn chămchú đối diện Bùi Vân Khinh, hướngvề phí trước cong lên khóe môi, giọng nói từ từ vang lên.“Emcứ nói đi?”Thái độ này của anh đủ ôn hòa thân thiết chứ?Namnhân khẽ cong nghiêng đầu, cong cánh môi, ngữ khí này trong ngày thường, khuôn mặt ngưỡng mộ giờ phút này thêmmấy phần khí chất tà mị, trêughẹo.Cái gọi là cười khuynh thành đại thể cùng không gì hơn cái này!Trong mắt Bùi Vân Khinh có điểmrun rẩy.Sống hai đời, Bùi Vân Khinh lần đầu tiên nhìn đến động tác và biểu tình của anh nên không đoán ra trong hồ lô của Đường Mặc Trầmbán thuốcgì, cô không dámlỗ mãng ở phía sau lưng anh cẩn thận nhìn, ngữ khí càng kinh sợ.“Chú nhỏ, anh đây là câu hỏi hay câu nghi vấn?”Biểu tỉnh của cô?Chẳng lẻ, anh sẽ ăn thịt người sao!Trong ngày thường, Trình Thiên Hữu đối với Bùi Vân Khinh như vậy thì cô sẽ cười rồi sẽ cùng Trình Thiên Hữu vui đùa, đến lúc anh thì tựa như thấy quỷvậy!Chân mày Đường Mặc Trầmnhảy dựng, đemhai tay thu hồi trên bàn, thẳng thắt lưng, nâng khóe môi một lần nữa lại nghiêmtúc.“Ăn cơm!”“Nga!”Bùi Vân Khinh không dámkhông nghe lời, nâng bát đũa nhắmngay đĩa rau xanh đưa đũa sang, thì trùng hợp đối diện Đường Mặc Trầmvừa vặn cùngdừng ở trên đĩa rau xanh, cô vội vàng đemchiếc đũa tránh ra.“anh ăn đi!”Đemrau kia đưa đến trong chén của cô, Đường Mặc Trầmliếc ở cổ tay mảnh khảnh cô một cái.“Emrất gầy, phải ăn nhiều thịt.”Nhớ rõ một nămtrước lúc cô đi còn không gầy như vậy, cư nhiên ở La gia một năm, vóc dáng có cao một chút nhưng người lại ngày càng gầy.anh rõ ràng bảo ông cụ La, chiếu cố thật tốt thế nhưng lại gầy như vậy!Bùi Vân Khinh còn không có đáp lời, cánh tay anh lại đemthức ăn: tôm, thịt. thức ăn chấp thành một núi nhỏ trong chén của cô.Nhìn chămchút vào núi nhỏ trong chén cô, Bùi Vân Khinh âmthầmnuốt nước miếng một cái – cô không thích ăn thịt.“Chú nhỏ…”“Ăn hết tất cả, không quanh co nữa.”Nghe được nửa câu đầu, Bùi Vân Khinh âmthầmnhíu mày, chờ nửa câu sau của anhnói ra, cô lập tức đưa mi mắt lên.“Dạ!”không phải là mấy khối thịt thôi sao, vì chú nhỏ, cô sẽ ăn!Nâng chén cơmlên, Bùi Vân Khinh há miếng ăn.Ưu nhã gắp lên một ít rau xanh, chậmrãi nhai kỹ nhưng ánh mắt lại dừng trên người con gái đối diện bởi vì ăn vào một khối thịt lớn nên phải phồng málên, Đường Mặc Trầmcảmthấy dễ thương.Đưa cánh tay qua chỉ chỉ một hạt cơmrơi xuống má cô, anh mở miệng ôn hòa.“Về sau muốn ăn cái gì thì nói với bác Chu, Đường cung là nhà em, không cần khách khí.”Bùi Vân Khinh vừa nhét vào miệng một viên thịt viên không thể mở miệng, đành phải dùng sức nhai và gật đầu.“anh biết emkhông thích Diệp Thiên Thanh, nhưng lần sau đừng xúc động như vậy.”Người này thật thông minh, nhìn ra được là cô cố ý?Trái timnhỏ Bùi Vân Khinh khẩn trương, miệng chứa thịt viên ngẩng đầu.Đối diện, đôi mắt Đường Mặc Trầmđen như mực và lạnh lẽo, ánh mắt giống như nhìn thấy tất cả lòng suy nghĩ cô nghĩ vậy, trong bụng Bùi Vân Khinhhoảng hốt.

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com