Ngôn Tình

Chương 529 – . Trí Nhớ (3)

Chương 529 – . Trí Nhớ (3)

Editor: Quỳnh NguyễnAnh vội vội vàng vàng lật chuyển về sau, rốt cục lật đến ảnh chụp anh tham gia hoạt động hội học sinh, cùng Mộ Thanh Vũ đảm nhiệm người chủ trì!Trong ảnh chụp anh mặc tây trang màu đen, trên mặt mang theo ý cười ôn thuần. Mà Mộ Thanh Vũ bên cạnh anh nhưng lại mang theo tươi cười rụt rè giống như Bạch Liên hoa ( hoa sen trắng chứ không phải mấy mụ kia đâu :v ) thanh thuần đáng yêu.Anh nhìn nhìn, một cỗ sóng triều không hiểu như là rót vào thanh tuyền, dần dần trí nhớ bắt đầu xoay vặn van đóng!Quá khứ như là giấu ở trong tầng tầng sương mù. Anh giống như nhớ lại tới tại công tác học sinh khó phân, đối mặt chủ tịch hội học sinh các hệ chạy trốn, anh đã tức giận lại bất đắc dĩ, nhưng mà liền ở phía sau anh thấy một bóng dáng.Một cái nữ hài mặc váy dài thuần trắng tóc dài tung bay đang ở khom người xử lý công việc. Anh đi tới kêu một tiếng: “Vị đồng học này?”Cô xoay người, tóc dài như tơ như là tinh linh tung bay, một đôi mắt to trong suốt như nước giống như một hồ nước sóng xanh mênh mông, hấp thụ tầm mắt của anh thật sâu!Mà cô môi mềm hồng nhạt bởi vì kinh ngạc mà nhẹ nhàng mở ra, lộ ra hàm răng oánh bạch như ngọc. Cô nháy mắt mấy cái: “Xin hỏi. . . Bạn tìm tôi, có chuyện gì sao?”Thanh âm kia anh nhớ rõ rất rõ ràng, chính là thanh âm Mộ Thanh Vũ!Anh vĩnh viễn cũng quên không được cái nhìn cô ngoái đầu nhìn lại kia! Trong suốt giống như cái ao ôn nhu rất nhanh làm anh chết đuối!Rồi sau đó, trí nhớ lại nhảy chuyển tới cái hình ảnh kia! Tại ngày hôm sau diễn xuất, người nữ chủ trì không tới, anh sốt ruột kéo tay cô: “Đồng học, cô có thể giúp một chuyện sao?”Cô mê hoặc, anh sốt ruột trên trán đều là mồ hôi: “Van cầu cô rồi ! Nữ chủ trì chúng ta hôm nay có việc không thể tới đây, có thể mời cô hỗ trợ đảm nhiệm một phen hay không? Dáng người cô cũng cùng cô ấy không sai biệt lắm, trực tiếp mặc vào lễ phục của cô ấy là được!”Mà cô, nhìn thoáng qua ánh mắt anh lo lắng, nhẹ nhàng gật đầu: “Tốt.” Đi giày cao gót, thay váy dài người nọ, thanh âm réo rắt chói mắt giống như minh tinh một dạng!Tại sau khi tiết mục kết thúc, anh giống như lại cũng không thể che dấu kích động trong lòng mình, thậm chí xông lên phía trước ngăn lại cô, thật sự hỏi: “Đồng học, có thể nói cho tôi biết số di động của cô sao?”Anh nâng trán, đầu đau đớn giống như nổ một dạng!Không, không đúng, còn có chút cái gì! Anh tiếp tục sau lật giấy, mấy tấm hình phía sau lại từ từ để lộ quá khứ của anh!Trường học, tiệc tối tân niên, hoạt động nữ sinh. . Mỗi một tấm, đều là hình ảnh anh cùng cô, cùng một chỗ!Ánh mắt anh nhìn cô càng ngày càng ôn nhu, càng ngày càng nóng cháy. Mà cô cũng mỉm cười như lúc ban đầu, thậm chí trong ánh mắt cũng mang theo một tia kiều diễm!Còn có một tấm là hình ảnh một người của cô.Anh còn nhớ rõ, tại vườn cây tổ chức chơi xuân, rõ ràng chỉ là hoạt động viện kinh tế học bọn họ, anh lại đánh danh nghĩa toàn bộ hội học sinh mặt dày mày dạn đi theo kinh tế hệ bọn họ đi ra đi hoạt động.Cô mặc váy xanh nhạt, tóc dài bị cột lên, ngoạn chơi mệt mỏi, một đám người đang cười nháo nghỉ ngơi, cô lại biến mất.Anh lội qua nước mà lên, tại suối đối diện thấy được cô.Lúc ấy, cô dựa vào một gốc cây lê đang nhìn sách, gió nhẹ thổi qua, hoa lê tuôn rơi xuống. Mép váy của cô bay nhẹ nhàng, sợi tóc bay lượn trong không trung. Có mấy đóa hoa rơi, thổi xuống đến tóc dài của cô.

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com